Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hồng hạnh thổn thức - Tào Đình

  • adminA

    Nhưng có lẽ cái tên vớ vẩn, khó chấp nhận nhất là Tiểu Hao Tử do mẹ của bé đặt cho. Khi gọi con là Tiểu Hao tử không biết trong đầu cô ấy đang nghĩ gì nữa.

    Anh có phản đối nhưng không hiệu quả, rồi dần dần anh cũng quen với cái tên Tiểu Hao Tử này, anh còn cảm thấy cái tên rất hợp với con gái bé nhỏ, non nớt của mình. Sau mỗi lần tắm cho đứa bé xong, trông nó vừa trắng, vừa mềm mại vô cùng đáng yêu.

    Bà Lâm ở nhà con gái gần một năm để tiện chăm sóc cho cháu ngoại. Bà bận rộn cả ngày, mọi việc đều một tay bà làm nhưng bà rất vui.

    Tình yêu của Đinh Tuấn Kiệt dành cho con gái thật là ngoài sức tưởng tượng. Bà Lâm chưa bao giờ nhìn thấy người bố nào yêu con đến thế! Khi Tiểu Hao Tử chưa đầy một tháng, rất hay khóc, tối mà khóc là y như rằng ngày không mở mắt ra được, bị gỉ mắt dính chặt lại. Da thịt đứa bé mới non nớt, mịn màng làm sao! Rồi lại phát bệnh ở ngay cùng da mắt n hạy cảm nữa chứ, đúng là không thể xem thương được.

    Thế là mỗi ngày, khi bế con gái của mình, Tuấn Kiệt lại dùng chính lưỡi của mình liếm cẩn thận và nhẹ nhàng những gỉ mắt trên mắt con gái, động tác kiên nhẫn, tỉ mỉ ấy khiến cho bà Lâm vừa ngạc nhiên vừa cảm động.

    Để đứa trẻ sau này có đôi mắt to,đẹp, sáng bà Lâm cho rằng không thể thiếu đi sự đùm bọc, yêu thương tinh tế của người cha. Bà thường lấy chuyện này để lên lớp chồng mình, vì Tiểu Nê từ khi sinh ra cho đến khi được hai tuổi, Lâm Quốc Quần hầu như không có nhà, bà nói khiến ông ngoại Tiểu Hao Tử toát mồ hôi hột.

    Tiểu Nê ghen tị khi thấy chồng dành tình yêu cho con gái nhiều hơn cho mình, Tuy nhiên có người mẹ nào lại không muốn dành hết sự quan tâm cho con đâu?

    Việc mà Tiểu Nê thích làm nhất sau khi con gái đầy tháng là cắt lông mi cho nó. Nghe bà Lâm nói, sau khi trẻ con đầy tháng, cắt lông mi ba lần cho nó thì sau này lớn lên lông mi sẽ vừa dài vừa cong.

    Thế là con gái của Tuấn Kiệt có một đôi mắt sáng long lanh, thêm vào đó lại có đôi lông mi dài đẹp mê hồn. Từ bé trông nó đã rất đáng yêu, giống như búp bê vậy.

    Khi Tiểu Hao Tử được tám tháng, còn chưa biết nói ,biết đi đã rất thông mình và hiếu đoongj, ai nhìn cũng thấy yêu.

    Một hôm Tiểu Nê và bà Lâm có việc phải về nhà. Trước khi đi, hai người dặn Tuấn Kiệt rất kỹ, tuy Tuấn Kiệt đã thề sẽ chăm sóc con cẩn thận nhưng bà ngoại nó vẫn chưa yên tâm.Đi khỏi cửa rất lâu rồi mà bà còn áy náy: sao nó có thể chăm sóc tốt Tiểu Hao Tử được chứ.

    Kết quả là hai mẹ con vừa đi, y như rằng Tuấn Kiệt đã làm mọi chuyện rối tung lên.

    Trước khi ngủ Tuấn Kiệt đã phải quần một trận rất lâu với con gái, thế là anh chàng mệt, cứ ngủ gà ngủ gật. sau đó anh chỉ kịp nói với con gái mấy câu: " Ngoan nào ,ngoan nào, để bố nghỉ một tí chứ!" rồi ngủ thiếp đi. Một lát sau anh đã bị đánh thức bởi tiếng khóc ré của con bé, anh nghĩ mãi mới hiểu rằng đứa bé chưa được uống sữa. Anh lấy hết dũng khí bò ra khỏi chăn rồi đun sữa cho con.

    Lúc đó là tháng Một, thời tiết trong đêm tháng Một lạnh buốt xương buốt thịt. Tuấn Kiệt ở tron bếp vừa lạnh lại vừa mệt, một tay bế con gái đã được ủ trong chiếc áo khoác, tay còn lại đun sữa. Anh không hiểu nổi con gái mình lại cứ liên tục khóc to thế. Anh vội vàng ôm con chạy vòng vòng quanh phòng trong lòng thầm nghĩ đúng là vất vả thật.

    Đúng là con bé đói, nó uống từng hụm sữa to rồi lăn ra ngủ.

    Đinh Tuấn Kiệt mệt quá, thiếp đi ngay bên cạnh con bé.

    Vừa chợp mắt được một lúc thì con lại khóc.

    Gắng gượng ngồi dậy thì ra con bé đã tè một bãi to ra giường. Nói ra thật là buồn cười, Tuấn Kiệt - người đàn ông 30 tổi đến giờ vẫn chưa biết thay drap trải giường. Lúc đó là một giờ đêm, vừa lạnh vừa buồn ngủ, Đinh Tuấn Kiệt cũng không muốn thay drap ngay, anh ôm con chuyển sang vị trí khác ngủ tiếp.

    Không ngờ sau hai tiếng con bé lại tè lần nữa, anh đành lấy chăn kê dưới người nó rồi ngủ tiếp.

    Đêm hôm đó Tiểu Hao Tử tổng cộng tè bốn lần.

    Buổi sáng hôm sau hai mẹ con Tiểu Nê gõ cửa một hồi lâu mà không thấy động tĩnh gì, liền lấy chìa khóa mở cửa vào. Vừa vào đến phòng khách thì nhìn thấy cảnh khóc dở mếu dở: hai bố con đang nằm trên sàn phòng khách.

    Tiểu Hao Tử vẫn rất khỏe, bám lên trên đầu bố, mắt mở to nhìn bà ngoại và mẹ trở về. Con bé cười toe toét lộ ra hai chiếc răng sữa. Trông nó thật kháu khỉnh bụ bẫm đáng yêu.
    Còn bố của nó thì ngủ say như chết, gọi mãi vẫn không tỉnh.

    Bà ngoại sau khi vào xem phòng ngủ, đã không nhịn được cười nói với con gái: " ở cả hai phòng ngủ, trên giường của mẹ và giường của bọn con đều ướt, xem ra bố của Tiểu Hao Tử tối qua đã phải chịu một đêm tương đối vất vả đây!" Hai mẹ con bế đứa bé, nó lại cứ thản nhiên phun " mưa" như không biết tội khiến hai mẹ con không nhịn được cười.

    Đúng lúc này, Tiểu Hao Tử bỗng nhiên há miệng, nói câu đầu tiên , tuy không rõ lắm nhưng vẫn có thể đoán được bé đang gọi "mẹ"

    Sự kiện to lớn này khiến cho Tiểu Nê vui vô cùng. Cô nhấc bổng con bé lên và reo ầm nhà.

    Bà ngoại của đứa bé cũng vội vàng chạy đến phía trước, trêu đùa với cháu: Gọi bà ngoại nào! Nhưng Tiểu Hao Tử vẫn gọi mẹ.

    Tiểu Nê đá chồng: " mau dậy đi! Con chúng ta đã có thể gọi mẹ rồi đấy! Tiểu Hao Tử đang gọi đấy!"

    " Thật à?" Đinh Tuấn Kiệt trở mình dậy rồi nói: " Con hãy gọi bố ơi đi!"

    " Mẹ.." Tiểu Hao Tử vẫn gọi mẹ.

    Đinh Tuấn Kiệt tố cáo với vợ: " Nhanh bế nó đi! Con bé này tối qua đã hại anh cả đêm không ngủ được! Nhanh bế nó đi! Thật đáng ghét! Lại còn không gọi bố nữa..."

    Lúc này thì khắp nơi đều là tiếng cười, mọi người đều đắm chìn trong niềm vui do bé Tiểu Hao Tử mang lại, chỉ có đương sự là bé Tiểu Hao Tử thì không rõ cái gì cả, con bé vịn bám khắp nơi trên ghế sofa, miệng phun "mưa" rồi gọi mẹ..mẹ... Mỗi bước trưởng thành của con gái đều được Tuấn Kiệt ghi lại bằng máy quay phim kỹ thuật số. Anh đã có tuổi thơ buồn khổ, đau thương, vì vậy anh muốn con gái của mình được sống những tháng ngày tốt đẹp nhất, đồng thời anh cũng muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc vàng trong thời kỳ phát triển của con.

    Tiểu Hao Tử lớn lên rất khỏe mạnh dưới sự chăm sóc cẩn thận, cùng với tình yêu thương của tất cả mọi người.

    Con bé rất thông minh, lanh lợi, nó rất hiếu kỳ, thích tìm hiểu mọi sự vật xung quanh, có một trái tim thơ ngây thánh thiện, sẵn sàng chấp nhận sự thử thách của ánh nắng hàng ngày.

    Con bé có thể mặc những chiếc váy công chúa màu trằng giống như nàng Bạch Tuyết nhỏ trong truyện thần thoại, rồi đi qua đi lại trên phố nhằm khoe vẻ xinh đẹp vốn có. Con bé thu hút rất nhiều ánh mắt của người đi đường. Nó còn có thể phát huy chất giọng lảnh lót điển hình của trẻ con để trêu người ta cười ngặt nghẽo. Nó có không biết bao nhiêu những câu hỏi đại loại như: " Tại sao bà ngoại lại họ ngoại nhỉ?...Cô bé thật đẹp giống như cái tên Hiểu Lê của mình.

    Không lâu thì tin tốt lành lại đến, Tiểu Nê lại có bầu.

    Đinh Tuấn Kiệt đang nhìn thấy sự lớn lên vừa xinh đẹp vừa khỏe mạnh của đứa con gái đáng yêu, anh đồng thời được hưởng thụ những thuận lợi cả về đường công danh lẫn gia đình. Trừ việc đáng buồn cách đây ba năm ông nội anh qua đời ra, còn mọi việc khác xuất hiện là để đem đến hạnh phúc cho anh vậy.

    Bạn thân Giai Nhiên dường như không được may mắn như thế. Bố mẹ Giai Nhiên bi tai nạn xe ô tô, cả hai cùng qua đời ở nơi đất khách quê người. Bạn có thể đau đớn cảm than cho tình cảm của con người chỉ cần thông qua hành động của Giai Nhiên. Một giây trước đây anh ta đang còn nặn ra những giọt nước mắt khóc thương bố mẹ thì chỉ một giây sau đó anh ta đã gắng sức tìm luật sư để kiện tụng với hy vọng kiếm chác chút ít từ việc bồi thường. Nếu như nước mắt mà còn giả dối được thì trên đời này còn thứ gì để có thể coi là thật được đây!

    Đương nhiên đây là việc nhà người ta, chúng ta co muốn lo cũng không được, Có điều khi hỏa thiêu bố mẹ Giai Nhiên, Tiểu Nê khóc lóc còn thảm thiết hơn cả anh ta. Tuấn Kiệt thấy vợ mình thật nhân hậu.

    Con gái của chúng tôi đã sáu tuổi rồi, đặc điểm nổi bật của lứa tuổi này là rất rắc rối. Điều khiến cho đứa bé này băn khoăn nhất là tại sao người lớn không cho phép nó bước vào một căn phòng ở trong nhà. Bên trong phòng đó rốt cuộc đang cất giấu bí mật gì mà không thể cho nó biết được. Hàng ngày, Tiểu Hao Tử thích xem nhất là phim hoạt hình Thám Tử Conan. Cô bé thích bắt chước nhất là động tác , ngữ khí, rồi cau mày ra vẻ thám tử nghiêm túc giống như Conan rồi trịnh trọng tuyên bố.

    " Sự thật chỉ có một!" Khiến cả nhà cười vỡ bụng.

    Tiểu Hao Tử được sáu tuổi thì đi học hằng ngày được bà ngoại hoặc mẹ đưa đi đón về.

    Một hôm hai người cùng có việc bận không ở nhà, Đinh Tuấn Kiệt sau khi đi làm về liền vội vàng tới trường đón con ngay, nhưng giáo viên đã nói với anh, Hiểu Lê đã về nhà một mình rồi.
    Đinh Tuấn Kiệt lo lắng không yên, lập tức chạy về nhà. Vừa về đén nhà đã nhìn thấy đôi giày màu đỏ của Hao Tử được xếp ngay ngắn ở ngoài cửa, lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.

    Nào ngờ Đinh Tuấn Kiệt tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng con bé đâu, cuối cùng anh tập trung mọi sự chút ý vào căn phòng trước đây Gia Nhiên đã ở. Nhẹ nhàng mở cửa ra, quả nhiên thấy Tiểu Hao Tử đang nấp trong đó, con bé đang lúi húi ở đầu giường làm cái gì đó anh cũng không biết. Thấy bố phát hiện ra mình, con bé giật thót mình, thè lưỡi ra, tròn xoe mắt với vẻ sợ hãi và gọi bố với vẻ lo lắng thấp thỏm.

    " Con ra khỏi đây ngay!" Đinh Tuấn Kiệt mắng con: " Bố đã nói với con bao nhiêu lần là không được vào phòng này cơ mà! Tại sao con lại không nghe lời bố?" Đinh Tuấn Kiệt tự trách mình là sáng đi làm đã quên không khóa cửa phòng đó lại, bởi anh thừa biết lòng hiếu kỳ của bọn trẻ luôn thúc giục chúng làm những việc mà người lớn không cho phép.

    " Con..con đang làm trinh thám thiếu niên...con chỉ muốn xem...xem phòng này có phải là căn phòng mà không mà thôi..." Tiểu Hao Tử làm ra vẻ rất oan uổng trả lời, khiến Đinh Tuấn Kiệt vừa bực lại vừa buồn cười, anh đã nhịn cười và nghiêm túc hỏi:

    " Thế con đã phát hiện được cái gì trong đó?" " Con đã phát hiện thấy bức tường phía dưới cái giường chính là ở đây." Tiểu Hao Tử nói. rồi bò xuống: " Ở đây có một cái lỗ rất đáng nghi ngờ!"

    Đinh Tuấn Kiệt ban đầu chỉ định giáo huấn cho con gái một trận không ngờ nó đã thực sự phát hiên ra cái gì đó. Anh bị cuốn hút vào phát hiện mới của con, ngồi thụp xuống xem, quả nhiên có một cái lỗ bên bức tường dứơi giường. Anh bỗng nhớ lại Gia Nam thích nhất là chôn những đồ đáng quý ở nơi như thế này. Anh thò tay sâu vào bên trong thì tìm được mấy thứ, một hộp kem dưỡng mắt, một tệp tiền 10 tệ, và còn có cả một bức thư nữa. Đinh Tuấn Kiệt lóng ngóng mở bức thư ra, quả nhiên là bút tích của Gia Nam.

    " Tuấn Kiệt!

    Khi đọc được bức thư này, thì chị đã không còn sống ở trên cõi đời này nữa rồi. Chị cũng không biết vì sao Tuấn Kiệt lại có thể thay đổi nhanh như thế, chắc chắn em đã có một người đàn bà khác! Nhưng em biết không, sự thay đổi của em khiến chị sợ hãi, tự ti. Chị không cầu xin em ,cũng không cố níu kéo trái tim em, chị chỉ muốn sẽ được ở bên em mãi mãi, bởi dù gì em cũng đã là người thân duy nhất của chị mà, Nhưng mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt già nua của mình ở trong gương là chị lại không dám nhìn vào khuôn mặt trẻ trung của em. Chị rất muốn được chăm sóc em như trước cho dù có là cả đời. Chị lầm tưởng chỉ cần đối xử tốt với em thì đã có thể khiến em vui vẻ, chúng ta lại có thể sống yên ổn như ngày xưa.

    Nhưng chị đã lầm. Chị chưa từng nghĩ đến tình yêu của em. Em mới đang ở tuổi hai mươi, em còn có cả tuổi đời thanh xuân của mình, vẫn có thể vung vãi tiền của với những người con gái trẻ đẹp khác.

    Vậy là Tiểu Kiệt muốn đuổi chị đi. Em quyết đuổi chị đi thật sao? Nhưng em bảo chị phải đi đâu bây giờ? Đây là nhà của chị và em là chồng chị cơ mà!

    Đứng ở địa vị làm chồng như em đã phải nói ra, người làm vợ như chị cũng hiểu rõ điều này mà. Có lẽ chị không xứng làm vợ, có lẽ em thích những cô gái trẻ đẹp đang si mê em hơn chị.

    Tiểu Kiệt à, thực ra em cũng không cần đuổi chị đi đâu, chị sẽ tự đi mà. Sau khi chị đi rồi em mới có thể được hưởng hạnh phúc,em mới có thể sống chung cùng với người em yêu và sẽ tạo nên một gia đình yên ấm. Thế là chị quyết định đi, đi thật đấy, chị không trách em đâu, chị chỉ muốn nói rằng, những gì có thể được coi là tốt đẹp nhất của cuộc đời chị thì đều đã gắn chặt với em rồi. Chị hy vọng ra đi bằng cách này thì em sẽ không phải chịu bất cứ trách nhiệm gì...là bản thân chị bằng lòng rời xa thế giới này thôi, chị không trách em, vì chỉ có như vậy mọi thứ mới có thể yên ổn...

    Tuấn Kiệt à, chị rất đau lòng vì trước khi bước sang thế giới bên kia đã không được nghe em gọi một tiếng " chị gái"

    Tuấn Kiệt, chị sắp đi rồi, không đưa tiễn chị sao?

    Tuấn Kiệt, sau khi chị chết, nhớ mang chị về thị trấn nhỏ nhé! Chị rất thích bầy trời xanh ở đó.

    Bức thư tuyệt mệnh của Gia Nam.

    Ngày...tháng...năm "

    Bức thư tuyệt mệnh của Gia Nam, Đinh Tuấn Kiệt vẫn nhìn thất vết nước mắt của Gia Nam rơi trên bức thư. Anh có thể hình dung được tâm trạng đau khổ của Gia Nam khi viết những dòng này. Bức thư chính là bằng chứng về tội lỗi của anh, nó đã ghi lại những tháng ngày trước lúc Gia Nam mất là ba năm, rõ ràng là Gia Nam đang kêu oan. Hộp kem dưỡng mắt đó là do Tuấn Kiệt mua tặng Gia Nam, nhìn nó anh đã nhớ lại lần tranh cãi đầu tiên giữa anh và Gia Nam. Gia Nam đã tỏ thái độ rất uất hận đối với thứ này. Nhưng đến bây giờ, Đinh Tuấn Kiệt lại thấy cái hộp đó được giữ rất cẩn thận

  • adminA

    Một tệp tờ 10 tệ, đó nhất định là lúc Gia Nam mới lên, Đinh Tuấn Kiệt đưa cho cô nhưng cô không nỡ tiêu. Bây giờ xấp tiền đó lại trở về tay Tuấn Kiệt.

    " Bố! Bố sao vậy?" Tiểu Hao Tử nhìn thấy trong tay của bố đang cầm cái "thứ đáng nghi ngờ" mà mình đã phát hiện ra, Tuấn Kiệt thẫn thờ chẳng nói chẳng rằng. Một lúc sau Tiểu Hao Tử mới dám lay người bố, rồi lau nước mắt cho bố.

    " Bố không sao cả Tiểu Hao Tử ngoan, con tự chơi một mình nhá!" Đinh Tuấn Kiệt lúc này mới ý thức được trạng tháo vô thức của mình, anh đứng dậy rồi lau nước mắt," à, mà con đừng nói chuyện này với mẹ nhé, đây là bí mật của bố con mình biết không?"

    " Vâng! Con biết rồi!" Tiểu Hao Tử vui vẻ chạy đi,con bé cảm thấy vui vẻ vô cùng vì được chia sẻ điều bí mật với bố.

    Buổi tối nằm trên giường, trong đầu anh cứ hiện lên cảnh tượng dưới bầu trời trong xanh có người đàn ông chạy đuổi theo người đàn bà16 tuổi và bức thư tuyệt mệnh đẫm nước mắt của Gia Nam.

    Điều khiến Tuấn Kiệt thắc mắc nhất là, tại sao trong thư, Gia Nam lại nhắc đến chuyện anh muốn cô đi rất nhiều lần, muốn cô rời xa anh, mà anh thì có nói thế bao giờ đâu? Vì sao Gia Nam lại nói thế chứ? Do cô không tin tưởng nên mới suy nghĩ như thế hay có nguyên nhân gì khác.

    Đinh Tuấn Kiệt nhìn sang người vợ bên cạnh đang ngủ say, trong nét mặt cô anh nhận thấy hiện rõ vẻ hài lòng. Anh nhớ tới lúc này vợ anh muốn anh nghĩ ra một cái tên hay cho đứa con thứ hai, điệu bộ không tập trung cảu anh lúc đấy chắc đã khiến cô đau lòng.

    Đinh Tuấn Kiệt đưa tay đặt lên bụng vợ, cảm nhận được nhịp tim của đứa con thứ hai, cảm thấy cuộc sống thật khó tin.

    Đinh Tuấn Kiệt bật tivi , anh hờ hững chọn kênh.

    Đúng lúc này thì vợ ngồi dậy, tiện tay với lấy len ở cạnh rồi đan tiếp.

    " Sao vậy, anh đã làm ồn hả?"

    " Không em không ngủ được. Em cố đan cho xong cái áo cho con" Tiểu Nê trả lời. Nét mặt đó quen quá, khôngbiết anh đã gặp ở đâu. Đinh Tuấn Kiệt thấy đó là sự biểu lộ tình cảm mà chỉ có một người mẹ mới có được.

    Trông cô rất thanh thản với ánh mắt bình tĩnh, cô đang dành hết tình yêu cho đứa con chưa ra đời của mình vào từng mũi kim, sợi len. Cô cố đan thật dày, để mưa gió không lọt qua được.

    Tự nhiên Tuấn Kiệt cảm thấy vợ yêu con cái hơn cả bản thân mình. Nhưng mình cũng đã gặp gỡ và quen biết Tiểu Nê được mười năm rồi! Nay nhớ lại những gì đã diễn ra trong mười năm qua, anh bỗng nhận thấy từ lâu anh đã thờ ơ đối với tình yêu của vợ anh.

    Tình yêu, họ đã dung hòa nó vào trong sự cho và nhận theo nếp sống thường ngày.

    " Tiểu Nê!" Đinh Tuấn Kiệt quay sang nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của vợ.

    " Sao vậy anh?" Vợ anh ngạc nhiên quay đầu lại, cô cảm thấy kỳ lạ trước thái độ chăm chú của chồng. Cô liền quay ra cười rồi hỏi: " Có chuyện gì thế anh?"

    Đinh Tuấn Kiệt không trả lời, anh luồn tay vào trong chăn, nhẹ nhàng sờ tay lên bụng vợ, ở đó có đứa con thứ hai mà vợ dành cho mình.

    Cuối cùng anh đặt tay lên điểm cao nhất của bụng, xúc động nói: "Anh yêu em, em yêu."

    Tiểu Nê ngớ người ra, nhưng cũng không còn xấu hổ như trước nữa. Cô đặt len trên tay xuống , vuốt nhẹ lên mặt chồng và hỏi: " Anh à, đã xảy ra chuyện gì vậy? Cách nói của anh với em giống như nói chuyện với trẻ con vậy, có chút gì khích lệ, có chút gì yêu thương."

    Đinh Tuấn Kiệt nghĩ lẽ nào chúng ta đã mất đi quyền được nói chuyện yêu đương rồi sao? Hay là khi yêu đến cực điểm thì tình yêu biến thành vô hình, nó hòa nhập vào từng hơi thở chúng ta hít vào thở ra trong không trung sao?

    " Không sao, ngủ sớm đi em! Đừng đan nữa! Tay em lạnh cóng rồi kìa." Đinh Tuấn Kiệt nói xong tắt tivi rồi nằm xuống.

    Một lúc sau bỗng anh nghe thấy giọng nói dịu dàng của Tiểu Nê:" Anh à, em cũng yêu anh." Khi Đinh Tuấn Kiệt ngạc nhiên quay mặt lại, Tiểu Nê hôn anh một cái nồng thắm yêu thương ,đồng thời cô cũng muốn nói với anh rằng em đã không thể rời xa anh được. Đinh Tuấn Kiệt ngủ thiếp đi, Tiểu Nê lại tiếp tục đan áo len đến rất khuya.

    Mỗi lần Tiểu Nê kéo len lên đan đều chạm vào lưng của Tuấn Kiệt, động tác thuần thục mà nhẹ nhàng , điêu luyện. Dường như Tiểu Nê muốn nói em yêu con cũng chính là em yêu anh.

    Vợ của anh, không biết bắt đầu từ khi nào, em không chơi bời,cũng không đua đòi, em đã trở thành một người mẹ dịu dàng, người mẹ có tình yêu con vô bờ bến. Đó có phải là vai diễn tổng hợp mà em phải đóng hay sao? Anh không biết phải hình dung tâm trạng của mình lúc này như thế nào, anh nhìn thấy em yêu con hơn cả yêu anh, điều này khiến anh phát ghen lên trong hạnh phúc.
    Đinh Tuấn Kiệt hiểu thêm một chút về Gia Nam ngày trước. Thì ra tình yêu sau khi kết hôn không còn nhiệt tình mãnh liệt như thời gian đeo đuổi nữa, Người đàn bà kết hôn sau mười năm, tình yêu họ dành cho bạn giống như con suối róc rách, không ồ ạt, gấp gáp, cứ nhẹ nhàng mà mềm mại, nhưng có thể tưới mát cả một ngọn núi xanh!

    Thì ra trước đó rất lâu Đinh Tuấn Kiệt cũng có một tình yêu tương tự như thế. Chỉ là lúc đó anh không biết quý trọng mà thôi, khi đó anh cho rằng tình yêu cần phải nói và làm hằng ngày, không muốn vợ đưa cho chồng một cốc nước âm mà chỉ muốn vợ trao tình yêu tràn trề cho.

    Đó chính là người vợ trước đây.

    Dường như sự ra đi vè để lại của mỗi người đều có cái lí riêng của nó, Gia Nam đi rồi, vị trí người vợ được để lại cho Tiểu Nê, cũng vì lẽ đó mà bây giờ anh mới hiểu được tình yêu câm lặng sâu sắc năm nào mà Gia Nam đã dành cho anh.

    Đêm hôm đó Đinh Tuấn Kiệt đã hồi tưởng lại mười năm trước, anh đã nghĩ đến rất nhiều cái mà trước đây anh chưa hiểu được, Anh nghĩ rất lâu.

    Vợ anh đã ngủ, đang ngủ say nhưng anh thì vẫn đang suy nghĩ.

    Nghĩ thấu suốt rồi mới cảm thấy tiếc.

    Trước khi ngủ, Đinh Tuấn Kiệt nhẹ nhàng hôn vợ một cái.

    Phát hiện vợ ngủ rất bình thản, liệu vợ anh có nghĩ rằng ngủ bình thản như vậy thì sẽ có được cuộc sống bình thản yên ả. Đây chính là cách nghĩ của Gia Nam năm đó, ra đi bình thản, êm ả thì có thể mọi thứ sẽ bình thản êm ả theo.

    Nhưng có ai ngờ rằng, có một số việc nhìn qua thì thấy bình yên nhưng kỳ thật sau chúng tiềm ẩn rất nhiều phong ba, nhưng không ai có thể suốt đời dẹp yên được những trận phong ba đó.


    40.NGƯỜI VỢ MƯỜI NĂM TRƯỚC

    Đinh Tuấn Kiệt bắt đầu bàn bạc việc kết hôn với Lâm Tiểu Nê.

    Tiểu Nê là con gái của chủ tịch Hội Đồng Quản Trị, từ nhỏ đã được mọi người trong gia đình quan tâm, chiều chuộng, nên khó tránh khỏi tính khí bướng bỉnh, nhưng lúc Tiểu Nê không quậy phá thì mọi tính khí thất thường của cô trở nên đáng yêu, thuần khiết trong con mắt mọi người.

    Trong con mắt của Tuấn Kiệt, đây đều là ưu điểm đáng quý nhất của người yêu. Họ đến được với nhau cũng không dễ dàng, do vậy họ rất trân trọng những gì đang có. Nói chung đôi tình nhân nào cũng vậy, đôi khi xuất hiện mâu thuẫn. Chẳng hạn điều khiến Đinh Tuấn Kiệt nghi ngờ là tại sao Tiểu Nê lại có tới hai " cái ngàn vàng". Sau đó anh đã ép cô trả lời, câu trả lời của cô khiến anh tức điên.

    " Đâu có, lần trước chúng ta vốn chẳng quan hệ gì với nhau. Vết máu trên giường là máu tháng của em vô ý dính vào mà thôi. Em chỉ tiện tay chỉ cho anh xem, nào ngờ anh cho đó là em ngầm ám chỉ này nọ... việc này có thể trách em không?"

    " Chuyện này có thể ngầm ra hiệu một cách tùy tiện sao?" Đinh Tuấn Kiệt tức giận nói. Anh đã cẩn thận cất giữ vết máu tháng của cô bởi anh cho rằng đó là sự gửi trọn niềm tin của Tiểu Nê vào anh, lại còn cảm thấy áy náy rất lâu về chuyện đó mới chết chứ, hóa ra tất cả chỉ là trò đùa của cô bé.

    Đinh Tuấn Kiệt buồn bã tới mức cả tối không nói một lời nào với Tiểu Nê.

    Anh nhớ tới Gia Nam.

    Sau đó Tiểu Nê khóc, Đinh Tuấn Kiệt mềm lòng, nghĩ rằng dù sao thì sự việc cũng đã rồi, cũng may là sự việc không có gì ghê gớm lắm. Đinh Tuấn Kiệt nhìn lên sáu chữ trên tường: hiểu nhau, tin tưởng, bao dung - biểu thị bí quyết của tình yêu.

    Sau một hồi Tiểu Nê lí nhí xin lỗi, thề thốt anh lại thứ lỗi.

    Tình yêu của họ lại vẹn tròn như ban đầu. Quen nhau được hơn hai năm, cha mẹ đều tán thành. Vậy cặp kim đồng ngọc nữ này còn lý do gì để không nghĩ đến việc trọng đại của cả đời này nữa chứ, tình yêu chín muồi thúc đẩy họ nghĩ tới lâu đài hạnh phúc lứa đôi, kết duyên vợ chồng.

    Tiểu Nê cũng có chút băn khoăn, cô sợ nếu chưa lấy nhau, tình cảm càng ngày càng sâu đậm, sâu đậm tới mức không thể rời xa nhau được nhưng vẫn cứ lo lắng nhỡ đâu vẫn có thể chia xa. Còn nếu kết hôn rồi, không cần phải lo lắng tới việc đó nhưng khi hai người về ở với nhau họ sẽ phải hy sinh bớt cái tôi của chính mình, nếu làm thế chắc chắn sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống ngọt ngào bây giờ. Hơn nữa, vợ chồng ông bà Lâm cũng xót con, ông bà chỉ muốn họ ở thêm với ông bà mấy năm nữa.

    Muốn kết hôn lúc này chỉ có hai người: Đinh Tuấn Kiệt và Giai Nhiên.
    Đinh Tuấn Kiệt lúc nào cũng muốn hai người sống chung với nhau, phải kết hôn mới thành gia đình. Anh không đi theo trào lưu của giới trẻ bây giờ là theo đuổi chủ nghĩa độc thân tiự do. Anh thích sự ấm cúng của gia đình, anh muốn nghe vợ cằn nhằn một cách đáng yêu. Với kiểu tư duy này anh lại vô tình cho Tiểu Nê cơ hội uốn nắn sự quê mùa của mình.

    Nếu nói về lý do Tuấn Kiệt muốn kết hôn thì vẫn còn nhiều vô kể, còn Giai Nhiên muốn Tiểu Nê kết hôn để anh được thỏa chí quậy phá uống rượu mừng, nói tóm lại không đề xuất ra thì mọi người cũng biết.

    Khi Tuấn Kiệt đưa ý tưởng tổ chức đám cưới sớm, hầu hết mọi người đều phản đối. Khi mọi người phản đối hăng nhất, anh đã phải lôi ra con át chủ bài, cũng là lý do có sức thuyết phục nhất: " Tiểu Nê đã có bầu"

    Sau khi sống chung ba tháng, Tiểu Nê mang thai đứa con đầu lòng. Vợ người ta có bầy thì ngượng ngùng, rồi sau đó cũng hớn hở khoe với chồng, còn Tiểu Nê lại biểu hiện khác người, cô giấu không muốn nói ra, Tuấn Kiệt tự phát hiện ra điều này.

    Tiểu Nê vào nhà vệ sinh mãi không thấy ra, Đinh Tuấn Kiệt đang cần đi vệ sinh nên liên tục gõ cửa. Cửa nhà vệ sinh vừa mở, Tiểu Nê vẫn chưa đứng vững thì đã bị Đinh Tuấn Kiệt kéo ra, anh lao nhanh vào trong như một đầu tàu vậy.

    Khi Tuấn Kiệt đang định rời phòng vệ sinh thì phát hiện ra một thứ rất lạ, anh tò mò ngồi xuống xem, xem kỹ lại giật mình nhận ra đó là que thử thai mới sử dụng xong.

    Đinh Tuấn Kiệt liền nhặt lên xem phần hướng dẫn sử dụng, lại phát hiện thấy trên que thử thai xuất hiện hai vạch màu đỏ, điều này khiến cho Tuấn Kiệt đang từ trạng thái ngạc nhiên ban đầu chuyển sang vui mừng tột độ: " Cuối cùng tôi đã được làm bố rồi!"

    Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, Tuấn Kiệt háo hức chạy đi hỏi Tiểu Nê, cô nàng ấp úng thừa nhận đã có bầu.

    Gia Nam, người vợ trước của Tuấn Kiệt, không thể sinh con, mà anh thì lúc nào cũng mong muốn mình có một đứa con, dù là con gái hay con trai thì đều là của quý đối với gia đình nhà họ Đinh. Tất nhiên là khi chung sống với Gia Nam, Đinh Tuấn Kiệt đã hoàn toàn không còn chút hy vọng gì với việc có con nữa rồi.

    Tất nhiên là Tuấn Kiệt không ngờ sau này lại lấy Tiểu Nê làm vợ, còn có một đứa con của mình! Tâm trạng vui sướng của anh lúc này thật khôn tả. Thế rồi Tuấn Kiệt ôm vợ rồi trách: " Cô bé hư! Có con mà không nói cho anh biết? Đây chính là biểu hiện ngại ngùng xấu hổ của em à? Nếu ngộ nhỡ con có vấn đề gì thì sao?" Sau đó Tuấn Kiệt lại nhấc bổng Tiểu Nê lên, anh vừa khẽ dụi đầu vào bụng của Tiểu Nê vừa hét to: " Để bố xem thằng cu của nhà ta nào! Kiểu này chắc chắn đáng yêu hơn mẹ nó, mẹ nó hư lắm!" Nói xong rồi ôm cô vào lòng. Nhìn dáng vẻ thất thần của Tiểu Nê anh nghĩ đó là sự thấp thỏm khi lần đầu làm mẹ, sau đó Tuấn Kiệt bắt Tiểu Nê đi bệnh viện kiểm tra. Mới đầu thì Tiểu Nê ngại, xấu hổ kiên quyết không đi, thế là Đinh Tuấn Kiệt bèn huy động cả nhà động viên cô đến bệnh viện. Trong bệnh viện, ông Lâm Quốc Quần cùng anh con rể đang rất xúc động vì lần đầu được làm bố ngồi chờ bên ngoài, Tiểu Nê được mẹ đưa đi siêu âm.

    Sau đó không lâu, bà Lâm chạy ra khoe: " Mẹ con nó đều khỏe! Quốc Quần à, chúng ta sắp được làm ông bà ngoại rồi!" Lâm Quốc Quần và Đinh Tuấn Kiệt đứng ngoài cười mãn nguyện.

    " Song Tiểu Nê vẫn còn xấu hổ, nó bị căng thẳng quá đấy! Tuấn Kiệt à, con nhớ phải chăm sóc cẩn cho nó đấy nhá!"

    " Vâng ạ!" Lúc này nói gì thì Đinh Tuấn Kiệt cũng vui vẻ đáp ứng ngay. Anh ôm Tiểu Nê bằng một tay còn tay kia thì nhẹ nhàng dắt cô đi.

    Phát hiên thấy tay của Tiểu Nê lạnh khác thường, anh thầm nghĩ hình như phụ nữ lần đầu tiên được làm mẹ nên có chút căng thẳng chăng.

    Đinh Tuấn Kiệt chăm sóc chiều chuộng cô như bà chúa, không cho phép cpp làm bất cứ một việc gì do lo sợ ngộ nhỡ lại xảy ra chuyện không hay. Tâm trạng của Tiểu Nê trước sau vẫn buồn rầu, cô đã mấy lần nói thẳng với Tuấn Kiệt là không muốn đưa trẻ này với lý do họ vẫn còn trẻ mà.

    Đinh Tuấn Kiệt đã buồn phiền cô đừng trẻ con như thế rồi nói tiếp: " lẽ nào em không nhận thấy mọi người ai cũng kỳ vọng mong chờ sự ra đời cảu đứa bé này hay sao?"

    " Em lớn như vậy rồi mà vẫn không hiểu à, em đã là mẹ rồi đấy!" Đinh Tuấn Kiệt lúc này hơi nặng lời trách móc.

    Không ngờ Tiểu Nê khóc, thấy điệu bộ uất ức của cô, anh cho rằng tinh thần của phụ nữ lần đầu tiên làm mẹ không được ổn định cho lắm, do vậy Tuấn Kiệt lại mềm lòng quay ra dỗ dành cô. Anh dứt khoát không cho phép cô nói không muốn có đứa con này nữa.

  • adminA

    Tiểu Nê nhìn thấy Đinh Tuấn Kiệt rất thích đứa bé này, nên cũng không muốn đề cập đến chuyện đó nữa.

    Điều khiến người phụ nữ thấy hạnh phúc nhất là đứa bé trong bụng ấy được bố của nó đón nhận và yêu thương.

    Thế là những tháng ngày còn lại đều giao cho ông bà Lâm. Họ vui mừng không xiết, chọn ngày lành tháng tốt để làm đám cưới cho hai đứa, để tránh khi cưới bụng quá to, họ còn bỏ qua cả lễ đính hôn.

    Trước đám cưới một ngày, Tiểu Nê ở nhà, bà Lâm muốn cô ngủ cùng mình tối cuối cùng trước khi đi lấy chồng.

    Tiểu Nê trêu mẹ: " Con chỉ đi lấy chồng thôi mà, chứ có phải sinh ly tử biệt gì đâu kia chứ?"

    " Nhưng sau này con sẽ không sống ở đây nữa. Mẹ con mình đã sống chung với nhau hai mươi ba năm, nay con không sống ở ngôi nhà này nữa, sau này mẹ không biết phải làm sao đây?" Bà Lâm nghẹn ngào. Cứ nghĩ đến cảnh con gái mình đã lớn, đã tới lúc phải lấy chồng, trong lòng bà lại cảm thấy vui buồn lẫn lộn.

    Tiểu Nê mới 23 tuổi, cô vẫn đang chìm đắm trong men say tình yêu ngọt ngào. Cô còn quá trẻ để có thể hiểu được tâm trạng cảm động mà chua xót của người làm mẹ tận mắt nhìn đứa con do chính tay mình nuôi dạy lớn khôn đi lấy chồng. Lúc này cô vừa vỗ về, vừa an ủi mẹ rằng sau này mỗi tuần sẽ về thăm mẹ mấy lần, nhưng trong bụng vẫn thầm cười người mẹ đa sầu, đa cảm của mình.

    Tự nhiên Tiểu Nê lại nghĩ đến một vấn đề.

    " Mẹ, con là con gái của mẹ. Đinh Tuấn Kiệt là con nuôi của mẹ, vậy thì con của chúng con sẽ phải gọi mẹ bằng bà nội hay bà ngoại nhỉ?"

    Câu hỏi này đáng ra không được tính là câu bởi nó quá đơn giản nhưng lại nhận được nhũng ý kiến phản hồi không giống nhau của mọi người. Khi ông Lâm Quốc Quần và Đinh Tuấn Kiệt về tới nhà nhìn thấy mọi người tranh luận thì cũng nhiệt tình tham gia góp ý kiến. Quan điểm giữa họ lại càng bị chia sẽ" Tất nhiên phải gọi tôi là ông nội rồi bởi Tuấn Kiệt là con trai tôi mà!" Ông Lâm Quốc Quần nghiêm túc nói.

    " Phải gọi tôi là bà ngoại mới đúng chứ! nếu không, thế thì có mà loạn luân à?" Bà Lâm không hài lòng về sự thiển cận của chồng.

    " Không nên thế! Con thấy gọi là bà nội có vẻ thân mật hơn, hơn nữa mẹ nuôi à, lẽ nào mẹ lại coi con là con trai giả ư?" Đinh Tuấn Kiệt cũng hăng máu nói chêm vào...

    Chuyện nhỏ như vậy cũng khiến mọi người tranh luận không ngừng, cũng phải thôi, việc vui, việc mừng mà nên, mọi người càng thích tranh luận to hơn. Tiểu Nê trở lại ghế sofa nhìn chồng và bố đang tranh luận đỏ mặt tía tai, cô sợ nhẹ vào bụng, khẽ nói với đứa bé trong bụng: " Con gái à, con nhìn xem mọi người yêu con biết nhường nào!" Có biết bao nhiêu người đang mong chờ sự ra đời của con, muốn dành hết tình yêu thương cho con đấy!" Cuối cùng cô buồn bã nhìn ra ngoài cửa...nhưng sau khi con ra đời rồi không biết ai sẽ là người buồn đây?

    Thế là trong sự mong đợi, trong ngóng của mọi người, đứa con đầu lòng của Tuấn Kiệt và Tiểu Nê ngày một to lên. Khi đứa bé được năm tháng, bụng Tiểu Nê mới nhô lên đôi chút do Tiểu Nê hơi gầy. Tuy đứa trẻ chưa ra đời, nhưng đã được chọn sẵn tên gọi. Đinh Tuấn Kiệt dường như rất bận với việc đặt tên cho con. Cứ nghĩ ra tên nào đẹp anh liền ghi lại ngay. Có lần tỉnh giấc giữa đêm khuya, tự nhiên Tuấn Kiệt nghĩ ra tên hay, anh liền chui ngay ra khỏi chăn rồi dùng bút ghi lại vì sợ quên mất. Tiểu Nê nói: " Đinh Tuấn Kiệt à! Chứng bệnh tâm lý trước khi sinh của anh rõ rằng còn nghiêm túc hơn cả em."

    Đúng là Tuấn Kiệt còn căng thẳng hơn cả Tiểu Nê.

    Họ định tổ chức đám cưới vào tháng Hai, do Tiểu Nê đã mang bầu nên không chịu được vất vả nên hôn lễ diển ra bình thương, đơn giản không cầu kỳ. Họ cũng không tiến hành đi du lịch tuần trăng mật bởi Đinh Tuấn Kiệt lo lắng cho Tiểu Nê và đứa con trong bụng không chịu được. Song Tiểu Nê vẫn muốn về nơi mà chồng mình đã sinh ra để thăm ông nội của anh.

    Đinh Tuấn Kiệt không muốn cho vợ đi, vì lo cho tình trạng sức khỏe của vợ lúc này làm sao có thể ngồi xe lâu như thế được, hơn nữa ông vẫn chưa biết chuyện Gia Nam đã mất. Nếu ông biết chuyện Gia Nam, thì với tính cố chấp của mình ông cũng khó chấp nhận cô dâu mới này.

    Nhưng Tiểu Nê sống chết không nghe, cô nói trước khi kết hôn không thông báo với ông nội đã là quá thất kính với ông rồi, bây giờ có con lại không về thăm ông thì áy náy trong lòng.

    Đinh Tuấn Kiệt cuối cùng cũng đành phải đồng ý bởi Tiểu Nê dọa sẽ làm ầm lên.

    Đinh Tuấn Kiệt đích thân lái xe đưa vợ mới cưới về quê.

    Trên đường đi nhìn thấy cảnh non xanh nước biếc, nghe thấy tiếng sáo của trẻ chăn trâu...phong cảnh hữu tình mộc mạc nơi thôn dã Tiểu Nê cảm thấy thoải mái hơn.
    Khi nhìn thấy ngôi nhà tranh của ông nội, Tuấn Kiệt , Tiểu Nê rưng rưng nước mắt ngắm nhìn bên ngoài ngôi nhà rất lâu. Đây chính là nơi mà chồng mình đã sinh ra, là nơi người chồng yêu dấu của mình đã trưởng thành. Đinh Tuấn Kiệt đã nói lời tạm biệt tuổi thơ của mình trước bầu trời xanh này. Những ngôi nhà cổ cũ kỹ như thế này đã không còn nhìn thấy trong thành phố, không hiểu năm xưa dáng vẻ của căn nhà tranh này như thế nào nhỉ? Tiểu Nê dường như có thể tưởng tượng ra một cậu bé gầy gò, đen nhẻm, dưới ánh nắng mặt trời đang cắt cỏ, chăn lợn, vừa rửa chận cho người ông bại liệt trên giường bệnh vừa phải lặng lẽ học thuộc bài mà thầy cô giáo đã dạy ngày hôm trước.

    Thì ra chồng mình đã lớn lên trong một không gian như thế.

    Tiểu Nê đứng trên con đường nhỏ, bùn lầy lội, cảm xúc dâng trào.

    Quay sang nhìn chồng, anh đang chào hỏi thân thiết với một người làng, anh ấy đang vui vẻ biết bao, điều này chứng tỏ anh dành rất nhiều tình cảm và hồi ức của anh với nơi này.

    Đinh Tuấn Kiệt dẫn vợ vào trong nhà, bỗng trong lòng cảm thấy sự bất ổn khác thường.

    Không biết bao nhiêu năm rồi kể từ lần đầu gặp Gia Nam ở đây, lần đầu anh nói anh muốn lấy em, Gia Nam, lần đầu với danh nghĩa là chồng đưa Gia Nam lên thành phố,...Nhưng nay thì một người đàn bà khác đã thay thế chỗ của cô ấy.

    Anh cảm thấy vô cùng áy náy và xấu hổ khi nhìn người vợ đang hớn hở bên cạnh, bất giác anh lại cảm thấy mình như có lỗi với ai đó.

    Ai là người đã làm anh xiêu lòng bởi tuổi trẻ, sự xinh tươi của mình? Ai đã không chê anh nghèo mà vẫn chấp nhận làm vợ anh? Anh là người đang mang trong mình cốt nhục của anh? Nghĩ đến hàng loạt điều này Tuấn Kiệt vô tình siết mạnh tay Tiểu Nê, trong lòng nghĩ thầm có trách thì trách ông trời đã sắp đặt như thế mà thôi.


    1. THIÊN SỨ SA ĐỌA

    Thì ra thời gian mười năm cũng có thể mài mòn một con người.

    Mười năm trôi qua điều làm cho Đinh Tuấn Kiệt đau lòng nhất là người bạn thân nhất của anh là Giai Nhiên đã nghiện ma túy.

    Sự sa đọa của một con người có thể bắt đầu rất lặng lẽ, không gây tai tiếng gì cả, nhưng sau đó nó dần phát triển đến mức bùng phát triển khiến con người ta mất hết nhân tính, khi sự sa đọa đó chấm dứt nó còn để lại tiếng xấu muôn đời cho chủ nhân của nó.

    Sự sa đọa của Giai Nhiên bắt đầu được hình thành sau khi anh ly hôn với vợ cũ, sau đó anh nói cờ tướng là trò vô vị nên đã bỏ nó. Khi mà gia đình và sự nghiệp của Tuấn Kiệt đều tốt đẹp trọn vẹn thì Giai Nhiên lại mất đi cả hai thứ quý giá nhất.

    Giai Nhiên đổ lỗi cho sự bất công của số phận, còn Đinh Tuấn Kiệt nhận xét kết cục ngày hôm nay của Giai Nhiên là do tự tay anh ta tạo nên.

    " Này chú, sao số chú lại đỏ thế chứ?" Giai Nhiên trợn mắt nhìn Đinh Tuấn Kiệt, nhìn mãi tới lúc Tuấn Kiệt cảm giác ánh mắt đó lạ lẫm như chưa bao giờ nhìn thấy vậy.

    Rồi sau đó bố vợ lại bàn giao cho anh cả một cơ nghiệp to lớn, khiến anh bận rộn đến mức không còn thời gian để ý đến bạn thân nữa.

    Anh nói lại phương châm sống của mình: Là đàn ông phải đứng thẳng bằng đôi chân của mình, phải xả thân cho sự nghiệp.

    anh chỉ nhớ lơ mơ về câu trả lời của Giai Nhiên lúc đó: " Ha, ha! Đứng dậy à?
    " Anh ta nói với vẻ hận đời và châm biếm: " Khi hai cái quý giá nhất trong cuộc đời chú tiêu tan,sao chú có thể đứng vững được hả?"

    ... Gần đây Tuấn Kiệt thường xuyên thấy vợ nói chuyện qua điện thoại với Giai Nhiên.

    Ban đầu Tuấn Kiệt cũng không để ý, nhưng sau này số lần Giai Nhiên gọi đến ngày càng nhiều. Khi nghe điện thoại, Tiểu Nê lúc tỏ vẻ tức giận, lúc lại tỏ vẻ bất lực.

    Khi Đinh Tuấn Kiệt nghe thấy vợ nói cái gì đó rằng em không có tiền, anh liền hỏi cô nhưng cô không nói.

    Bức xúc quá Tiểu Nê vừa khóc vừa nó rằng: " Giai Nhiên..Giai Nhiên...Anh ấy bắt đầu nghiện nặng rồi, bây giờ anh thường xuyên gọi điện đến hỏi vay tiền em! Em..."

    " Lần sau nếu anh ấy gọi điện đến thì để anh nghe!" Đinh Tuấn Kiệt cau mày.

    " Đừng! Đừng!" Phản ứng kích động của Tiểu Nê nằm ngoài dự tính của Tuấn Kiệt, " Thôi cứ để em nghe điện, dù gì thì chúng em cũng quen nhau từ nhỏ...em nói thì hay hơ...được không Tuấn Kiệt?"

    Tuấn Kiệt cho rằng đây là sự do dự, chần chừ của một người phụ nữ ,đến khi Giai Nhiên lại gọi đến xin tiền, Tuấn Kiệt kiên quyết nhấc điện thoại lên nghe không hề để ý tới sự ngăn cản của Tiểu Nê: "Alô! Tôi là Tuấn Kiệt"

    " Là chú à, anh em mình kể ra quen biết cũng lâu rồi phải không? Bây giờ anh có chút việc, chú có thể giúp anh được không? Vợ chú là lằng nhằng lắm đấy! Nếu chú là thằng đàn ông thì nên thẳng thắn một chút."
    "Muốn tôi giúp cái gì?" Đinh Tuấn Kiệt cau mày hỏi, anh không ngờ một người như thế lại có thể thay đổi nhanh như thế.

    Giai Nhiên bây giờ đâu còn là Giai Nhiên phong độ như ngày xưa nữa, những gì anh ấy thể hiện thật giống như một tên lưu manh đầu đường xó chợ, kẻ bặm trợn, vô học.

    " Chú em được đấy ! CHo anh mượn 20 vạn, lánh nạn ý mà!" Trong điện thoai Giai Nhiên nói rất nhẹ nhàng, giống như anh đang mượng bạn học 20 tệ vậy.

    " Tôi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?" Đinh Tuấn Kiệt không khách sáo trả lời. Tuấn Kiệt nể tình bạn với Giai Nhiên trước đây nên đã khuyên nhủ anh ta :" Có phải anh đã bị nghiện rồi đúng không? Anh đừng có dại dính vào thứ ấy! Thế này nhé, tôi sẽ xuất tiền để anh đi cai nghiện, anh vẫn còn trẻ mà..."

    " Mẹ kiếp, mày đừng lải nhải nữa! Mày nói dễ dàng nhỉ? Cai nghiện ư? Cứ cho là tao cai nghiện được, thì chiến hữu của tao liệu có tha cho tao không? Mẹ kiếp! Đừng có lải nhải nữa, mau lấy tiền cho tao đi!" Giai Nhiên cắt ngang, giọng điệu không kiên nhẫn nữa rồi.

    Lúc này Đinh Tuấn Kiệt nổi cáu, anh không tiếp tục mềm mỏng nữa: " Tôi cướp ở đâu ra cho anh 10 vạn bây giờ?"

    " Mày lai giả vời không biết đấy hả? Ông mày ghét nhất những thằng giả vờ không biết đấy! Bố vợ mày để lại cho mày cả một cơ nghiệp lớn không chỉ dừng lại ở 20 vạn đúng không nào? Mày đi gom cho tao một tí là được thôi mà."

    " Đó không phải là tiền của tôi! Sau này đừng có đến làm phiền tôi và vợ của tôi nữa nếu không thì..."

    "..."

    " Có chuyện gì vậy? Anh đang nói cái gì thế?" Tiểu Nê nhìn nét mặt của Tuấn Kiệt hơi khác, lo lắng, vội vàng hỏi"

    " Anh ấy gác máy rồi...Anh ấy đã thay đổi thật rồi, anh thật sự không còn nhận ra anh ấy nữa!" Đinh Tuấn Kiệt ngồi trên ghế sofa, luyến tiếc người bạn thân thiết của mình.

    " Thật ra anh ấy đã thay đổi từ lâu..." Tiểu Nê khẽ nói.

    " Em nói gì thế?" Tuấn Kiệt nghe không rõ hỏi lại Tiểu Nê.

    " Không có gì." Tiểu Nê trả lời , rồi chậm rãi bước vào phòng.

    Đinh Tuấn Kiệt nhìn vợ có vẻ không vui liền chạy vào ôm vợ, phát hiện vợ mình đang run, anh nghĩ vợ mình thật hiền lành, thế rồi anh càng ôm vợ chặt hơn.

    " Anh à, em cảm thấy...nhỡ anh Giai Nhiên trả thù chúng ta thì làm thế nào?" Tiểu Nê ngẩng đầu hỏi.

    " Sao lại thế được! Cô bé ngốc nghếch của anh! Em đừng có nghĩ lung tung nữa!" Đinh Tuấn Kiệt lại gọi vợ là cô bé, trước đây Tuấn Kiệt rất thích gọi cô như vậy, bây giờ vợ anh đã gần 30 tuổi nhưng Tuấn Kiệt vẫn yêu chiều cô như trẻ con vậy.

    Anh quệt nhẹ mũi vợ rồi trêu cô là người suy nhược thần kinh, anh cho người vợ yếu đuối gối đầu lên tay mình để cô đỡ sợ.

    Vợ anh đúng là yếu đuối. Gần đây, mỗi khi nghe thấy tiếng chuông cửa hay chuông điện thoại reo , cô lại run rẩy lo sợ Giai Nhiên đến trả thù. Đinh Tuấn Kiệt nghĩ cô chắc chắn đã bị đe dọa nên anh đã quyết định đích thân với danh nghĩa bạn cũ tới gặp Giai Nhiên.

    Thời gian trôi qua cũng phải gần nửa năm, hầu như không có động tĩnh gì, tinh thần của Tiểu Nê cũng dần dần ổn định trở lại.

    Một hôm Tuấn Kiệt đang ngủ trưa, chỉ có một mình vợ anh ngồi xem tivi ở phòng khách, con gái thì đang đi học.

    Trong khi Tuấn Kiệt đang mơ màng thì bỗng nghe thấy chuông điện thoại reo, sau đó Tiểu Nê dậy nghe điện thoại.

    " Cái gì? Tiểu Hao Tử! anh không được hại con bé! Em cầu xin anh đừng hại con gái em, anh muốn em làm gì, em cũng đều đáp ứng, chỉ cần anh đừng giết hại nó...Ba triệu hả? Anh bảo em lấy đâu ra số tiền lớn như thế chứ? Được rồi! Anh đừng quá kích động, em chấp nhận. Em đồng ý thết chỉ mong anh đừng làm hại con bé...được rồi..được rồi..."

    Đinh Tuấn Kiệt linh tính có chuyện không hay, anh vội vàng vùng dậy ra khỏi phòng ngủ: " Tiểu Nê! Sao vậy? Đã có chuyện gì xảy ra với Tiểu Hao Tử phải không?" Tuấn Kiệt hỏi Tiểu Nê lúc này đang khóc tức tưởi. " Vâng ạ! Giai Nhiên anh ấy...anh ấy đã bắt cóc Tiểu Hao Tử rồi!" Tiểu Nê lúc này khóc không ra tiếng," Anh ấy muốn em mang ba triệu tiền mặt đến công viên, anh ấy còn nói nếu em báo cảnh sát thì anh ấy sẽ giết con bé! Tuấn Kiệt, anh nói đi, chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Con gái của chúng ta."

    " Em đừng lo! Anh sẽ đến ngay công ty lấy tạm số tiền mặt để mang đi! Em cứ ở nhà đợi anh." Đinh Tuấn Kiệt nhìn người vợ đang bụng mang dạ chửa rồi nhẹ nhàng nói: " Hơn nữa anh ấy lại không phải là kẻ giết người, anh ấy là Giai Nhiên mà. Dù sao anh và anh ấy cũng đã là bạn thân với nhau, anh ấy không dám làm liều đâu!"

  • adminA

    Ai ngờ Tiểu Nê sống chết không chịu, cứ muốn đi cùng :" Giai Nhiên đã không còn là Gn của ngày xưa nữa. Tám năm trước anh ấy đã thay đổi rồi."

    Tiểu Nê gào to.

    Đinh Tuấn Kiệt thắc mắc nhìn Tiểu Nê, cô vội tránh ánh mắt của Tuấn Kiệt.
    " Được rồi, em mau đi thay quần áo đi! À mà em và Giai Nhiên hẹn nhau lúc mấy giờ?"

    " 3h chiều"

    Sau đó hai người bàn bạc có nên báo cảnh sát không, Tiểu Nê thì muốn báo cảnh sát, cuối cùng Đinh Tuấn Kiệt quyết định không báo, dù sao thì Giai Nhiên cũng đã là bạn tốt bao nhiêu năm qua. Song nếu lấy toàn bộ số tiền mặt của công ty thì phải thông qua Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị. Lâm Quốc Quần biết tin cháu ngoại của mình bị bắt cóc, lập tức rót một triệu tiền mặt từ trong ngân hàng ra.

    Họ hẹn gặp nhau ở một công viên ở một huyện vùng cao hẻo lánh thuộc ngoại ô thành phố Trùng Khánh, công viên không thu vé vào cửa.

    Nắng chiều lúc 3h còn rất gắt. nó khiến công viện nóng đến mức chẳng có ai tới đây.

    Khi ba người đến đỉnh núi như đã hẹn thì nhìn thấy Giai Nhiên đang ngồi trên một tảng đá to, từ trên chỗ của anh ta có thể nhìn rõ toàn bộ công viên.

    Tiểu Hao Tử đang ngồi dưới chân anh ta nghịch đất, chốc chốc lại nhìn ông chú bắt cóc Giai Nhiên cười đùa. Vừa nhìn thấy bố mẹ, Tiểu Hao Tử gọi to: " Bố mẹ ơi, mau tới đây đi. Ở đây vừa cao vừa mát bố mẹ ạ!"

    " Tiểu Hao Tử!" Tiểu Nê đau đớn như xé lòng xé ruột gọi con, cô mở rộng cánh tay ra rồi nói: " Con ơi, mau chạy tới đây với mẹ!"

    Giai Nhiên đứng phắt dậy rồi ôm chặt Tiểu Hao Tử lại, hắn thô bỉ nhìn Lâm Quốc Quần rồi cười hì hì: "Chào chú! Đã lâu không gặp chú, chú cũng giữ rất đúng lời hứa đấy, không gọi cảnh sát đến, cũng không để cháu phải đợi một phút!" Vừa nhìn thấy chiếc vali da trên tay ông Lâm Quốc Quần, hắn nói ngay: " Đừng tưởng thằng này dễ lừa đấy! Cái vali da bé như thế thì làm sao mà có thể đựng đủ ba triệu cơ chứ?"

    Hắn liền thay đổi nét mặt rồi dữ tợn bóp cổ Tiểu Hao Tử gầm gừ: " Sao không mang đủ tiền tới hả?" Tiểu Hao Tử giật thót mình, trẻ con lại không hiểu gì ca, con bé thấy khó chịu liền khóc òa.

    Ông Lâm sốt ruột tiến lên phía trước một bước: " Giai Nhiên, chú biết cháu từ bé, chú cũng xem cháu giống như con trai chú, có chuyện gì thì bình tĩnh bàn bạc. Bây giờ chú chỉ có thể mang tới một triệu mà thôi, phần còn lại chờ sau khi cháu thả con bé ra, chú sẽ chuyển vào tài khoản cho cháu.
    Chú đảm bảo nói được làm được. Cháu có khó khăn gì, nếu có thể giúp chú sẽ giúp ngay."

    " Hừ! Giúp tôi? Ông còn nhớ nửa năm trước tôi đến tìm ông vay 10 vạn, ông đã nói gì không? Ông đã nói rằng tôi sống chết thế nào cũng không liên quan gì đến ông, mà ông xem đây này, do tôi không mượn được tiền của ông nên đã bị chúng nó đánh què chân đây."

    Lúc này Tuấn Kiệt mới chú ý đến khi Giai Nhiên đứng dậy, đúng là Giai Nhiên đã bị thọt một chân.

    " Đinh Tuấn Kiệt!"

    Ánh mắt của Giai Nhiên lúc này chuyển sang Tuấn Kiệt :" Tao què như thế này một phần cũng là do mày đấy! Vợ mày vốn vụng trộm đưa tiền cho tao mấy lần, nếu không phải là mày dở chứng ngăn cản thì tao đã không què cụt như hôm nay. Bây giờ con gái mày đang ở trong tay tao, mày dễ chịu không?"

    Tiểu Nê đứng cạnh chỉ lau nước mắt, vội vàng nói với Giai Nhiên:" Giai Nhiên , anh đừng làm như vậy! Anh cần bao nhiêu tiền, em đều có thể đưa cho anh, nhưng xin anh đừng giết con gái của em!"

    " Tiền? Tiền có thể mua được vợ của tao không? Có thể mua được môn cờ tướng mà tao yêu thích nhất không? Có thẻ mua được một cái chân của tao không? Đừng tưởng rằng tao không biết chuyện vợ tao biết tao có người đàn bà khác ở bên ngoài đều là do mày đã lén lút tố cáo."

    Tiểu Nê lắc đầu, trong lòng đau khổ vô cùng: " Anh Giai Nhiên, em xin lỗi, em không có ý chia rẻ anh chị, em chỉ muốn giúp anh, muốn cứu gia đình anh thôi, chứ em..."

    " Mày hãy ngậm miệng lại! Tao không quan tâm nhiều như thế, ngày hôm nay ông đây không nhìn thấy ba triệu, thì ông sẽ nhảy từ trên đây xuống, mà con gái của các người, các người tự biết hậu quả rồi đấy!" Giai Nhiên cười một cách gian trá, hắn giả làm động tác đẩy Tiểu Hao Tử xuống khiến mọi người rùng mình run sợ." Vẫn còn có những chuyện xấu mà một trong số các người đã làm. Nói tới đây hắn đưa mắt nhìn bộ dạng run cầm cập c ảu Tiểu Nê, rồi hắn độc ác cười tiếp " Hay lắm!"

    " Giai Nhiên! Giai Nhiên! Cháu đừng quá xúc động như thế! Chỉ cần cháu không hại cháu ngọai chú, chú sẽ trả tiền cho cháu. Chú sẽ trả tiền chữa trị chân cho cháu. Còn ba triệu kia chí sẽ trả hết cho cháu, cháu thấy thế nào?" Ông Lâm đưa ra điều kiện với anh ta.Nhìn thấy đối phương quả nhiên chần chừ do dự, ông Lâm tiếp tục khuyên nhủ ngon ngọt: " Cháu nghĩ xem, từ nhỏ cháu và Tiểu Nê đã là đôi bạn thanh mai trúc mã và bố mẹ cháu cũng rất quý mến Tiểu Nê. Nếu hôm nay cháu làm như vậy, linh hồn bố mẹ cháu ở dưới suối vàng có linh thiêng liệu có thể yên ổn được không? Cháu hãy nghĩ đến bố mẹ cháu đi!.."
    Câu này quả nhiên có tác dụng, trên mặt Giai Nhiên hiện rõ vẻ hối hận về việc làm sai trái của mình. Thực ra, Giai Nhiên cũng chưa đến mức đã mất hết nhân tính, chỉ là so người thân chết hết, còn một mình , lại bước vào con đường nghiện ma túy không lối thoát, đây chính là sai lầm lớn nhất của đời anh.

    " Cha..." Giai Nhiên nhắm mắt, hướng về phía bầu trời, "Mẹ..." Anh đa u khổ hét lên như đứt từng khúc ruột.Tiểu Nê lau nước mắt, bước lại gần: " Anh Giai Nhiên, trước đây chúng ta đã rất tốt với nhau mà...Anh Giai Nhiên, anh còn nhớ khi anh chơi cờ mệt, em thường lấy nước cho anh uống, anh còn nhớ không? Anh có nhớ anh đã dạy em làm máy ảnh bằng tay không? Chúng ta về nhà đi! Chúng ta cùng về nhà đi!"

    " Không...không..." Giai Nhiên đau khổ lắc đầu: " Đã không về được nữa rồi! Không thể về nhà được nữa rồi..." Anh ta vừa nói vừa buông lỏng dần cánh tay đang nắm tay Tiểu Hao Tử.

    Nhìn Tiểu Hao Tử sắp được thả ra, lúc này dường như kẻ lãng tử đã có ý định hối cải.

    Khi ánh mắt của Giai Nhiên bất chợt nhìn xuống núi, đã phát hiện rất nhiều người đã lên núi, bên ngoài công viện đang đậu rất nhiều xe. Nhìn cảnh đó, hắn đoan chắc đó là cảnh sát mặc thường phục.

    Giai Nhiên lập tức trở mặt với bản tính hung dữ, kéo Tiểu Hao Tử lại gần phía mình, rồi lấy tay tráu bóp cổ con bé:

    " Tiên sư lũ chúng mày! Chúng mày đã lừa ông mày! Chúng mày đã báo cảnh sát! Chúng mày không giữ lời hứa! Chúng mày nghĩ ông đây không dám giết con chó nhật con này hả? Bây giờ ông mày sẽ giết con tin cho chúng mày xem."Giai Nhiên nói rồi nhấc bổng Tiểu Hao Tử lên như muốn ném xuống núi vậy.

    " Đừng làm thế!" Tiểu Nê nhìn thấy thế thì như quên hết sợ hãi hét to: " Anh không được giết con bé!"

    "Ha,ha,ha...! Bây giờ ông đã như thế này rôi, còn việc gì ông mày không dám làm kia chứ? Mày nói xem, bây giờ tao đã biến thành một thằng tàn tật rồi còn có gì là không thể làm được chứ? Trước sau gì thì cũng phạm tội vì ma túy phải trốn chạy. công an sẽ phát lệnh truy nã tao...Tao đang muốn nghe, mày dựa vào cớ gì để bảo tao không được giết con bé này? Cùng lắm thì tao với nó cùng nhảy xuống mà thôi."

    " Không...không...tuyệt đối không thể! Giai Nhiên! Anh không thể giết con bé! Vì...vì con bé ..con bé là con gái ruột của anh..."

    Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, không ai nói nên lời.

    Khe núi tĩnh lặng, âm thanh duy nhất lúc này là tiếng khóc ré lên vì sợ hãi của Tiểu Hao Tử, tiếng khóc cứ bồng bềnh giữa các dãy núi, dường như nó đang muốn biểu lộ sự bất mãn tràn trề đối với thân thế của mình vậy.


    42.KHI NGƯỜI ĐÀN BÀ SI TÌNH

    Tôi yêu chồng tôi, tôi phải lấy sinh mạng của mình để bảo vệ vị trí trong trái tim anh ấy, bảo vệ tình yêu mà chúng tôi không dễ gì có được. Chính vì lẽ đó mà tôi đã làm một việc trái với lẽ thường.

    Tôi cũng là một người mẹ, giữa tình yêu và con gái, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều.

    Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đã tự thừa nhận sự không chung thủy của mình trước mặt mọi người, để đổi lấy hy vọng sống duy nhất cho con gái tôi. Vì thế tôi đã thừa nhận hành động ngoại tình của mình. Có phải hành động ngoại tình đồng nghĩa với phóng đãng? Dường như từ trước tới nay không ai ủng hộ một người con gái phóng đãng. Họ gọi cô ta là dâm phụ.

    Khi người chồng tôi yêu quý nhất đã phát biểu tôi là con dâm phụ, tôi biết lúc đó anh đã đặt dấu chấm hết cho tình cảm của chúng tôi.

    Tôi đã cứu được con gái tôi, nhưng đã không thể bảo vệ được gia đình nhỏ đáng yêu của mình.

    Giờ đây chỉ còn đứa con gái nhỏ vẫn ngước mắt nhìn tôi rồi thân thiết gọi tôi " Mẹ ơi". Ngoài con gái tôi ra, tôi chỉ còn lại một mình, tôi chỉ là một người mẹ "vĩ đại" đáng bỏ đi. Con gái tôi không biết, nó vẫn sùng bái nói với tôi bằng cái giọng trẻ thơ thỏ thẻ: " mẹ ơi, con nhớ mẹ quá!"

    Tôi ôm lấy đứa con vừa được cứu, khóc nghẹn ngào.

    Một người con gái có gia đình, có tình yêu, người chồng của cô ấy giống như cả thế giới của cô. Bây giờ tôi lấy cái thế giới của mình để đổi lấy sinh mệnh đáng thương của con gái mình. Không biết bạn có phải là một người mẹ không, không biết bạn có hiểu không.
    Khi Giai Nhiên nghe được đứa trẻ trên tay của anh ta là cốt nhục của mình, anh ta đã do dự, rồi cuối cùng cũng buông tay ra.

    Đồng thời anh ta đã làm một hành động để chứng minh một sự thật cho chồng tôi biết: tao và vợ mày đã quan hệ với nhau. Vì thế tôi đã trở thành người đàn bà dâm đãng trong mắt chồng tôi.

    Trở thành một người đàn bà dâm đãng cũng cần phải có một lý do đầy đủ chứ. DƯới sự bức vấn trong đau khổ của chồng, tôi nhận thấy cái ký ức mà tôi từng tin tưởng đã vĩnh viễn trở thành lịch sử đó lại bị bới ra một lần nữa.

    Đinh Tuấn Kiệt có một người vợ, người vợ của Đinh Tuấn Kiệt là Lý Gia Nam

    Tôi ấn tượng nhất với câu mà Đinh Tuấn Kiệt nói nhiều nhất mỗi lần đến nhà tôi chơi là: " Không biết lúc đó có nên cưới cô ấy" Vì thế mà cả nhà tôi, kể cả người mẹ vô cùng hiểu đời của tôi cũng cho rằng: Đinh Tuấn Kiệt không yêu vợ, anh ta phải cưới cô ấy là do bị ép. Đinh Tuấn Kiệt cũng đã từng nói, anh không thể không cưới cô ấy.

    Tôi đã tưởng tượng ra đằng sau câu nói " không thể không" ấy chắc chắn là một câu chuyện li kỳ. Thêm vào đó, Đinh Tuấn Kiệt không muốn giải thích thêm, càng khiến tôi suy đoán lung tung. Hay là Đinh Tuấn Kiệt nợ cô ấy cái gì? Hoặc là bố mẹ Đinh Tuấn Kiệt nợ nhà cô ta cái gì? Bất luận thế nào, tôi cho rằng không thể lấy tình yêu ra làm vật thế chấp.

    Tình yêu khi đó bị sự mông muội của tôi trùm lên một lớp pha lê trong suốt. Cái đêm trước khi đi Tây Tạng, khi Đinh Tuấn Kiệt mượn rượu để bày tỏ tình yêu với tôi qua ánh mắt, tôi đã bị mê hoặc rồi. Tôi thấy mình với Đinh Tuấn Kiệt mới là một cặp tâm đầu ý hợp.

    "Cho cô ấy một khoản tiền, bảo cô Lý Gia Nam ấy bỏ đi." Giai Nhiên nhiệt tình nói. " Thế sao được?" Tôi nói, nhưng thực ra trong lòng cùng có một chút quan tâm đến ý kiến này.

    " Sao không được? Cô ta nhiều tuổi thế, sao có thể thực sự thích Đinh Tuấn Kiệt được chứ?"

    " Em không đi đâu. Nếu làm thế, em khác gì kẻ thứ ba. Nếu Đinh Tuấn Kiệt biết được, chắc chắn anh ấy sẽ nổi giận." Đó chính là điều tôi lo ngại.

    Một câu nói của Giai Nhiên đã làm mọi bất an trong lòng tôi tiêu tan,Giai Nhiên nói điều này dễ thôi, anh sẽ nói giúp em.

    Tôi thấy cách làm này vẹn cả đôi đường. Giao việc này cho Giai Nhiên, người bạn thân từ thuở nhỏ của mình, người tôi tín nhiệm nhất.
    Trước khi Giai Nhiên đi tôi còn mời anh ăn một bữa ở nhà hàng sang trọng, Giai Nhiên nói đùa: " Thế nào anh cũng buộc cô ta phải bỏ đi mãi mãi, nếu không sẽ có hậu họa."

    Tôi cười, không phản đối cũng không hoan nghênh.

    Sau đó là chuyến du lịch kéo dài gần một tháng ở Tây Tạng.

    Bầu trời ở Tây Tạng xanh đến ghê người, mây ở Tây Tạng trắng ngần. Tôi cảm thấy Đinh Tuấn Kiệt là người chăn cừu trên Thiên đường, còn tôi chính là con cừu nhỏ ngoan ngoãn của anh. Khi đó tôi cho rằng mình ở tuổi hai mốt được hưởng sự ngọt ngào của tuần trăng mật.

    Đắm mình dưới bầu trời xanh thắm, có thể cười một cách thoải mái, tôi gần như quên sạch những chuyện tôi đã giao cho Giai Nhiên làm.

    Trở về nhà vẫn còn đang lưu luyến không muốn rời Tuấn Kiệt thì Giai Nhiên báo cho tôi biết, Lý Gia Nam đã chết do uống thuốc ngủ tự tử. Sau khi hoàn hồn tôi nhìn Giai Nhiên, anh ta vẫn còn tỏ ra thản nhiên, còn tôi vô cùng lo lắng sợ hãi.

    Tôi nói: "Em chẳng phải đã nói là chỉ bảo cô ấy bỏ đi ư? Em không hề muốn cô ấy phải chết mà."

    " Bỏ đi? Đồ ngốc!" Giai Nhiên liếc tôi một cái." Không đi hẳn thì có tác dụng gì, lỡ sau này cô ta trở lại thì làm thế nào? Em phải nhớ chỉ cần có cô ta, em mãi mãi là kẻ thứ ba, chỉ có thể là người tình mà thôi." Giai Nhiên nói nhẹ nhàng thoải mái nhưng quả thực vô cùng có lý.

    " Anh đã tự tay giết cô ấy?" Tôi run như cầy sầy hỏi lại. Từ thuở lọt lòng đến nay tôi không hề nghĩ tôi lại có thể có quan hệ với kẻ giết người, thật không thể tưởng tượng nổi, tôi không dám nghĩ tiếp.

    " Đâu có! Anh mà lại ngốc thế à? Anh chỉ cần nói một câu, cô ta - một người phụ nữ lớn tuổi sẽ phải tự nhảy xuống địa ngục."

    " Anh...đã nói gì?"

    " Anh nói Đinh Tuấn Kiệt không cần cô nữa, ghét thói phiền phức của cô ta rồi ra lệnh cô đi đi!"

    Sau đó Giai Nhiên còn bảo đảm sẽ không có ai biết chuyện này, Đinh Tuấn Kiệt cũng sẽ không biết, anh ra đã gạt bỏ hoàn toàn những do dự trong tôi.
    Và sau đó Đinh Tuấn Kiệt thổ lộ tình yêu chân thành với tôi, cảm giác khi hai người đắm chìm trong con sông tình yêu thật khó có thể hình dung nổi. Đó là cảm giác khi người ta đang sống mùa đông lạnh lẽo chợt thấy được mùa đông ấm áp và tâm trạng vui tươi hớn hở, tuyệt diệu vô cùng.

  • adminA

    Và sau đó...tôi đã ngoại tình...tôi đã phản bội người đàn ông tôi yêu nhất. Giai Nhiên đã ly hôn.

    Sau khi ly hôn, trong Giai Nhiên rất cô đơn. Anh ấy không uống rượu nhưng lại mượn rượu giả vờ say trước mặt tôi.

    Đầu tiên Giai Nhiên hỏi tôi gần đây cuộc sống có tốt không, tôi nói tốt, anh ấy nói anh ấy thì ngược lại. Vì thế anh ấy bảo tôi đến nhà anh ấy chơi. Tôi đã quyết định đi bởi tôi muốn an ủi người anh trai thân nhất của mình. Trong căn phòng đã trở nên quen thuộc. Giai Nhiên tỏ ra lúng túng như một đứa trẻ, anh ta còn khóc trước mặt tôi. Anh nói ngày ngày anh ta đều bị số phận dằn vặt, giày vò.

    Tôi nhớ trước đó không lâu Giai Nhiên còn cười rất hiền lành thân thiết, vậy mà giờ đây...tôi cảm thấy rất đau lòng. Tôi bước tới tới xoa đầu anh, tôi định thử dùng trái tim người em gái để an ủi con chim ưng cô đơn không nơi nương tựa này.

    Tiếp đó, cơn ác mộng của tôi bắt đầu, Giai Nhiên như một con mãnh hổ chồm về phía tôi, đè ngã tôi xuống giường.

    " Tiểu Nê, trước đây em cũng thích anh mà? Bây giờ anh giúp em h oàn thành tâm nguyện nhé!" Giai Nhiên nói trong hơi thở gấp gáp.

    Tôi quá sợ hãi, tối chống cự lại, tôi liều mạng đạp anh ra.

    Khi Giai Nhiên nói: " Em mà còn đạp nữa, anh sẽ tố cáo cái chết của Lý Gia Nam cho Đinh Tuấn Kiệt biết." Tôi không còn dám chống cự nữa.

    Sau đó quần áo của tôi bị xé rách...Lúc đó Giai Nhiên từ một người anh hiền lành biến thành một con đực, Giai Nhiên đã xé rách váy của tôi và sự quý mến đơn thuần hai mươi năm qua của tôi với anh ta.

    Tôi thầm gọi tên Đinh Tuấn Kiệt, trong đầu tôi lúc đó tràn ngập nụ cười rất đỗi đàn ông của anh...và tôi đã khóc.

    Thể xác tôi đã không còn trong trắng. Nếu nói tôi còn có gì xứng đáng với Đinh Tuấn Kiệt , chỉ còn duy nhất một thứ đó là tình yêu sâu nặng của tôi với anh.

    Sau khi xong việc, Giai Nhiên khinh miệt nói: " Có gì đáng khóc ư? Lẽ nào anh lại bắt nạt em à? Thằng nhà quê Đinh Tuấn Kiệt ấy sao lại có thể có diễm phúc ấy như vậy...Nó dựa vào cái gì chứ?"

    Từ lúc đó trở đi, Giai Nhiên đã thay đổi.

    Tôi những tưởng mọi chuyện kết thúc ở đó, không ngờ đây mới chỉ là sự bắt đầu của một cuộc sống phóng đãng. Giai Nhiên độngmột tý lại lấy cái chết của Lý Gia Nam uy hiếp tôi, kiểu trói buộc đó rất có hiệu quả, tôi không thể thoát ra được.

    Cho nên tôi biết, khi người đàn bà yếu đuổi thì việc ngoại tình hay không, không thể thuận theo cô ấy được nữa.

    Cuối cùng tôi đã có thai. Tôi quyết định âm thầm phá bỏ đứa con này để kết thúc cơn ác mộng.

    Không ngờ Đinh Tuấn Kiệt phát hiện ra, anh nói anh rất thích trẻ con, không cho tôi phá bỏ. Tôi đã mấy lần định nói với anh: " Nếu là con của người khác, anh vẫn quý chứ?" nhưng lại không dám mở mồm. Người phụ nữ khi đã ngoại tình đều bị coi là dâm phụ. Nếu lúc đó tôi nói ra điều này, ngoài cái ô danh gái đứng đường ra tôi còn có thể có được cái biệt danh nào khác nữa đây, chẳng hạn như kẻ giết người.

    Vì thế cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao n gười ta thường nói đàn bà là giống lòng dạ độc địa nhất, họ có thể ung dung thản nhiên để chồng mình vất vả nuôi cốt nhục của người khác.

    Sau khi biết chuyện quá khứ đáng kinh ngạc của Đinh Tuấn Kiệt và Lý Gia Nam, tôi càng không dám nói gì. Vì thế, cơn ác mộng cứ thế tiếp tục và cuộc sống lại như cũ.

    Đây có phải là hậu quả mà người ta thường nói mình làm mình chịu, tôi thường xuyên ngồi ngây ra một mình, tưởng tượng đến Hồng Hạnh, Hồng Hạnh có quả thực là cam tâm tình nguyện sa ngã? Cô ấy có thực sự vui vẻ chăng?

    Tôi đột nhiên thấy mình như một cô Hồng Hạnh si tình nhất thế giới, lóa mắt trước cuộc sống hạnh phúc, và bị rơi xuống một cách thảm hại. Khi tôi tàn tạ, liệu có ai nhớ, trước đây tôi đã từng rất xinh đẹp. Vừa nhìn đứa con tôi biết ngay bố nó là ai, đôi mắt đó, cặp lông mày đó, đôi môi đó, cái mũi đó, giống như Giai Nhiên như lột.

    Thế mà người cha khác của nó lại vui sướng tột cùng rồi thốt lên: " Nhìn con bé này, đẹp giống hệt bố nó vậy"

    Lúc đó tôi đang khóc những giọt nước mắt hạnh phúc. Có điều sau đó tôi cũng có một cuộc sống tuyệt vời, vì tôi không còn là một cô gái, tôi là một người mẹ trẻ. Cuộc sống trở nên bận rộn hơn. Giai Nhiên cũng rất lâu không còn đến quấy rầy tôi, tôi lại trở nên vui vẻ. Hơn nữa nhìn chồng càng ngày càng yêu thương con gái của anh, trong lòng tôi tự thấy thật áy náy.
    Khi tôi có thai lần nữa, tôi vô cùng sung sướng, một niềm vui mà trước đây tôi không có được! Tôi đang mang trong mình một sinh mệnh tốt mà chỉ có một người mẹ yêu con sâu sắc mới có thể cảm nhận được. Hàng ngày tôi thầm an ủi chồng, em sẽ đền bù cho anh một đứa con "tuyệt vời". Tôi bắt đầu không muốn nói chuyện yêu đương với chồng nữa, tôi muốn dành toàn bộ tâm huyết cho đứa con này của mình, đứa con của tôi và Đinh Tuấn Kiệt. Nhưng vào đúng lúc này, Giai Nhiên lại xuất hiện.

    Điều không thể tưởng tượng nổi anh ta đã nghiện ma túy hai năm rồi! Anh ta bắt đầu tìm tôi tống tiền. Chồng tôi phát hiện ra, đã ngăn cản sự quấy rầy của Giai Nhiên. Từ đó trở đi, tôi có một dự cảm rất xấu...Quả nhiên, con gái tôi suýt nữa bị người cha đẻ của nó hại chết. Giữa chồng, gia đình và tình yêu, tôi đã chọn con gái. Tôi tán dương mình là người mẹ vĩ đại! Nhưng chẳng có ai vì sự dũng cảm của tôi mà khen lấy một câu: " cô thật vĩ đại!". Chẳng có lấy một người, tôi nghĩ thậm chí sẽ gồm cả đứa con gái của tôi sau này - khi nó đã trưởng thành và hiểu biết.

    Vì tôi là một người đàn bà ngoại tình. Tôi đã để chồng tôi bị cắm sừng gần bảy năm qua. Vào cái giây phút chồng tôi muốn bỏ nhà đi, con gái đột nhiên chạy lên phía trước ôm lấy chân người mà nó gọi bằng cha sáu năm qua, nó gào to: " Bố, bố đừng đi! Bố không cần con nữa à!" Đinh Tuấn Kiệt không dám nhìn nó, dường như anh đang phải đấu tranh dữ dội, nhưng cuối cùng anh vẫn dứt áo đẩy cửa ra đi.

    Lúc anh đi, cái cánh tay giơ cao đó đã không giáng xuống mặt tôi, tôi rất mừng, tôi biết đó là ân điển cuối cùng anh dành cho tôi...

    Giờ khắc đó tôi như chết đứng. Đó là một cảm giác mà có lẽ cái chết cũng không cảm nhận được.

    Nếu khi chết đi gặp được Lý Gia Nam trên Thiên đường tôi rất muốn được gọi chị ấy một tiếng chị thân thành, và nói một câu xin lỗi, mặc dù tôi biết nó chẳng có ích gì. Ủ con gái ngủ say, tôi dịu dàng hát bài hát ru mà nó thích nghe nhất.

    Sau đó tôi gọi điện nhắn mẹ tôi đến. Sắp xếp đâu vào đấy xong xuôi, tôi nhẹ nhàng đi lên tầng thượng. Tôi không đi thang máy, tôi trèo từng bậc lên tận lầu thượng - tầng thứ hai lăm, tôi từng bước tổng kết lại những niềm vui buồn trong đời tôi suốt hơn hai mươi năm qua, tôi vô tình hồi tưởng lại chỉ vài giờ trước đây, tôi đã từng có một tình yêu đẹp, tôi đã cùng với người chồng yêu quý của mình, và những người khác nữa...


    1. ĐỪNG TƯỚC ĐOẠT THIÊN ĐƯỜNG BÌNH YÊN CỦA TÔI

    Đinh Tuấn Kiệt trở về thị trấn nhỏ, anh đem toàn bộ quãng đời vui buồn có, đau khổ có khi sống ở thành phố vùi trong vùng đấy chất phác ở thị trấn nhỏ.

    Hằng ngày ngắm bầu trời anh thăm thẳm, nghĩ rằng cuộc đời sẽ đơn giản đi.

    Anh ngủ trong căn nhà nhỏ mà trước đây anh đã cùng Gia Nam sinh sống, vẫn còn hơi ấm của Gia Nam. Cách căn nhà không xa là nơi mai táng tro cốt của Gia Nam, anh đã làm thỏa nguyện lời trăng trối cuối cùng của Gia Nam, đưa tro cốt của cô trở về thị trấn nhỏ - quê hương của cô - an táng, buổi sáng mỗi khi thức dậy anh lại đến nơi đó gọi một tiếng chị, tiếng gọi sao nghe buồn bã và thê lương.

    Cảm thấy mình không còn là đứa trẻ mồ côi lang thang không nơi nương tựa, vì anh luôn có chị Gia Nam. Điều khiến anh đau lòng hơn cả là mỗi khi tỉnh mộng lại phát hiện vẫn chỉ có một mình như trước, nụ cười của ai đó trong mộng trở nên rõ ràng, nhưng khi bị ánh mặt trời hiện tại chiếu vào lại trở nên ảm đạm u ám... Chứng tỏ anh đang ảo tưởng.

    Dù sao cũng chỉ là ảo tưởng, vì thế Đinh Tuấn Kiệt không muốn khơi gợi lại. Nếu hồi ức có thể bị mai một đi,rất có thể mối tình đã qua kia cũng rất tầm thường trong biển người mênh mông đó.

    Nửa năm trôi qua, Tuấn Kiệt đau khổ nhận ra không biết đến lúc nào hồi ức của anh mới mai một đây? Đinh Tuấn Kiệt lại bắt đầu ảo tưởng. Trong ảo tưởng của anh, nàng lại xuất hiện. Nàng giống như một thiên sứ đã xếp lại bộ cánh của mình để hạ xuống trước mắt anh. Nàng vẫn như xưa với khuôn mặt thánh thiện đến không tưởng rồi nở nụ cười thân thuộc vốn có với anh, sau đó chăm chú nhìn anh. Còn đứa trẻ đang nằm trong lòng nàng cũng thuần khiết, thánh thiện giống như mẹ của nó vậy.

    " Tiểu Nê..." Đinh Tuấn Kiệt lẩm bẩm một mình, lúc này anh cảm thấy đó đúng là sự thật.

    " Em đưa con trai đến với anh đây..." Tiểu Nê dừng một chút rồi lại nghẹn ngào nói tiếp: " Trông nó rất giống anh!"

    Đinh Tuấn Kiệt đón lấy đứa bé, đã nửa năm đây là lần đầu anh cảm thấy vui vẻ khác lạ. Đứa trẻ trong địu bỗng khóc òa. Đinh Tuấn Kiệt không dám tin giơ đôi tay nứt nẻ chạm vào đứa bé rồi ấp chặt đứa trẻ vào khuôn mặt đẫm nước mắt của mình.
    "Cảm ơn em..." Ngập ngừng hồi lâu anh mới nói tiếp: " Cô bé.." ...

    Hóa ra muốn chết cũng phải hạ quyết tâm đến cùng. Lúc Lâm Tiểu Nê đứng trên tầng thượng, cô đã rất muốn bắt tay với thần chết dữ tợn hung ác. Cô đã có dũng khí thanh thản rời bỏ thế giới này...nhưng sau đó cô lại lùi lại.

    Bởi cô cảm nhận được chuyển động mạnh mẽ của sinh mạng nhỏ nhoi trong bụng.

    Tiểu Nê là người mẹ, cô lắng nghe hơi thở của đứa con trong bụng, đứa trẻ không hài lòng, nó đang oán trách cô bởi nó vẫn chưa được trông thấy mặt trời rực rỡ, cũng chưa được nhìn thấy bầu trời trong xanh như ngọc giống như ở Thiên đường....

    THE END

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB