Chuyến Xe Định Mệnh
-
Ngoại tuyếnToa 3
Chuyến Xe Định Mệnh
Tiếp theo....
Cuộc Điện Thoại Lúc Nửa Đêm
Gió trái mùa hiu hiu thổi, tiếng gà eo ốc gáy sang canh, tạo cho vùng quê vốn yên tĩnh càng thêm tĩnh mịt. Bà Hai ngồi trên chiếc võng lắc lư. Bà không còn nước mắt để khóc cho đứa con gái bạc phận trên chuyến xe hôm nọ. Bà tức tưởi vì con bà chết mà không tìm thấy xác. Đã 3 hôm rồi còn gì, con người ta mà ngâm mình dưới nước vậy thì còn gì là thân xác nửa. Không cá thì tôm cũng thi nhau rỉa hết còn dâu. Bà nhớ lại mà đau xé lòng, bà đã chứng kiến rất nhiều cái chết ở vùng sông nước này, khi người ta phát hiện để vớt lên thì đâu còn nhận ra người ngợm gì đâu chứ. Bà nhớ vậy thôi mà đã khóc suốt mấy ngày liền, đau đớn quá, tàn nhẫn quá cho cái chết của đứa con bà, nó vừa tròn 20 tuổi. Cái tuổi đẹp nhất của thời con gái, nó còn hứa với bà là hai năm nửa nó sẽ về sống luôn với bà không đi đâu nữa khi đã kiếm đủ tiền trả nợ cho bà, vậy mà trời ơi, nhớ tới đâu nước mắt bả lai chảy ra tới đó.
_ Thôi bà đi ngủ một chút cho lại sức, hơi đâu mà ngồi đây nghỉ ngợi hoài, có tin gì thì thằng hai nó cho hay liền mà. Mấy ngày nay nó thúc trực ờ đó chờ tin con tư, ở đâu mà có tin gì là nó tới liền hà. Bà đừng suy nghỉ nhiều mà mang bệnh thì khổ thân.
_ Ngủ gì được mà ngủ hả ông. Con mình tới ngày nay chưa biết nó ở đâu chưa biết sống` chết thế nào nữa, tôi như đứt từng khúc ruột khi nhớ tới nó ông ơi, trời ơi con gái tui có làm gì nên tội mà phải chết thảm thế này chứ hu hu hu...
_ Bà lại khóc nừa rồi. Thôi vô nhà ngồi đi, sương xuống lạnh rồi bệnh đó, thiệt là khổ mà.
Nói an ủi bà Hai nhưng trong lòng ông Hai đứt từng khúc ruột, nó là đứa con gái ngoan hiền chịu thương chịu khó, không biết đua đòi an chơi gì, khi biết chuyện ông bà vay tiền nuôi cá thất bại mà mang nợ thì nó đã tự nguyện nghỉ học đi làm thuê kiếm tiền trả nợ cho gia đình, cũng nhờ nó mà số tiền nợ đã giam đáng kể. Làm thêm hai mùa nửa là trả xong hết ông nhất định không cho nó đi nữa mà sẽ tìm dám nào đàng hoàng mà dựng vợ gả chồng cho nó chứ bằng tuổi nó đám bạn nó đã có con có cái hết rồi.Tội nghiệp con nhỏ còn thui thủi không dam nhận lời đám nào hết vì còn phải lo kiếm tiền giúp mẹ. Ông Hai thở dài
Reng reng reng... Tiếng chuông diện thoại reo cắt ngang dòng suy nghỉ của ông, Ông bật ngồi dậy đi như chạy tới điện thoại.
_ Alo alo ai vậy? mày hả hai? phải mày hôn con? có chuyện gì hôn nói ba nghe nhanh đi alô alô...
Ông hai nhìn vào cái điện thoại rồi nói tiếp.
_ Alô alô con noi lớn lên đi, Ba không cò nghe được gì hết. phải con không hai?
_ Ông làm gì mà hét lên vậy. đâu để tui nghe thử coi,Ông nóng nảy quá không chịu nghe gì hết.
_ Ừa thì đâu bà nghe thử coi. chứ tui thì không nghe thấy dược gì hết.
_ Alô thẳng hai hả con? phải thẳng hai không?
Bà hai nói xong thi chăm chú áp chặt tai vào cái điện thoại như sợ nó rơi ra. Bà nghe như có tiếng sóng sàm soạp vọng vào bờ, nghe văng vẳng tiếng la hét kêu cứu, tiếng sặc nước tạo thành một âm thanh hỗn loạn, bà hai không nói nữa mà áp tai vào chặt hơn để nghe.
Bỗng mặt bà từ từ tái đi khi nge vang vẳng xa xa tiếng con gái bà kêu.
_ Má...Má ...Má cứu con Má...Má...ơi cứu con với Má ơi Má....
Bà Hai như quỵ xuống khi mơ hồ nghe tiếng đứa con gái yêu của bà.
_ Bà bà bà có sao không hả bà? Bà có sao không nè? có tin gì của thằng hai hả bà?
Bà hai nói không thành tiếng.
_ Con...tư Thương nó... nó...nó nói...
Ông hai nhanh tay đỡ bà Hai từ từ quỵ xuống tay đỡ lấy điện thoại.... -
Ngoại tuyếnToa 4
Chuyến Xe Định Mệnh
Cuộc Điện Thoại Lúc Nửa Đêm
Tiếp theo...
_ A lô a lô ....sao không nghe được gì hết trọi a lô a lô....sao tui không có nghe gi hết bà nó à. Sao kỳ vậy?
Bả hai cố nắm cạng bàn đứng dậy.
_ Ông để tui nghe thử coi. Sao hồi nãy tui nghe thấy tiềng con tư nhà mình mà.
_ Chắc tại bà nhớ nó quá nên mới nghe vậy thôi. chứ có gì thì thằng hai bên đó biết liền mà.
_ Ửa sao kỳ vậy? Hết nghe thấy rồi, tui mới nghe mà.
Ông hai cầm lấy điện thoại áp vào tai nghe. Chỉ có tiếng tít tít vọng lại trả lời ông. Ông gác máy xuống rồi đến đỡ bà Hai.
_ Thôi bà ngồi nghỉ chút đi, có gì tui kêu bà mà.
Bà Hai ngồi thẫn thờ nước mắt chảy dài. Ông hai đi ra sau mang lên cho bà một ly nước.
_ Bà uống miếng nước rồi nằm nghi đi, thức mấy hôm rồi dễ bệnh lắm
Bà Hai ngoan ngoãn uống nước rồi nằm xuống, nhìn lên đồng hồ chỉ 1 giờ 10 phút.
Vừa định chợp mắt thì bỗng chuông điện thoại lại reo vang. Bà hai bật ngồi dậy chạy tới chụp ống nghe.
_ A lô a lô... đứa nào vậy? thằng hai hả con? có tin gì của em mày không?
Đáp lại lời bà là tiếng u u tiếng sóng vỗ vào bờ tiếng rên rỉ thút thít làm bà Hai rợn người.
_ Ai đó? Bà hỏi giọng run run.
Tiếng thút thít nghe rõ dần rồi một giọng nói xa xăm vọng lại.
_ Má ơi...con đây... bé tư nè má...má ơi con lạnh lắm...má ơi cứu con..con lạnh lắm...
_ Tư con ở đâu? Ở đâu hả con?nói cho Má biết đi tư. Bà hai như gào lên trong điện thoại. Ông hai đứng đó như trời trồng.
_ Má ơi.. con không biết...nhưng nhiều nước lắm má ơi...người ta không cho con đi...người ta kéo con...má ơi cứu con...con lanh lắm...
Vừa lúc đó bà Hai nghe tiếng khóc, mà không phải của con bà, bà nghe như rất nhiều người đang khóc.
_ Tư ơi con ở đâu nói đi con, Anh hai con đang tìm con đó, nói đi con rồi anh hai đón con về. Tư ơi...
Bà Hai nấc lên nghẹn ngào...đáp lại lời bà là tiếng tít tít của cái điện thoại, ông Hai đứng kế bên sốt ruột nói.
_ Bà nói chuyện với ai hả bà. Bà có lộn không? Mói chuyện vối thằng hai mà cứ kêu con tư hoài là sao hả?
Bà hai tay cầm diện thoại nghen ngao nói không nên lời.
_ Con tư...con tư ông ơi...nó nó gọi cho tui...nó nói..nó...
Nói được đến đây thì bà ngã xuống, hình như sự cuộc điện thoại vừa rồi đã lấy đi chút sinh lực cuối cùng của bà trong mấy ngày qua.
Ông hai đỡ bà lại gường đắp mền cho bà xong thì bấm số gọi điện cho người con trai của mình.
_ Hai hả con? con có tin gì của con tư chưa? Con có gọi diện về nhà không? Mầy nói gì mà má mầy nghe rồi cứ kêu tên con tư không rồi ngất xỉu dây nè.
Tiếng mệt mỏi của người con trai.
_ Đâu có đâu ba. Con đâu có gọi, mà ba nói gì? Má bị làm sao hả Ba?
_ Ửa lạ hè, bây không có gọi thì ai gọi giờ này chứ? có thiệt mầy không gọi hả con?
_ Con không có gọi mà. Giọng anh con trai có ve khó chịu phaq chút tò mò. Mà ai gọi hả Ba?
Ông Hai trầm ngâm không nói nhưng ra chiều suy nghỉ lắm.
_ Thôi không có gì. Con có tin gì về em con không hả hai?
_ Chưa ba à, người ta còn đang tìm nhưng tối giờ này thì khó có hy vọng lắm ba. Mấy người chủ miệng đáy có vớt được thêm mấy người nữa nhưng không thấy em con ba à.
_ Con có coi kỹ không hả? con có nhận ra ai không hả con?
_ Con coi kỹ lắm ba. nhung không phải em con. Con nhớ bộ đồ nó mặc
_ Vậy hôm nay người ta tim được mấy người hả con?
_ Ba người ba à. Có một người lơ xe và hai hành khách nhưng đã bị hư hết rồi. Có người lơ xe nhận đươc vì tài xế biết nó bận bộ đồ đó, còn hai người kia thì không biết là ai nữa ba à.
_ Vậy hả con. Giọng ông hai run run. Má mầy mới nhận điện thoại mà bả nói là con tư gọi.
_ Nó nói nó ở đâu hả ba? Mà sao nó gọi giờ này chứ?
_ Ba không biết. nhưng nó không nói nó ở đâu. Chỉ nói nó lạnh lắm. nó nói đang ở với nhiều người lắm con à. Giọng ông hai có nước.
_ Trời ơi tội nghiệp em con.Ba ơi nói với má nếu nó có gọi thì hỏi nó ở đâu nghe ba. Chứ người ta bó tay rồi, họ nói nghỉ tìm rồi đó ba.
_ Ừa ba sẽ nói với má mầy, Nhưng biết nó có gọi nữa không?
_ Ba nè Ba nói với má đốt nhang cầu vong hồn của nó về nói cho má biết nghe ba. Chứ giờ thì biết đâu mà tìm chứ...
_ Ùm ba se nói, con cứ ở đó nghe thư coi có gì không nghe con..Tội nghiệp em con lắm...
_ Dạ ba đừng lo, con ở đậy chờ tin tức em con mà... -
Ngoại tuyếnToa 5
Có Ai Xóa Bài Của Mình Không?
Mình đã gởi bài tiếp theo rồi nhưng sao không thấy trên diễn đàn? Có ai biết tại sao lại vậy không? Giúp mình với.
-
Ngoại tuyếnToa 6
Có thể là bài mới trùng tên "chuyến xe định mệnh" nên admin xóa mất .Anh cứ gởi truyện tiếp theo topic này luôn đi ,khỏi cần tạo topic mới .
-
Ngoại tuyếnToa 7
Truyện này tác giả là ai vậy bạn. Có thể kiếm trên mạng ra không vậy, bạn post ít mà lâu quá, đọc ko hứng lắm
-
Ngoại tuyếnToa 8
Bạn NeMo ơi. Đây không phải là chuyện mà là sự thật, Chuyến xe này đã cướp đi sinh mạng của nhiều người, Mình chỉ là người ghi lại thôi, nếu Bạn đọc mà thấy nhiều sạn quá là vì mình không rành xài máy lắm, Bạn thông cảm nghe.
-
Ngoại tuyếnToa 9
Ồ, hóa ra là chuyện thật à,. mình cứ nghĩ là truyện có sẵn chứ . Vậy sao bạn không post hết một lúc để mọi người tiện đọc luôn. Mình không đánh giá văn phong nhưng post như bạn đọc không tiện lắm.
-
Ngoại tuyếnToa 10
Trời ơi sao mình viết mà không gởi dược? sao kỳ vậy hả trời. giúp mình với. tốn công ngồi đánh muốn gãy tay luôn
-
Ngoại tuyếnToa 11
Chuyến Xe Định Mệnh
Làm ơn chi mình với. Sao mình gởi bài không được? Mình đã cố gắng lắm rồi mà vẫn không gởi được. giúp mình đi, mình tốn nhiều công sức ngồi đánh cả buổi rồi.
-
Ngoại tuyếnToa 12
Chuyến Xe Định Mệnh
Ông Hai thở dài ngồi thẫn thờ suy nghĩ về chuyện cầu hồn mà thằng hai mới nói, Ông không muốn làm chuyện đó vì Ông không tin tưởng lắm vào những chuyện mà ông cho là hoang đường. Có thật là những người đồng bóng ấy tìm được con Ông không trong khi những người cứu hộ chuyên nghiệp còn thất bại. Nhưng biết làm sao bây giờ, còn cách nào khác đâu chứ, ông phải kêu bà Hai dậy bàn mới được.
Bà Hai đang mơ màn ngồi bật dậy khi nghe Ông Hai gọi.
_ Có chuyện gì hả Ông? Người ta tìm được con Tư hả Ông?
_ Chưa bà ạ. Nhưng tui có chuyện này muốn bàn với bà coi sao.
_ Ông nói đi, có chuyện gì mà làm ông khó xử vậy?
_ Thằng Hai nó kêu ở nhà làm lễ cầu hồn con tư, vì người ta không còn tìm nữa rồi bà ạ.
Bà hai nghe vậy khóc òa.
_ Trời ơi con tui. nó có tội tình gì đâu mà trời nỡ bắt nó chịu khổ sở như vầy chứ. Con ơi là con.
Ông hai cắt ngang.
_ Thôi bà đừng khóc nữa, lo mà tìm con tư đi.
_ Tìm cách nào hả ông?người ta còn bó tay nữa mà. Tui với ông có cách nào mà tìm được con chứ?
Rồi ông kể cho bà ý định cầu hồn cho Bé Tư, bà hai nghe xong nói.
_ Làm thôi ông ơi, có cách gì thì làm cách đó.
_ Nhưng chính quyền biết họ phạt thì sao? Đang có chiến dịch bài trừ mê tín mà.Mấy hôm trước người ta còn đi tuyên truyền rầm trời đó.
_ Thì kệ người ta, con mình thì mình lo. Ai phạt thì tui chịu. chứ con tui thì tui không để nó chết đau dớn như vậy.
Ông hai suy nghĩ rồi nói.
_ vậy sáng mai tui qua nhờ cô Bảy giúp mình nghe bà?
_ Ừa, ông đi nhờ cổ giúp mình một chuyến.
Sáng hôm sau Ông Hai qua nhờ cô Bảy thì cô đồng ý ngay một phần vì là hàng xóm hay vì cô có tình cảm gì với Ông Hai? cũng không rõ nữa.
Nói qua một chút về cô Bảy, Cô thật ra là người đàn ông bị bệnh đồng tính chuyên nghề bói toán và coi chỉ tay. Năm nay cô khoảng ngoài 40 nhưng ăn diện ngất trời, nay quần này mai áo nọ cộng thêm mấy lần đi thẫm mỹ nữa nên nhìn cô khó mà đoán được tuổi. Nói về tài nghệ của cô thì chưa biết hay dở hoặc cô có cách tiếp thị giỏi thế nào mà khách hàng của cô thì đông lắm. Có người ở tận Tây Ninh, Sài Gòn có người ở Đồng Nai cũng xuống còn nhưng vùng lân cận như Đồng Tháp Cần Thơ hay Sóc Trăng cũng qua.Vì vậy mà cô ít khi rảnh nhưng cô cũng chọn khách lắm vì cô nổi tiếng mà, khách biết nhiều thì người của chính quyền cũng biết. Có lần cô nhận được điện thoại tới coi cho một người khách ở ngoài thị trấn, mà tổ cha thằng nào chơi ác. Nó hẹn cô tới coi cho cả đám công an mặc thường phục của đội chống tệ nạn xã hội. Cô coi xong thì được trả công bằng 3 tháng lao động không nhận thù lao, vậy là lần đó cô tởn không dám nhận lời bừa nữa.
Nhưng với ông hai thì lại khác, hàng xóm với nhau bao nhiêu năm mà Ông Hai lại là người đàn ông đẹp trai nhất vùng này ngày xưa. Ông là niềm ao ước thầm kín của cô lúc còn son trẻ, nhưng ông Hai có quan tâm gì tới cô đâu. Ngày Ông cưới bà hai bây giờ làm cô khóc mấy ngày trời bỏ ăn bỏ uống. thiếu điều muốn tự vận mà chết, cô đã bỏ nhà đi tu ở miệt bảy núi mấy năm trời bỗng nhiên lù lù trở về và tự xưng là cô bảy và hành nghề lên đồng và bói toán tới tận ngày nay... -
Ngoại tuyếnToa 13
Lúc nào có thời gian anh gõ truyện sẵn trên word ,rồi paste một lượt vô khung trả lời nhanh bên dưới topic luôn ...Chờ lâu quá...:biggrin:
-
Ngoại tuyếnToa 14
Chuyến Xe Định Mệnh
Sáng hôm sau Bà Hai đi chợ mua đủ những thứ đồ cúng mà cô Bảy yêu cầu. Cũng không có gì nhiều, một con vịt sống, một dĩa trái cây, một bình bông, một mớ giấy tiền vàng bạc và mấy cây đèn cầy. Cô dặn tới đúng 12 giờ đêm thì bày bàn ra sau vườn chờ cô tới làm lễ. Cô còn dặn là ngoài những người trong gia đình thì không cho ai vào xem vì cô không muốn phải ăn cơm nhà nước mà làm việc không công nữa.
Đúng ngọ đêm ấy, Bà hai đã chuẩn bị mọi thứ xong chỉ chờ cô tới, mặc dù nghe lời cô là không cho người ngoài vào coi nhưng làm sao mà dấu được những người hàng xóm tốt bụng muốn coi cô Bảy làm cách nào tìm được con Tư trong khi mọi người đã hết cách, ngoài những người trong gia đình còn có thêm con Hường con Bà Tám, chị Sáu bán chè trôi nước con Trang bán cà phê rồi con Ngọc bánh mì nữa. Nhưng cũng thông cảm vì mấy đứa này toàn là bạn thân của con Tư thôi. Khi nghe tin con Tư gặp nạn chưa biết sự thể ra sau mà tụi nó đã khóc rống lên như đám ma rồi. Ông Hai làm sao mà nỡ ngăn không cho nó tới chứ. Ai cũng trông ngóng cô Bảy mau tìm ra con Tư coi nó đang trôi dạt phương nào.
Sau một hồi chờ đợi, cuối cùng thì nhân vật chính cũng xuất hiện. Hôm nay cô Bảy mặc bộ đồ lễ màu đỏ tươi dài tới gót, trước ngực thêu hình hai con rồng màu trắng đang nhe nanh múa vuốt, phái sau thêu hình bát quái to bản chiến gần hết lưng, còn thêu thêm những chữ tàu ngoằn ngèo mà chi có những người trong nghề như cô mới hiểu được ý nghĩa của nó. Dầu cô đội có mão cũng màu đỏ cao lêu nhêu, giống như mấy người đào kép hát bội, tóc cô không bới mà xõa tới vai. Không biết ai thiết kế trang phục này cho cô mà khi nhìn vào thì cũng ấn tượng lắm, y như mấy người đạo sỹ trong phim Hồng Công. Cô chào Ông Bà Hai rồi nhìn những món đồ lể gật đầu tỏ ý hài lòng. cô ra hiệu cho bà hai bắt đầu làm lễ.
Ông hai đốt 20 cây đèn cầy cắm quanh mân đồ cúng, Bà Hai trãi một cái chiếu mới trước bàn cúng rồi trai thêm một cái lớn ra phái sau, Cô Bảy ngồi xếp bằng đối diện bàn cúng, tay phải cầm bó nhang lớn tay trái cầm một cái chuông nhỏ vàng ché còn ông bà Hai thì quỳ phái sau chấp tay thành kính.
Cô Bảy rì rầm đọc thần chú tay hơ hơ bó nhang, thỉnh thoảng cái chuông rung lên len keng, mấy đứa hàng xóm thì tò mò đứng coi, mỗi lần cô lắc cái chuông thì ông Bà Hai lạy một lạy.
Lúc này Cô Bảy khấn nhanh hơn giọng cô chuyển dần qua như hát cái chuông giống như một dụng cụ đện cho giọng hát của Cô, Cô từ từ đứng lên rồi nhảy bất đầu nhảy múa, nhìn thấy cảnh cô nhập tâm máu may quay cuồng mà làm cho mấy đứa hàng xóm bắt đầu hồi hộp và sợ, sao mà không sợ khi giữa đêm thanh vắng, dưới ánh đèn cầy mò ảo nhìn thấy một người toàn thân màu đỏ đang hát ư ử múa may cuồng loạn trước bàn thờ thỉnh thoảng lại hét lên một tiếng khiến người ta phải giật mình.
Cô Bảy nhập tâm cầu khấn nên không còn nể sợ công an hay chính quyền nữa rồi. Tiếng Cô tềm bổng như người ta hát bội. Bất thình lình Cô hét lên một tiếng thật lớn, tay cầm bó nhang của cô chĩa vào đám mấy dứa con gái đang đứng coi, mặt cô bây giờ đã chuyển sang màu đỏ, Cô hét lớn.
_ Con nữ kia, tới nãy giờ sao không ra mặt? Mày có biết gia đình đang chờ tin của mày không?
Đám đông mấy đứa con gái đang co rúm người ôm nhau không biết Cô nói ai, còn đang ngơ ngác nhìn nhau nhưng có một đứa không ngạc nhiên hay giật mình mà còn nhìn chừng chừng vào Cô Bảy. Đó là con Hường cạnh nhà con bà Tám.
Nhìn sắc mặt nó lúc này thật khó coi, da mặt hồng hào của nó bây giờ được thay thế bằng làn da tái nhắt. mắt thì mở to hết cỡ, nhìn chừng chừng nhưng không biết nó nhìn ai. Bổng nhiên nó từ từ quỳ xuống nấc lên từng hồi rồi nhìn về phía ông bà Hai khó nhọc lắm nó mới toát ra được tiếng nói.
_ Ba...Má...ơi. Con....lạnh lắm... Ba ...Má... Cứu con... với...
Nó vứa nói vừa đưa hai tay về phía ông bà Hai. Nó cách ông bà có hơn thước nhưng chồm chồm như xa lắm không với tới. Ông Bà Hai thì trân trân nhìn con Hường mà không thốt lên được tiếng nào. Đây đúng là giọng con Tư con ông bà đây mà, nó mược xác con Hường về cầu cứu ông bà đây. Đang suy nghi thì cô bay nói cắt ngang.
_ Gia đình muốn hỏi gì thì hỏi mau đi. nó sắp phải đi rồi đó.
Bà Hai luống cuống nói lắp bắp như người ngọng.
_ Tư...Tư ơi con ... đang ở đâu.., hả? Sao anh con tìm hoài mà không thấy? Con ở đâu...ở đâu... hả con?
Chỉ nó được bấy nhiêu thì bà quỵ xuống. chắc có lẻ bà xúc động quá khi không ngờ con bà mượn xác trở về gặp bà.
Con Tư nhìn bà Hai rồi nấc lên nhưng không thấy nó nước mắt (vì theo Cô Bảy nói sau này là vì con tư chỉ mượn được xác thôi chứ không mượn được hồn con Hường mà cũng vì con Hường là đứa bạn thân nhất của nó nên mới nhập xác được nên nghe tiếng nó khóc nhưng thực ra cái xác con Hường không khóc thì làm sao có nước mắt được) Nó nhìn sang ông Hai đang đỡ bà hai mà nói.
_ Con... con ...đang ở dưới...vàm sáng... cây dương...ngay dưới cột nhà sàn của người ta...mấy hôm nay...người..ta ra tắm..giặt hoài mà không ai thấy...ngay nhà có cái nhà ghe đó nghe ba...con ở... đó chờ ba..nhanh nghe ba...con dau lắm... mấy con cá rỉa đau lắm ba ơi...
Nói được bấy nhiêu thì con Hường té vật xuống người giật giật. Ông hai chạy tới ôm nó đỡ lên chứ đám bạn nó thì chạy mất từ lúc nó bị con Tư nhập xác rồi. Cô Bảy lâm râm niệm chú rồi cũng hét lên một tiếng thật lớn thì nằm ngã ra như cây chuối sau bão. Cô đã cố hết sức làm phép tìm con Tư và cô đã thành công.
Sáng hôn sau gia đình ông theo lời chỉ dẫn của con Tư tới căn nhà sàn ở vàm sán. Những người ở đó ngạc nhiên khi có người gọi cửa buổi sáng nói ra sau nhà thì con ở dưới nước. Nhưng những người dân xứ sở này cũng không ngạc nhiên lắm khi hiểu ra vì chuyện này vẫn thường xảy ra ở vùng sông nước, nhưng người ta chỉ ngạc nhiên vì đã qua năm ngày mà xác Bé tư vẫn còn tương đối nguyên vẹn chỉ có một vài chỗ bị cá rỉa thôi. Mọi người đã có ngăn bà Hai nhìn mặt con tư nhưng không được vì bà quá thương con mà chạy xuống. nhưng vừa thấy bà thì máu miệng máu mũi con tư ộc ra lai láng. Nhìn thấy cảnh đó bà Hai lại ngất xỉu thêm lần nữa.
Chuyến xe định mệnh đã cướp đi nhiều sinh mạng của nhiều người nhưng ít người biết vì thời điểm xảy ra tai nạn thì ở ngoài miền trung của chúng ta cũng đang xảy ra trận bão lớn cướp đi sinh mạng của nhiều người hơn nên chuyện này thì có đáng gì đâu. chuyện ngưởi chết trôi ở vùng sông nước này vẫn xay ra như cơm bữa nên sinh mạng của những người này thì có gì phải quan tâm chứ. Đúng không các bạn? -
Ngoại tuyếnToa 15
Chuyến xe định mệnh đã cướp đi nhiều sinh mạng của nhiều người nhưng ít người biết vì thời điểm xảy ra tai nạn thì ở ngoài miền trung của chúng ta cũng đang xảy ra trận bão lớn cướp đi sinh mạng của nhiều người hơn nên chuyện này thì có đáng gì đâu. chuyện ngưởi chết trôi ở vùng sông nước này vẫn xay ra như cơm bữa nên sinh mạng của những người này thì có gì phải quan tâm chứ. Đúng không các bạn?
Trả Lời Với Trích DẫnĐáng quan tâm chứ anh ,vụ tai nạn ít nhiều là do ông tài xế , mà những ông tài xế như vậy thì giờ ít gặp rồi , tài xế xe khách bây giờ chạy ẩu hơn nhiều :biggrin:
Còn vụ bão lũ thì phải hỏi mấy anh lâm tặc và 1 số anh thuỷ điện , nhờ sự phấn đấu ko biết mệt mỏi ngày đêm của mấy ảnh mà bà con miền Trung mình ngày càng gia tăng về thiệt hại sau bão .