Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
-
Q Ngoại tuyếnToa 21
Tôi tìm quán giữa muôn trùng xa lạ
Quán đìu hiu lác đác bóng xa xôi
Cà phê đắng dể say lòng nghệ sĩ
Một tách trà pha loãng thế lại hay
Bạn ngồi đó, tôi ngồi đây lặng lẽ
Bạn nhẹ nhàng khẽ lau nước mắt rơi
Tôi chẳng thể qua đó cùng tâm sự
Bởi hơn gì, tôi cũng trái tim đau
Dòng xuôi ngược cuốn nhau về một Quán
Quán âm thầm chia sẻ những suy tư
Tự phục vụ là điều như tất yếu
Một tách trà hay ly nước trắng trong?
Rồi sương xuống trên cao nguyên lộng gió
Người nhớ gì , một cà phê cô đơn
Người nhớ không những ngày đông gió rét
Tôi nép người sau lưng ai chở che
Tách trà nguyên vẹn như ngày tôi mới đến
Giữa Sài gòn cần một chút gió Xuân
Người hờ hửng Người cho là vô lỗi
Người quên rồi, góc phố cũ quán quen
Một bàn hai ghế ,hai ly trà không loãng
Nay thay bằng một ghế một bàn một nhớ thương
**
p/s: Một tách trà xanh vừa đủ nóng cho lòng ngườ DL -
D Ngoại tuyếnToa 22
Ấy ấy...đã mở quán là phải tính tiền, tiền bạc coi vậy chứ còn sòng phẳng hơn tình cảm nhiều, đừng dại mở lòng nhận tình rồi nợ tình không bao giờ trả lại được. Tiền dư còn thối lại, tình thì không thể đâu. Nặng nề lắm.
Bạn mở, tôi vào ngồi, và sẽ trả phần tiền của tôi, tốt nhất là...nên có một kệ sách với những tựa sách...tuyển! :)) -
Q Ngoại tuyếnToa 23
Quán mở cửa cho vui lòng nghệ sĩ
Nợ ân tình là điều Quán muốn xem
Lắm kẻ đấy ân tình chưa trả dứt
Bỏ mặc Người , bỏ mặc bóng cô liêu
Tiền bạc chi cho lòng người thêm nặng
*Một cà phê , một trà đắng là bao *
Vào với Quán cho đi và nhận lại
*Nỗi buồn Quán giữ, niềm vui Quán trao * -
D Ngoại tuyếnToa 24
Hic! Quán ác quá ác...!!!
-
Q Ngoại tuyếnToa 25
Đến với Quán bạn có thể yêu thương lẫn lạnh lẽo
Nếu màu hồng Quán tặng bạn cà phê yêu
Còn lạnh lẽo , một bánh một trà và chỉ một
Chẳng cần hai cho lắm kẻ cô đơn
Bản hòa tấu cho vơi đi sầu nhớ
*Ngắm chiều tà ở quán vắng không tên *p/s: Sắp có cái lạnh rồi !
-
D Ngoại tuyếnToa 26
Có thể cho tôi mang đĩa nhạc yêu thích vào phá không?? :))
Nhạc tôi chỉ chiều mỗi tôi, khách có phàn nàn thì nàng cũng đừng giành lại ghế mà đá tôi ra ngoài nhé! -
Q Ngoại tuyếnToa 27
Vốn dĩ Quán chẳng đuổi khách bước chân đến
*Bản nhạc buồn hay CD khách mang theo *
Quán dành một tiếng để khách tự phục vụ
*Chẳng phàn nàn bởi khách toàn người quen *Một dương cầm, một ghi ta chễnh choạng
Luôn chìm lòng những vị khách sầu ai -
D Ngoại tuyếnToa 28
Thế là đã ổn! Tiễn Nàng...
Lúc nào thiếu ấm thì quay lại - bốc một vài con chữ, ta lại miên man sầu! -
N Ngoại tuyếnToa 29
Cám ơn sỏi gửi thêm hình. Quán núp kỹ vậy thì vắng là phải... Vespa cổ của sỏi chiến quá....
À này, sỏi vừa xinh vừa lãng mạn vậy thì luyến tiếc làm gì...Mừng cho sỏi và quán tâm đầu ý hợp !
-
D Ngoại tuyếnToa 30
Cám ơn nguoi_ngoai đã khen nhé!! Nhưng nỗi buồn thì đâu chừa ai, kể cả người xinh và lãng mạn!! hihi....Mà nhìn thế thôi, lừa tình cả đấy, chả xinh đâu và cũng không lãng mạn đâu. Haiz...kì cục lắm! Mình ấy mà, kẻ la nga lơ ngơ đủng đỉnh đi giữa chợ thôi!
-
Q Ngoại tuyếnToa 31
Cà phê đắng vẫn đắng như ngày mình mới gặp
Quán quay về đong đầy nỗi yêu thương
Hởi cố nhân người nay còn hay mất ?
Mưa nơi nào ,có ghé về quán quen ? -
D Ngoại tuyếnToa 32
Đến bây giờ khi em đã đi xa
Anh bỗng thấy mình nhớ em nhiều quá
Con đường nhỏ bước chân giờ bỗng lạ
Phố đông người sao vẫn thấy lẻ loiĐến bây giờ khi em đã xa rồi
Anh mới biết em quan trọng nhiều lắm
Thôi cứ viết mãi những điều không thể
Nhật kí dày hơn tất cả những ngày quaĐến bây giờ khi hai đứa cách xa
Anh mới biết em cho anh nhiều lắm
Hương hạnh phúc dịu dàng sâu thẳm
Anh vô tình để tuột khỏi tầm tayAi chẳng có 1 khoảng trời thơ mộng
Với suy nghĩ bao dại khờ nông nổi
Khi có em chẳng bao giờ anh hỏi
Hạnh phúc là gì, Hạnh phúc ở đâu?Đến bây giờ khi mỗi đứa 1 nơi
Anh mới biết mình lớn lên nhiều lắm
Biết mong nhớ biết buồn vui trông ngóng
Biết mở trái tim yêu thương mọi con người.Hạnh phúc là gì vậy em nhỉ?
Anh nhận ra khi nó đã qua rồi... -
Q Ngoại tuyếnToa 33
Daubepcodon:
Đến bây giờ khi em đã đi xa*
Anh bỗng thấy mình nhớ em nhiều quá
Con đường nhỏ bước chân giờ bỗng lạ
Phố đông người sao vẫn thấy lẻ loiĐến bây giờ khi em đã xa rồi
Anh mới biết em quan trọng nhiều lắm
Thôi cứ viết mãi những điều không thể
Nhật kí dày hơn tất cả những ngày quaĐến bây giờ khi hai đứa cách xa
Anh mới biết em cho anh nhiều lắm
Hương hạnh phúc dịu dàng sâu thẳm
Anh vô tình để tuột khỏi tầm tayAi chẳng có 1 khoảng trời thơ mộng
Với suy nghĩ bao dại khờ nông nổi
Khi có em chẳng bao giờ anh hỏi
Hạnh phúc là gì, Hạnh phúc ở đâu?Đến bây giờ khi mỗi đứa 1 nơi
Anh mới biết mình lớn lên nhiều lắm
Biết mong nhớ biết buồn vui trông ngóng
Biết mở trái tim yêu thương mọi con người.Hạnh phúc là gì vậy em nhỉ?
*Anh nhận ra khi nó đã qua rồi...Không quá muộn Anh quay về nơi ấy
Quán thưa người chỉ mỗi Em đợi Anh
Khi nhận ra tình yêu này chỉ một
Em hiểu rằng trong Anh chỉ có Emp/s: "Em" giá như bài thơ này được gửi từ "Anh "
-
D Ngoại tuyếnToa 34
"em" giá như biết "anh" đã trải qua điều gì! "Em" hãy vui vì...."anh" không nói điều đó với "em". Hỡi người hiện tại....vui thôi mà!!
-
Q Ngoại tuyếnToa 35
*Và * Em đã không còn quan tâm Anh như thế nào nữa
Hôm nayEm hiểu ***Anh tệ như thế nào *
**Em -xúc phạm Anh lần nữa
-
D Ngoại tuyếnToa 36
Nàng cố chấp quá! Nhưng không sao! Tính dễ thương đó đâu phải ai cũng hận ngộ sở hữu, đâu phải ai cũng gom trọn thú đau thương. Những phù phiếm cho là "anh" đã nói, giăng lên nào hoa, nào đèn, nào sao lấp lánh...thú thật, "em" không còn rtẻ thơ nữa, chỉ là ham vui chút thôi....
Buồn thì sầu...là thật! -
Q Ngoại tuyếnToa 37
*Nhưng *E ko nên buồn lâu *
*Ngoài kia còn lắm điều vui *Một cái Sn sắp trôi qua
*Và chỉ mình *E hiểu *
*Riêng mình *E thôi *
-
D Ngoại tuyếnToa 38
Không có điều vui thì E cũng chẳng sức đâu mà buồn lâu. Rồi mọi việc cuốn E theo, rồi dòng đời lắm chuyện dúi vào tay em một người và nói rằng...món quà thứ n, dù thích hay không E vẫn cứ phải nhận, dù lâu hay mau E vẫn phải khổ tâm thêm một lần...và một lần...và mãi mãi!
-
P Ngoại tuyếnToa 39
Cho mình hỏi cái wan cafe trong mấy tấm hình đen trắng có phải là 1 wan nằm trên đường Phan Đăng Lưu ở SG ko vậy.Mình thấy rất giống.Chỉ khác là cái cây lớn đã bị cưa đi,gốc còn 1 chậu hoa đặt trên đó.Đối diện là 1 wan bida thì phải.Ko bít mình có lầm ko vì mình rất thích wan đó.Rất mát mẻ,nhạc hay và lại rất rẻ.Thời sv mình vẫn hay ngồi đó và có rất nhìu ng DL cũng hay uống cafe ở đó :D
-
D Ngoại tuyếnToa 40
@pi2000: ok, đúng rồi đó bạn! Vì quán đó cũng ngang ngửa quán cóc mà cũng same same quán thường nên mọi người đều có những tên gọi khác nhau theo ý mình. Đa số theo mình thấy thì quán có tên là Vắng hoặc cây xăng ! Có nhiều bạn thì gọi tếu táo là "chuồng heo" hay "chuồng bò", vì mùa mưa, khách đến mang theo cả bùn lầy, nên trông cũng không được chỉn chu lắm, nhưng đó lại là mùa mà mình trông đợi nhất để đến với Vắng. Mùa mưa, buổi tối Vắng lãng mạn một cách "kì cục" cùng tiếng nhạc đê mê!