Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Lỗi Của Mưa.....

  • adminA

    Anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ.

    Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một
    tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù
    biết anh và cô là một cặp.

    Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp
    sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là
    một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung
    tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.

    Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi
    lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót
    dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng
    những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại.

    “Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?"- anh hỏi cô lòng
    đầy thắc mắc. "Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm". Cô nhẹ nhàng nắm chặt tay
    anh và trả lời. "Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?".

    Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa
    cái nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận
    làm theo yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy
    cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi.

    Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không
    kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái này có một
    vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng
    trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách
    chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô.

    Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề
    nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù
    anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được
    bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một
    cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý.

    Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm
    tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách
    tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao
    giờ dừng lại ở một người nào cả.

    Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng. Không
    hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên
    trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh.

    Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu
    và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật
    khó tả. Hổ thẹn và xót xa. Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu
    thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu
    cầu của cô gái.

    Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ
    hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói: "Anh thật sự xin lỗi vì đã làm
    em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà
    anh cảm thấy vui nhất".

    Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt lẫn trong nước
    mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt,
    cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ.

    Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: "Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất
    lâu rồi. Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm
    mưa vậy?". Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời: "Bởi vì,
    em không muốn anh nhận ra rằng... em đang khóc...".

    Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra
    trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như
    thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến trái
    tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã
    nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình... tất cả. Chỉ gói
    gọn trong mưa và nước mắt!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB