Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Đà Lạt cafe Hoa Hướng Dương - quán yêu thương.

  • adminA

    Đà Lạt cafe Hoa Hướng Dương - quán yêu thương.

    Quán cà phê Hoa Hướng Dương nay đã chuyển sang đường Nguyễn Du F9


    Hồi trước quán ca phê Hoa Hướng Dương nằm ở đường (26H Yersin, TP Đà Lạt) là một quán cà phê ấm cúng nhỏ xinh, nằm cheo leo giữa con dốc trong hẻm nhỏ.
    Thực khách đến để tâm hồn rộng mở, để cảm thông và rộng lượng hơn với những bạn trẻ không may mắn như mình.


    Cô giáo Châu Linh (giữa) và các bạn chậm phát triển trí tuệ ở quán Hoa Hướng Dương

    Cô giáo và những học trò tận tụy.
    Cô giáo Châu Linh dạy ở một ngôi trường đặc biệt - Trường Hoa Phong Lan dành cho học trò chậm phát triển trí tuệ. Trường có hơn trăm học trò, dạy kỹ năng sinh hoạt đời thường, tự phục vụ, giặt giũ nấu nướng, dạy nhận biết mặt chữ... cho đến lúc các bạn tốt nghiệp (16 tuổi).
    Khi một bạn trẻ có đầy đủ nhận thức về cuộc sống, họ mơ ước đi làm, mơ ước một công việc. Vì vậy cô Châu Linh quyết định mở một quán cà phê để học trò có đất dụng võ, tất cả đều thấp thỏm mong chờ bởi xưa nay các lứa học sinh của Trường Hoa Phong Lan sau tốt nghiệp đều quay về gia đình, lủi thủi trong nhà.
    Nếu bạn đã từng ngâm nga chút thời gian của mình ở quán cà phê Hoa Anh Đào, mô hình cà phê do các bạn trẻ chậm phát triển trí tuệ phục vụ tại TP.HCM, bạn sẽ nhận ra điểm khác biệt: ở Hoa Hướng Dương hầu hết nhân viên đều có khuôn mặt như một người bình thường.
    Tôi nhớ gặp Hà Hữu Tâm, 23 tuổi, ở quán vào buổi sáng, buổi tối quay lại tìm gặp cô giáo Châu Linh lại thấy Tâm tất bật học cách mở nhạc. Tâm cười trả lời tôi: “Hôm nay Tâm làm nguyên ngày thay cho một bạn bị đau chân”.
    Cô Linh bùi ngùi: “Nhìn khỏe mạnh vậy thôi chứ ai nấy dễ bị bệnh lắm. Khi thì cảm cúm, khi thì sưng chân, các bạn đổi ca làm thay nhau hoài. Cũng may thời gian này quán chưa có nhiều khách”.
    Khi đã tiếp xúc với bà chủ Hoa Hướng Dương, một Việt kiều Mỹ là khách ruột của quán rỉ tai tôi: “Cô Linh gan quá, nhưng ý tưởng rất thuyết phục cộng đồng”. Châu Linh tâm sự: “Những ngày đi tìm mặt bằng, mình giống như làm “cò đất” vậy.
    Thấy chỗ nào treo bảng cho thuê, để trống là hỏi thăm bằng được. Một phen trộm viếng thăm nhà, mất hết tiền, tưởng không thể mở được quán nhưng chính các học trò ngày nào cũng náo nức hỏi thăm “chừng nào tụi con được đi làm hả cô?” đã động viên mình.


    "Xin mời!" - chỉ một câu nói nhưng là cả một nỗ lực của "nhân viên"! Ảnh: Hồng

    Linh tự nhủ phải tiếp tục thôi dẫu có khó khăn. Dạo đó Linh lo đến mất ngủ và sụt 4kg”, Linh lại cười, nụ cười trong vắt.
    Ba tháng, ba câu, sáu chữ
    Trong khi ngôi nhà của gia đình Châu Linh ở 26H Yersin được gấp rút sửa lại để làm quán cà phê thì ngày ngày cô giáo cùng bảy học trò tận lực với việc học phục vụ khách hàng. Có ba câu “xin chào”, “xin mời”, “cảm ơn” mà các bạn học mãi ba tháng mới tạm nhớ.
    Những lần thực tập trước với nhau, khi khách vào lẽ ra phải nói xin chào thì các bạn lại nói xin mời, bưng nước ra các bạn lại nói xin chào. Khách ngạc nhiên và giúp các bạn nói lại cho đúng, không phải vì câu nệ mà vì để các bạn tiến bộ hơn bằng thực tế.
    Sau hơn bốn tháng hoạt động, không bạn nào ở Hoa Hướng Dương còn nhầm lẫn nữa, khi đón khách với danh mục thức uống trên tay họ còn mỉm cười.
    Rất hiền và thích chuyện trò nhưng không phải bạn nào ở quán cũng có thể tiếp thu nhanh những điều mới, không phải bạn nào cũng nghe và hiểu những câu hỏi của khách dễ dàng.
    Cuộc nói chuyện của chúng tôi với Trang Đài, Bình, Tâm rộn ràng với những cử chỉ minh họa. Tay tôi chỉ chỉ vào cái loa rồi chỉ vào tai mình lắc lắc, Bình “à” một tiếng rồi nhanh nhẹn chạy ra sau mở nhạc.
    Biết vui, biết buồn và thể hiện tình cảm đó rất bộc trực, rõ ràng là điều mà ai cũng có thể dễ dàng cảm nhận khi tiếp xúc với bảy nhân viên của quán Hoa Hướng Dương. Vui khi gặp những người khách trở lại quán.
    Vui vì có thể đọc viết được chữ Hoa Hướng Dương đúng chính tả... Còn buồn là khi những buổi chiều thênh thang nắng gió lê thê trôi qua, quán không có một người khách.
    Mẹ Trang Đài nước mắt lưng tròng thổn thức: “Chưa bao giờ tôi tưởng tượng con mình có thể làm điều gì có ích cho xã hội. Nay thì Đài đã đi làm, có lương để chiêu đãi cả gia đình một bữa cơm”.
    Thử đến Hoa Hướng Dương một lần. Được một thanh niên 23 tuổi chậm phát triển trí tuệ mang ra ly cà phê, nghe một nhân viên khác khó nhọc nói cho bằng được hai chữ xin mời, làm sao mà bạn không suy nghĩ. Càng nghĩ càng thấy lòng rưng rức một nỗi niềm yêu thương.

    (PHẠM HỒNG VÂN)

  • adminA

    ** Quán Hoa Hướng Dương nay đã chuyển sang đường Nguyễn Du- Phường 9- Đà Lạt, nằm giữa Cafe Song Vy và làng Hòa Bình.
    Lúc trước ở quán cũ DLH cũng lên thăm và tặng quần áo, sách vở cho các em, trông các em làm việc mà rất hồn nhiên và vui vẻ, thân thiện, còn rủ các anh chị chơi trò cá ngựa nữa, hình như các em rất thích có người để chơi, nên mọi người khi có thời gian hãy đến quán ủng hộ và chơi với các em.
    **

  • adminA

    Cà phê Hoa Hướng Dương chuyển sang đường Nguyễn Du.

    Quán cà phê Hoa Hướng Dương nay đã chuyển sang đường Nguyễn Du.


    Từ trái sang phải: Hải, Đạt, Tâm, Bình ở quán Hoa Hướng Dương

    Nằm trong con hẻm nhỏ của con đường dốc Nguyễn Du, thế nhưng quán cà phê nhỏ nhắn và yên tĩnh Hoa Hướng Dương luôn là địa điểm nhâm nhi đặc biệt của SV Trường cao đẳng Sư phạm Đà Lạt. Vì đó là nơi hàn gắn những trái tim yêu thương của những bạn chậm phát triển.
    Ra đời từ "thất nghiệp"
    Không được lành lặn như bao người khác, sáu nhân viên đặc biệt của cà phê Hoa Hướng Dương được cô giáo Châu Linh đưa về và giúp các em hội nhập với xã hội.
    Từ nhỏ sáu bạn đã được học tại ngôi trường đặc biệt - Trường Hoa Phong Lan dành cho học trò chậm phát triển trí tuệ. Đến khi 16 tuổi, cũng như bao bạn bè khác, các bạn phải ra trường. Thấy được thực trạng sau khi ra trường, những bạn trẻ chậm phát triển này không đi học hay làm việc gì cả mà luôn quanh quẩn trong nhà. Thương học trò của mình, cô Châu Linh quyết định mở một quán cà phê.
    Thế nhưng là một giáo viên, cô lấy đâu ra tiền mở quán? Tiền dành dụm được bao nhiêu thì sau một lần trộm viếng nhà đã lấy đi của cô tất cả. Thế là cô phải đi vay từ nhiều nơi rồi đi tìm mặt bằng, mua cơ sở vật chất... Nhiều lúc không đủ vốn cô cũng thấy nản. Nhưng vì ước mơ muốn các em có việc làm gì đó có ích cho xã hội, cô vẫn quyết tâm. Và ba năm trước, một quán cà phê nhỏ cạnh Trường cao đẳng Sư phạm đã ra đời mang tên Hoa Hướng Dương. "Loài hoa luôn hướng đến mặt trời, và chúng tôi cũng vậy" - một bạn bán ở quán cho biết.
    Nếu như các bạn từng nhâm nhi ly cà phê ở một quán cà phê của những bạn trẻ câm tại TP.HCM, bạn sẽ cảm thông hơn với Hoa Hướng Dương khi những khuôn mặt hết sức bình thường những lại chậm chạp. "Các em vậy thôi chứ đôi lúc gọi mãi không nghe, bưng bê khó khăn lắm nhưng ai cũng thích và ham làm" - cô Châu Linh bộc bạch.
    Vượt lên khó khăn
    Vừa hăm hở ra chào đón khách, Đạt dắt xe vào vị trí một cách chậm rãi rồi nở nụ cười: "Bạn vào trong bàn đi rồi mình đưa mũ vào cho". Trong những bạn ở đây có lẽ Đạt là người sáng hơn cả, do bị chậm trí tuệ bẩm sinh nên từ nhỏ Đạt đã được vào học tại Trường Hoa Phong Lan. Khi ra trường, Đạt ngày nào cũng phải ở mãi trong nhà nên đâm chán nản, khi cô Linh mở quán Đạt vui lắm. Mạnh khỏe là vậy chứ mỗi lần lên cơn đau Đạt chỉ nằm một chỗ.
    Trong quán, tiếng "lục lạc" vang lên, cô bé Trang Đài chạy vội ra đưa menu cho khách với câu: "Xin chào". Vì là quán của các bạn chậm phát triển nên bàn nào cũng có những quả chuông lắc bằng đồng để mỗi khi khách cần gì cứ việc lắc lên. Trang Đài là nhân viên nhỏ tuổi nhất ở đây nhưng lại là nữ nhân viên duy nhất. Cứ mỗi lần nghe tiếng chuông lắc, Trang Đài lại vui mừng: "Em thích được nghe du khách nhờ mình việc gì lắm, mệt nhưng vui anh ạ”.
    Cứ mỗi buổi sáng bố mẹ các bạn chở đến và tối khuya lại đón về. Cho dù được phân công làm theo ca nhưng bạn nào cũng muốn được gặp khách cả ngày. "Các bạn dù chậm nhưng lại rất nhiệt tình và dễ mến trong công việc" - Khánh Huyền, SV Cao đẳng Sư phạm, cho biết.
    Công việc của các bạn là bưng bê nước uống, đưa menu cho khách nhưng cũng là một cố gắng lớn. Nhiều lúc khách chỉ vào loa và bảo mở nhỏ nhạc, các bạn lại mở nhạc to lên. Khi ấy khách hàng chỉ lắc đầu cười và cảm thông mà thôi.
    Để làm được những việc ấy, trước tiên các bạn phải học ba câu: Xin chào, Xin mời, Cảm ơn. Với ba câu đơn giản thế thôi nhưng các bạn phải học đến gần ba tháng mới có thể tạm nhớ. Đôi lúc khách vào là nói "Cảm ơn", còn khách đi lại nói "Xin mời". Cô Châu Linh cho biết: "Dù vậy nhưng các em rất chịu khó để nhớ, có nhiều em ghi luôn ba câu đó trong một tờ giấy để khi nào ăn cơm lại giở ra xem".
    Hoa Hướng Dương là một mái ấm gia đình nhỏ của các bạn. Nơi đây các bạn biết đoàn kết, biết yêu thương, cùng buồn cùng vui với quán. Còn đối với cô Châu Linh, "một ước mơ giản dị” đã thành hiện thực.

    TRẦN VŨ UYÊN THƯ
    (LSK31, ĐH Đà Lạt)

  • adminA

    neu co dip minh se nghe uong cafe o do mot lan cho biet

  • adminA

    Mình cũng thấy có một quán café ở Đà Lạt khá độc đáo, đó là quán DIỄM XƯA ở đường MIMOSA, địa chỉ 20 KHE SANH, thành phố Đà Lạt. Ở đây cũng chơi nhạc tiền chiến, chủ yếu là nhạc Trịnh, mà mình và gia đình mình vào đây thì thấy vô cùng ấm cúng, lịch sự, ở đây có một giọng ca đó là cô Khánh Tâm hát nhạc Trịnh quả là tuyệt chiêu, y như KHÁNH LY, mà khuôn mặt, vóc dáng của cô cũng giồng KHÁNH LY, hôm đó gia đình mình đền được cô đón tiếp rất vui vẻ, khách ở đây chủ yếu là ở các tỉnh khác về, lại thích hợp cho những ai tìm đến sự nghỉ ngơi thực sự, có chút hoài niệm, lặng lẽ và bí ẩn. Ngồi bên ngọn nến lung linh dưới một mái nhà tranh rộng khoảng 200m2, tất gần gũi với thiên nhiên, cung quanh là rừng thông bao phủ, xung quanh là vườn hoa Minh Tâm đang khoe sắc.

    Sau khi hát tặng mọi người, chủ yếu là nhạc Trịnh nhưng toàn những bài “độc”, có ấn tượng sâu sắc mang đậm triết lý, cô ấy đã mời mình lên ,mình hát luôn một lúc hai ca khúc Trịnh Công Sơn tặng cho mọi người ở quán, hình như ở đây không phân biệt hát hay hay hát dở mà chỉ có những trái tim cùng nhịp đập trong một không khí gia đình,hôm ấy khách đông nhưng không khí lại như thính phòng, không ồn ào náo nhiệt, mà chỉ có sự gần gũi, những bàn khách chưa một lần găp nhau bỗng dưng chẳng nhớ minh là khách nữa, xa Đà lạt mình cảm thấy rất nhớ Diễm Xưa,

    mai mốt có dịp nhất định mình sẽ quay lại, theo mình nghĩ nếu đã đến Đà Lạt mà chưa ghé DIỄM XƯA thì xem như chưa đến Đà Lạt, ở đây có chút gì đó làm cho du khách nặng lòng lưu luyến khi rời xa Đà Lạt, có chút lặng lẽ, mát mẻ nhưng ấm áp và e ấp trong sương mờ giăng phủ khi ngồi nhấm pháp tách cà phê ở DIỄM XƯA, hẹn gặp lại DIỄM XƯA ! Mình chúc DIỄM XƯA luôn là người bạn gia đình với mọi người mỗi khi đến đây.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB