Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Coffee Chiều Thứ 7
  4. Có những niềm quên!
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 17.02.2010 Vé số DLH-2010-5704

Có những niềm quên!

Hành khách
dieuphong
Khởi hành
17.02.2010
Sân ga
Coffee Chiều Thứ 7
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • D Ngoại tuyến
    dieuphong Hành khách
    Toa 1

    *Chỉ chừng một năm trôi là quên lời trăn trối
    Ai nuối thương tình đôi...chỉ chừng một năm qua
    Chỉ chừng một năm qua là phai mờ hương cũ
    Hoa úa trong lòng ta, chỉ cần một năm xa...
    *
    Phải vì nắng no mắt nên đã nhớ mưa rồi...??Nhớ da diết rồi, mưa ướt những kỷ niệm đẹp lộng lẫy nằm yên ả bướng bỉnh trong kí ức, nơi bắt rễ loài cỏ dại cô đơn, chỉ vừa một năm qua!

    Những phút ngồi lặng câm một mình thường dẫn đến những hành động là nhớ thương quá khứ, lục lọi trí nhớ và mỉm cười theo ngày tháng qua, và đau đớn thêm một lần với những tên gọi, với những tâm sự từ lâu ta đã lãng quên, chợt ùa về, căng tròn trước mắt. Chỉ vừa một năm trôi!
    Và, ta nhìn lại mình với dáng vẻ chẳng mang được một chút gì sâu sắc, để có ai ghi dấu bằng những lời chia sẻ, bằng những ngôn từ nghiêm túc cho sự yêu thương, với ta....chỉ là những gì đến - rồi đi...như trò chơi - ta cũng lọt thỏm giữa muôn trùng lỗ hổng, chỉ là hạt cát có màu sắc trong bể khổ - để rồi...mất đi chẳng bởi sự thương tiếc nào của ai, chẳng bởi nén hương nào ngùi ngậm đưa tiễn riêng biệt.
    Hay...ta đã xuất hiện khi mọi thứ đều đã muốn kết thúc những cuộc nhân sinh nhàm chán, những ngán ngẩm tình đời, những thôi thúc thay đổi để rồi thấy...ta hoàn toàn khác lạ - ta là một hạt cát khác lạ không lẫn vào đâu được giữa trùng trùng sa mạc kia...dù nhỏ nhoi lắm!

    Ta cần phải nhờ đến những từ ngữ đã được khắc ghi để giúp mình nhớ lại từng khoảnh khắc, từng giai đoạn đã trôi qua...những giai đoạn làm ta điên đảo vì hạnh phúc hoặc vì đau thương.
    Hãy nói về chừng khoảng một năm thôi; một năm thôi ta xoay chuyển trong mình, một năm thôi ta chứng kiến mùa mưa với bao thăng trầm của tâm trạng, sự tiến triển có trật tự nhanh dần đều của tình cảm, và cả những mối bất hoà tự thân không kiềm chế...đôi khi; cho đến những cơ duyên kì ngộ, cho tới những tri kiến thú vị khác thường, và suy nghĩ và tâm linh, và mọt ruỗng tâm hồn, đục khoét đi những thứ cũ rích thối nát mà thu nạp những gì đi tới.
    Ta chợt hoảng hốt, thấy rằng mình đã quên đi mất một vài điều quan trọng để cân não, để tha thứ, để nhớ lại ta đang chênh vênh lắm và cả việc sẵn sàng cho những triết lý nhân sinh của loài người sẽ đổ ập lên mình bất cứ lúc nào hòng lấy đi hy vọng, hạnh phúc, lẽ thường tình...thế đấy !Ta cũng ngán ngẩm lắm, những chán nản vây bủa con người của ta, của người, những nỗi đau triền miên không lý do, những nỗi buồn bất tận kia đeo bám theo mệnh số....
    Thì đó, ta đã quên ta còn có một giọng cười không thiện không ác, còn có một đôi cánh bị bỏ quên đâu đó trên đường đời, còn có những câu nói ngây dại làm trò cười cho người, và còn có cả những đam mê bộc phát rồi le lói tắt ngấm....chỉ vì một suy nghĩ rác rưởi nào kia.
    Ta lẽ ra, đã phải im lặng nhiều hơn, chỉ bởi sự tha thiết quá khích, ta đúng là chỉ nhận được những dòng ngôn ngữ thừa thãi trong cơn đê mê của người, chỉ ước mơ rằng có ngày nào đó hiện diện trong những dòng chảy ổn định, chính đáng và sâu sắc của ngôn từ, của tiếng nói chảy ra từ yết hầu người. Có chăng, đó là ánh nến le lói trước gió!

    Ta nhớ mưa đến bật khóc, xa quá...như thể lại sắp mất đi một hình hài nguyên vẹn sau thời gian nuôi dưỡng qua những chông gai, bấy nhầy của tan tác tình thân, của những biến động chơi vơi tự kỷ, và cả những suy nghĩ phóng khoáng chưa đủ chín mùi để tạo nên một bước nhảy vọt định hình nào ra hồn.
    Ta chẳng biết nên còn cần tìm kiếm gì không, khi những gì đã thấy, đã nhận, đã cảm và mất đi...cũng liên hồi, cũng xoay tròn đến nôn oẹ....rác rưởi. Ta vốn dĩ là kẻ vô duyên, dị hợm bất ngờ nhảy tới nhảy lui trước mắt người, trêu ngươi với những trò tinh quái rẻ tiền mà trả giá bằng mọi thứ tạo nên sự thuần khiết, thành khẩn....thật tội nghiệp, xót xa - như một kẻ mồ côi...cuộc sống!
    Chẳng tội nghiệp đến thế khi cũng có đôi lúc nhìn ta qua một mặt phẳng sáng bóng nào đó, nụ cười trở nên chua chát, ánh mắt xoáy sâu như kiếp nào mang thù hận, u uất đã từng...cho đến bây giờ vẫn chưa gột bỏ được điều đó.
    Ta đã thiếu tinh tế - đã kém trí nhớ - mà cứ nảy sinh đòi hỏi, mà cứ phấn khởi hy vọng....mà ngạo mạn nghĩ rằng ta cũng mạnh mẽ như ai...cũng sẽ thay đổi được lòng người, sẽ là một điều gì đó đặc biệt mà trở thành một niềm vui, món quà ý nghĩa hay ít ra cũng lớn hơn một hạt cát với lớp vỏ bọc xinh xắn....ta không lầm, nhưng đã quên.
    Cuộc sống của ta - cần lắm những cái note cho chính mình, cần lắm những dây neo để giữ mình lại...ta đã từng có, và đã mất. Ta hay quên, quên luôn cả vị trí của mình, thật tệ.
    Ta cũng buồn một cách nghiêm chỉnh lắm chứ, cũng có những suy nghĩ ghê gớm, cũng biết nhiều hơn những điều cần biết....=> dư thừa, chỉ càng làm thêm mệt mỏi và cố nhiên cần thêm rất nhiều diên tích của chữ Vô; phải luôn ghi nhớ điều đó.

    Ta đang tủi thân - ta buồn - ta thấy mình lạc lõng và....ta chỉ đáng được-là như thế thôi sao?
    Có ý nghĩa gì? Thôi, dẹp đi những biện chứng hùng hồn; xéo đi những chuẩn mực khô khan...ta ghét những lời nói.

    Người! Ta đã quên mất đi bản chất cố hữu của người, để thời gian qua tự tiện lôi tuột người vào ta, như một kẻ thất lễ, đáng tội nghiệp. Ta khờ khạo và ngu ngốc. Khoảng cách ấy xa lắm. Mà đời có thật sự người đang cười? có thât sự cười vì ta? Hay động tác đó quá dễ dàng để làm vui lòng kẻ nhỏ bé này - để thời gian trôi qua khoé miệng còn hơn trôi vào hư vô? Và ta đã hiểu gì? đã có thể hiểu gì? Thân xác đã bắt đầu chật chội, có ngày ta sẽ xé nát nó.
    Những mầm cây đã chín, sao vẫn còn cố gieo? Gieo vào lòng ta khiến ta run rẩy, bỏ ngỏ cho một lời bằng lòng....bằng lòng.
    Từ thời gian qua đi, chỉ chừng một năm thôi....này trà này rượu, này yêu thương, này mưa, này vui buồn....tấm thẻ sinh tử luôn ẩn hiện và ta luôn hãi hùng nhìn vào nó, có ai ác độc như bản thể được sinh ra từ một nỗi buồn miên viễn...ngấm sâu và ăn mòn tâm tưởng.
    Có hết đấy, ta có mọi cách để hình dung...mọi thứ! Để bình thản trong mưa gió, để vật vã, đớn đau trong bóng tối, để mỉm cười và nghiến chặt răng đến chảy máu....chẳng vì đâu.
    Ôi, ta muốn xé nát thân thể chật chội này - nước mắt có thể là liều thuốc ngủ hiệu nghiệm nhất. Ta thích nhìn bàn tay ta, vì chúng không cô độc. Hãy thôi nghĩ ta không nghiêm túc đi và...trắng toát mọi thứ....trắng toát như hư vô ấy!

    *Hãy tha thứ cho sự yếu mềm của ta, mỗi khi nhìn lại ta đều cảm thấy khoan dung với với kẻ thù.

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      2
    • B Ngoại tuyến
      bexinhdalat Hành khách
      Toa 2

      Baì viết hay quá ...

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • X Ngoại tuyến
        Xspiderman Hành khách
        Toa 3

        từng giọt....từng giọt nhớ.....trong veo mà mặn chát,
        từng giọt....từng giọt buồn....ko tên sao vẫn gọi,
        từng giọt....từng giọt thương....cứ tuôn hoài ko ngớt,

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          1
        • N Ngoại tuyến
          nguoi_ngoai Hành khách
          Toa 4

          sỏi đá nghệ sĩ quá nên hay buồn !!!

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • D Ngoại tuyến
            dieuphong Hành khách
            Toa 5

            nguoi_ngoai:
            sỏi đá nghệ sĩ quá nên hay buồn !!!

            Hơ hơ...mình mà có chút nghệ sĩ nào trong máu thì đã phước rồi!! Nửa chừng xuân, dở dang nên lỡ chuyến đò ngang!!

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            • N Ngoại tuyến
              nguoi_ngoai Hành khách
              Toa 6

              soidabenduong:
              Hơ hơ...mình mà có chút nghệ sĩ nào trong máu thì đã phước rồi!! Nửa chừng xuân, dở dang nên lỡ chuyến đò ngang!!

              Vậy thì sỏi đá buồn nên thành nghệ sĩ !

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • D Ngoại tuyến
                dieuphong Hành khách
                Toa 7

                nguoi_ngoai:
                Vậy thì sỏi đá buồn nên thành nghệ sĩ !

                Bạn này cố chấp một cách dễ cưng! hehe...thiệt là tình!! :biggrin:

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • X Ngoại tuyến
                  Xspiderman Hành khách
                  Toa 8

                  Bài của soidabenduong mình rất thích, có lẽ là tại nó hợp với tâm trạng của mình bây giờ.
                  ''''...Những phút ngồi lặng câm một mình thường dẫn đến những hành động là nhớ thương quá khứ, lục lọi trí nhớ và mỉm cười theo ngày tháng qua, và đau đớn thêm một lần với những tên gọi, với những tâm sự từ lâu ta đã lãng quên, chợt ùa về, căng tròn trước mắt. Chỉ vừa một năm trôi!..."""
                  Mình làm bạn nhé soidabenduong !?

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    1
                  • D Ngoại tuyến
                    duydane Hành khách
                    Toa 9

                    Bo oi! Cho phep viet khong dau nha, on mobile
                    Dalat oi, toi yeu dalat qua di mat, hic hic xin roi, nhau xong buon quaaaaa
                    Nho dalat quaaaaaaa

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      0
                    • D Ngoại tuyến
                      dieuphong Hành khách
                      Toa 10

                      Xspiderman:
                      Bài của soidabenduong mình rất thích, có lẽ là tại nó hợp với tâm trạng của mình bây giờ.
                      ''''...Những phút ngồi lặng câm một mình thường dẫn đến những hành động là nhớ thương quá khứ, lục lọi trí nhớ và mỉm cười theo ngày tháng qua, và đau đớn thêm một lần với những tên gọi, với những tâm sự từ lâu ta đã lãng quên, chợt ùa về, căng tròn trước mắt. Chỉ vừa một năm trôi!..."""
                      Mình làm bạn nhé soidabenduong !?

                      Chẳng phải đã là bạn rồi đó sao?? :D Hân hạnh!

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        0
                      • D Ngoại tuyến
                        dieuphong Hành khách
                        Toa 11

                        duydane:
                        Bo oi! Cho phep viet khong dau nha, on mobile
                        Dalat oi, toi yeu dalat qua di mat, hic hic xin roi, nhau xong buon quaaaaa
                        Nho dalat quaaaaaaa

                        Bóng bay! Vào nhầm chuồng rồi đấy!!

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                        Ghi chú của Trưởng ga
                        Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                        Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                        Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                        Lấy vé mới Trình vé

                        Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                        10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

                        Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                        Powered by NodeBB Contributors
                        • Bài viết đầu tiên
                          Bài viết cuối cùng