Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hoài niệm để hạnh phúc hơn...

  • adminA

    ### "Tôi có một thói quen xấu (tôi không nghĩ là xấu nhưng nhiều người bảo không nên): Lưu giữ kỷ niệm. Bất cứ cái gì có thể cất đi được, bao gồm cả phi vật thể và vật thể, bao gồm cả kỷ niệm đẹp hay đau khổ, thuộc về vật chất hay tâm linh, tôi đều hoặc gói ghém lại vào một góc nào đó của nhà tôi hoặc ### trái tim tôi.

    ### Và tạo cho mình một thói quen xấu hơn: Thường xuyên đem những kỷ niệm ấy ra mà hồi tưởng lại. Thỉnh thoảng tôi lại lôi tập thơ cũ ra ngồi đọc, nghĩ lại từng hoàn cảnh đã tạo nên những dòng cảm xúc buồn cười ấy. Hay lọ mọ ngồi xếp lại những bức tranh cũ mèm thời nhỏ đã rách hết cả góc, bục cả giấy và thầm oán trách mình. Hay ngồi nhìn mãi một cái vỏ ốc, một hòn sỏi của một người nào đó đã hì hụi mang từ một miền biển xa nào đó về cho tôi. Một chiếc nhẫn không ràng buộc gì cả. Một bức ảnh với nụ cười của ảo tưởng về hạnh phúc. Một giấc mơ ngày bé óng ánh sắc màu. Một hồi ức tình bạn. Một dấu ấn tình yêu...Đôi khi tôi cũng thấy ngạc nhiên, làm sao tôi có thể giữ được ngần ấy thứ trong nhà mình, trong trái tim nhỏ bé của mình ngần ấy năm? Và nhất là ### tại sao tôi quên nhiều điều thế, mà đối với kỷ niệm lại luôn luôn giữ được vẹn nguyên cảm xúc ban đầu?

    *### Thứ kỷ vật mà tôi yêu quý nhất là những bức thư. Tôi không bao giờ đốt đi hay xóa đi dù chỉ một bức thư tôi đã nhận và đã gửi. Dẫu rằng trải qua nhiều biến cố, những bức thư ấy có khi không còn vẹn nguyên ý nghĩa ban đầu của nó, hoặc sau những vết thương chúng có thể gợi lại nhiều nỗi đau hơn. **Thật kỳ lạ, cho dù mối quan hệ đó có biến đổi đến đâu, tôi vẫn luôn cảm thấy lòng mình dịu lại khi đọc những bức thư đó, tôi không còn nhớ đến những khổ đau, chua xót hay căm giận nữa, trong lòng tôi chỉ còn lại những ký ức đẹp đẽ và những xúc cảm dịu dàng. Tôi thường nghĩ, con người ta sau khi không còn gắn bó với nhau nữa thì chỉ nhớ đến những xót xa đau đớn gây cho nhau, tôi không muốn nghĩ thế, tôi chỉ muốn lưu lại trong lòng mình những điều tốt đẹp, bởi vì đó mới chính là điều khiến chúng ta sống trên đời. ***

    ### Vì thế, mỗi lúc thấy lòng trĩu nặng, tôi thường lôi kỷ niệm ra mà đong đếm hạnh phúc mình từng có, nhất là đọc lại những bức thư đầy tình cảm người ta đã viết cho tôi. Để biết rằng: ## Ở một nơi nào đó, trong một khoảng thời gian nào đó, tôi đã được yêu thương và đã hạnh phúc thế nào. Tôi trân trọng điều đó. Và nó giúp tôi vượt qua những ngày không hạnh phúc... "

    ### ----------------------------

                     ### Hôm nay mở mail & nhận dc bài viết này từ một ai đó, thấy người viết mang tâm trạng gần như mình... một kẻ chuyên đi sưu tầm & lưu giữ kỉ niệm. Những tấm bưu thiếp, những bức vẽ của người bạn từ ngày học cấp 1, những bài thơ tặng riêng của mấy cậu bạn nghịch ngợm năm cấp 2, vài lá thư viết tay với nét chữ nắn nót của 1 \"fan hâm mộ\"... cho đến những sms, email hiện đại hơn... tất cả vẫn ở đâu đó trong căn nhà, một góc nào đó trong tâm hồn \"liêu xiêu\". Người ta vẫn nói thời gian rồi sẽ khiến mình quên đi những thứ bé nhỏ ấy, rồi sẽ có nhiều điều phủ lên trang kỉ niệm của quá khứ, rồi sẽ dần lui vào dĩ vãng... Nhưng mỗi lần nhìn lại chúng, mọi kí ức quay về thật rõ nét. Phải, mình đã có những cung bậc cảm xúc như thế, dẫu buồn hay vui, là những nụ cười hay giọt nước mắt... đó đều là trải nghiệm thú vị đa chiều mà cuộc sống dành cho con bé \"vô cùng phức tạp & khó hiểu\" như mình! 
    

    ## ...Ở một nơi nào đó, trong một khoảng thời gian nào đó, tôi đã được yêu thương và đã hạnh phúc thế nào...

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB