xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .
-
U Ngoại tuyếnToa 1
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.
Tảo tần sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc.
Đừng để mẹ buồn trên mắt mẹ nghe không?
Năm xưa tôi còn bé
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi biết
Thân phận kẻ mồ côiQuanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi nhìn thôi
Mặc dầu nước mắt chảy
Là bớt khổ đau rồiĐộ nhỏ tôi không tin
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đấtTừ nay tôi hết thấy
Trên trán mẹ hôn tôi
Những khi tôi phải đòn
Đau lòng mẹ la lạiKìa nhà ai bên cạnh
Mẹ con vỗ về nhau
Riêng mẹ tôi không thấy
Lúc buồn biết trốn đâuHoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi biết tôi mất mẹ
Là mất cả bầu trờiTình hoa trắng
Tuệ NguyênÁo tôi vàng em cài lên hoa trắng,
Màu trinh nguyên màu mẹ đã qua đời
Tôi không khóc khi áo cài hoa trắng
Vì trong hoa tôi thấy mẹ tôi cười.
Áo tôi vàng em cài lên hoa trắng,
Màu trắng thơm, màu mẹ đẹp tuyệt vời.
Tôi không khóc khi áo cài hoa trắng
Vì trong hoa tôi thấy mẹ ngàn nơi…
Áo tôi vàng em cài tình hoa trắng,
Tình trinh nguyên tình của mẹ ngày xưa.
Tôi không khóc khi nhận tình hoa trắng
Vì là hoa ngày trước mẹ tôi yêu.
Áo tôi vàng em cài tình hoa trắng,
Đoá hoa xưa ngày mẹ xới đất trồng.
Giữa những ngày mưa chang và nắng quái,
Giữa biển cồn đời mẹ hóa thành bông.
Áo tôi vàng em cài lên hoa trắng,
Giữa mùa trăng hiếu hạnh nhớ về nguồn.
Tôi không khóc khi áo cài hoa trắng
Vì mùa trăng mùa mẹ bước lên ngôi.
Đời của mẹ đã hóa thành hoa trắng,
Hoa thơm tươi, hoa thanh bạch, mẹ ơi!
Tình của mẹ là tình bông hoa trắng,
Tình thiêng liêng lồng lộng giữa đất trời.
Con đi đâu con về đâu Cuộc đời của mẹ là câu trả lời
Cho con nỗi nhớ không rời
Cho con ấm cả chân trời nắng lênMẹ có nghĩa là tất cả
Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng! -
P Ngoại tuyếnToa 2
lam sao viet bai moi vay ban?
-
E Ngoại tuyếnToa 3
Bà tôi
Bà tôi mái tóc bạc phơ
Từng sợi tóc ấy lơ thơ giữa trời
Chiều chiều vẳng tiếng à ơi
BÀ nằm ru cháu,cháu thời ngủ ngon
Luôn vui đùa với các con
Chạy theo cháu nhỏ lon ton suốt ngày
Khi rảnh lại cầm kim may
Mắt bà mờ tỏ sớm hay nhọc nhằn
Se kim vào chỉ thật nhanh
Bà khen cháu giỏi,hiền lành chăm ngoan
Bà hay chăm sóc vườn xoan
Cánh cây trĩu nặng,hân hoan bà cười
Nét mặt bà bỗng vui tươi
Như muôn muôn ánh sao trời đêm đông
................................................
Thời gian cứ thế trôi dần
Bà của cháu đã được ngần tuổi ta
Một mai bà có đi xa
Cháu con thương nhớ thiết tha ngậm ngùi.... -
E Ngoại tuyếnToa 4
Viết cho mùa Vu Lan
Hoa hồng đỏ hay hoa hồng trắng
Đóa hoa nào cài áo hôm nay
Khẽ buông một tiếng thở dài
Lấy cành hoa trắng em cài áo emHoa hồng đỏ cho ai còn mẹ
Hoa trắng thì cho kẻ như em
Đêm đêm hay đứng bên rèm
Thầm thương nhớ mẹ, thầm thèm lời ruThương và nhớ thì nhiều vô kể
Nhưng cùng ai kể lể tâm tình
Bây giờ chỉ có một mình
Nhìn qua nhìn lại chỉ mình cô đơnNhìn khung ảnh khói hương nghi ngút
Nhớ ngày xưa những lúc cận kề
Bây giờ nghĩ lại tái tê
Đâu còn với mẹ đi về quê xưaNày ai đó giữa đời nông nỗi
Có khi nào bắt lỗi mẹ cha
Chỉ là hờn giận thôi mà
Đừng nên để ý khổ là về sauKhi mà ở quanh ta quạnh quẽ
Không còn ai chia sẻ buồn vui
Nhớ ngày xưa đó qua rồi
Làm sao tránh được lệ rơi một dòng -
E Ngoại tuyếnToa 5
Tình Thương
Tình thương là gì hỡi mẹ
Ngày nào mẹ đã cho con
Có phải là dòng sữa ngọt
Thơm hơn nước suối đầu nguồnTình thương là dòng nước mắt
Mẹ buồn những lúc con sai
Đòn đau con buồn bật khóc
Roi buông, lệ mẹ tuôn dàiTình thương là những nụ cười
Là dòng nước mắt mừng vui
Những khi con làm việc tốt
Khi con vững bước vào đờiTình thương mẹ cao vời quá
Bao giờ trả hết mẹ ơi
Một lòng con xin ghi nhớ
Yêu thương mẹ mãi muôn đời -
E Ngoại tuyếnToa 6
**Người đàn bà thứ 2 **
**Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con cả một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi.Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu thế đấy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.Con chỉ là cơn gió mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu luôn rực cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi.Anh ấy có thể sống với con suốt cả cuộc đời
Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào, con cũng chỉ thứ hai.Phan Thị Vĩnh Hà**
-
E Ngoại tuyếnToa 7
**Nói với mẹ!
**Mẹ cũng có một thời như con
Nên mẹ đừng trách con yêu người ấy
Con cũng có 1 tình yêu nồng cháy
Như thủa nào mẹ đã yêu ba!Đừng bắt con nghĩ đến chia xa
Đừng giận con mỗi khi anh ấy đến.
Đã bao lần con đã từng lỡ hẹn
Với người ấy chỉ vì muốn mẹ vui!Hãy cho con dù chỉ 1 lần thôi
Đc sống thật với lòng con mẹ nhé!
Được sống thật với tình yêu tuổi trẻ
Của chính con cho người ấy mà thôi!Nhưng mẹ ơi con cũng cần mẹ hiểu
Dù con thuyền có chở con xa mãi
Nhưng bến đỗ đời con mãi là mẹ
Dù con đường có đưa con lạc lối
Mẹ mãi là ánh sáng cuộc đời con!Mẹ ơi mẹ, con thật lòng muốn nói
Dù lòng mình có yêu ai đi nữa
Con vẫn yêu Mẹ nhất trên đời! -
E Ngoại tuyếnToa 8
Mẹ Biết Không Con Rất Sợ Mùa Xuân
Mẹ biết không con rất sợ mùa xuân
Khoác tấm áo thời gian lên tuổi trẻ
Mai nở vàng bao lần con trách khẽ
Cánh én nào về lặng lẽ héo lòng conMùa xuân đẹp làm khuyết mãnh trăng non
Con lại sợ chẳng tròn câu hiếu thảo
Khi sức khoẻ mẹ mùa xuân đã cướp ráo
Bỏ lại là... phiền muộn với nỗi đauMùa xuân vô tình, hời hợt biết bao
Trút lên vai những nhọc nhằn mẹ gánh
Chợ đời xa nên thân cò mõi cánh
Chỉ mong sao con lành mạnh hơn ngườiNhưng mẹ ơi, con chẳng thể vui cười
Khi mùa xuân lại về trên tóc mẹ
Dẫu thế gian cho rằng xuân tươi trẻ
Còn với con xuân bạc trắng như vôiMẹ biết không con sợ phận mồ côi
Phía chân đồi rồi hoàng hôn sẽ lặn
Mùa xuân nhẩn tâm đem mẹ làm quà tặng
Cho cát bụi mây trời, cho hoang vắng thời gianCon sợ lắm, sợ mùa xuân sẽ mang
Nhiều muộn màng con chưa lần đền đáp
Chữ "hiếu ân" nặng tình sâu lắng nghĩa
Tới bao giờ mới trả hết hở xuân? -
E Ngoại tuyếnToa 9
**Mẹ
**Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con
Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn
Khi bước chân con không còn chập chững
Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.Chẳng có gì so được tình thương
Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống
Dẫu biển kia có sâu có rộng
Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên
Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm
Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn
Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.Mỗi lần con lên tỉnh dự thi
Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức
Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút
Con biết rằng mẹ vẫn thương conCó tình thương nào có thể so sánh hơn
Và suốt đời như tình thương của mẹ
Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế
Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi! -
E Ngoại tuyếnToa 10
Con không nhận ra sự già nua của Ba
và quên mất tuổi đời của Mẹ
Chỉ ước ao thời gian đừng qua lẹ
để con mỗi ngày còn bé mãi, chẳng lớn lên.Con không nghĩ mình sống nhạt với Ba
cũng không tin mình hững hờ với Mẹ
Nhưng con giật mình vì những điều rất bé
Ba Mẹ phải cậy nhờ người khác giúp choCon không phải là người có lắm chuyên lo,
vẫn chưa bao giờ cùng Ba nhỏ to câu chuyện
về cuộc sống
Cũng không phải người lo toan hàng đống,
vẫn đếm không được một lần cùng Mẹ nhổ cỏ phía vườn hoang.Có thể con viết được những đoạn văn hay
vẫn chưa bao giờ viết được bài thơ đầu tay cho Ba Mẹ
Con học thêm nhiều từ ngữ kiêu sa mới mẻ
Vẫn vụng về hoài hai chữ "cám ơn " đấng tạo ra mìnhĐâu phải con vô tình trước sự hy sinh của Ba
và thờ ơ trước biển rộng bao la lòng Mẹ
Điều may mắn ở đời sẽ chẳng bao giờ con cảm nhận
cho đến ngày biết được mình sắp rời Mẹ rời BaRồi con sẽ là vợ người ta
Chưa xa Ba mà đã thấy tủi thân vì thiếu người nâng đở
Chưa rời Mẹ mà đã lạc loại vì sợ hụt hẫng tình thương
Chưa một ngày con đền đáp công ơn mà nay vội bỏ đi xa
để lại nỗi trống vắng quạnh hiu thêm lòng Ba MẹCon vẫn nhớ lời Ba dạy
sống phải có nghĩa có nhân
Con vâng dạ,
nhưng chỉ ân cần với người dưng thiên hạMẹ thường nói đời có trả có vay,
Con hồn nhiền "vay" mà đâu hay mình
đắn đo chuyện "trả"?Con tự hào thừa hưởng từ Mẹ lòng can trường chung thuỷ
và hãnh diện đón nhận nơi Ba tính đùm bọc nghĩa nhân
Mà đêm nay lòng chợt khắc khoải phân vân
Sao con sống chưa tròn câu hiếu thảo?Con vẫn viết Ba Mẹ không đòi hỏi con
phải thật hoàn hảo
Cũng không buộc con đền đắp ơn dưỡng dục sinh thành
Nhưng chỉ những cử chỉ rất vặt vãnh chân thành
liêu con có làm tròn, để giấc ngủ Ba Mẹ
đêm về thanh thản?Con vẫn sống vô tư bình thản:
Ba Mẹ ở đời là để sống cho mình
Lúc ba mắng con bực mình tránh né
khi mẹ rầy con dỗi hờn toan tính chuyện bỏ đi
Và được mấy khi, con cảm ơn bữa cơm chiều mẹ nấu
Có bao lần con xin lỗi lúc lỡ lời nặng nhẹ với Ba?Sự yêu thương đó chắc con sẽ chẳng bao giờ nhận ra
nếu sống hoài trong vòng tay BA MẸ
nay con tự tách mình lặng lẽ mới nhận ra
29 năm qua con sống hững hờ với mẹ với baĐể tránh lúc muộn màng mới xin được thứ tha
rồi hối hận hoài thì đã không còn ba còn mẹ
nay con viết vài dòng từ tấm lòng con trẻ
xin kính tặng Ba Mẹ
thay những tháng năm dài
lơ đểnh
vô tình
vì con nghĩ trên đường đời sẽ có lúc mỏi gối chùng chân
lạc lỏng lắm nếu thiếu vắng tình thâm Ba Mẹ
Và con lại quay về rất khẽ
xin Ba Mẹ niềm tin, tiếp tục cuộc hành trình
Cám ơn Ba đã tạo vóc tạo hình
cho khối óc cho bầu trời cao rộng
cám ơn mẹ ấp ủ tình thương nâng niu sự sống
Gốc đạo vun bồi chắp đôi cánh ước mơVà xin lỗi ba những ngày tháng ấu thơ
Con cạn cùng khiến Ba giận đêm dài mất ngủ
xin lỗi mẹ vì bao lần ấu trĩ
Làm mẹ buồn nước mắt chảy ngược vào trongBa mẹ cũng biết con là đứa rất ngông
nên sẽ khập khiễng trên đường đời nếu thiếu người dìu dắt
một mai này thiếu đắn đo cân nhắc
con lại làm ba buồn mẹ khóc
Nay con xin trước ở Ba tính độ lượng
và ở mẹ lòng vị tha
nếu có những điều vị khờ dại con lỡ gây ra
hoặc cuộc sống khiến con thành kẻ thờ ơ lầm lỗi
Xin Ba Mẹ hiểu trong con
có một điều không đổi,Ba Mẹ là cội nguồn,
là gốc rễ cuộc đời con... -
E Ngoại tuyếnToa 11
**Xin môt lần được trở lại ngày xưa
Có dòng sông con một thời tắm mát
Được chạy dài trên cánh đồng thơm ngát
Có gió, có mây, và cả những cánh diều ...Con trâu già lững thững bước liêu xiêu
Có đàn trẻ con những buổi chiều tan học
Dáng bà gầy mầu mây thay mầu tóc
Thấp thoáng từ xa với chiếc bánh dành phần ...Xin trở về dẫu là chỉ một lần
Con sẽ giữ cơn nắng chiều sắp tắt
Giữ nụ cười của mẹ trong đôi mắt
Giữ giọt mồ hôi cha thấm ướt một đời ...Cho con một lần nghe lại tiếng " à ơi"
Nghe vùng vẫy những trưa hè ngụp lặn
Nghe gió thổi khô giọt mồ hôi rất mặn
Nghe bàn chân con, bước vội vã trở về .** -
P Ngoại tuyếnToa 12
**
Thơ của Đỗ Trung QuânCon không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy ngẩn ngơ
Ai níu nổi thời gian ? Ai níu nổi ?
Con mỗi ngày một lớn thêm
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn
Con sẽ không đợi một ngày kia có người cài lên áo cho con
Một nụ bạch hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con những bông hồng
Hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và cho biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không ?
Nghìn bài thơ chất ngập cả tâm hồn
Đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúcCó những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua
Mấy người dừng lạỉ
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình
Ta vẫn thản nhiên?Hôm naỵ..
Anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới !1986 **
-
P Ngoại tuyếnToa 13
**TRẮNG
Mẹ ta tro bụi trên sông
xuôi bèo hoa nẻo hư không mẹ về
hiều hoa trắng rợn bốn bề
trần gian thêm một kẻ về mổ côi
từ đây chỗ mẹ ta ngổi
mây như tóc trắng
rối bời
mây quaĐTQ
1992**