Đà Lạt cafe Hoa Hướng Dương - quán yêu thương.
Quán cà phê Hoa Hướng Dương nay đã chuyển sang đường Nguyễn Du F9
Hồi trước quán ca phê Hoa Hướng Dương nằm ở đường (26H Yersin, TP Đà Lạt) là một quán cà phê ấm cúng nhỏ xinh, nằm cheo leo giữa con dốc trong hẻm nhỏ.
Thực khách đến để tâm hồn rộng mở, để cảm thông và rộng lượng hơn với những bạn trẻ không may mắn như mình.

Cô giáo Châu Linh (giữa) và các bạn chậm phát triển trí tuệ ở quán Hoa Hướng Dương
Cô giáo và những học trò tận tụy.
Cô giáo Châu Linh dạy ở một ngôi trường đặc biệt - Trường Hoa Phong Lan dành cho học trò chậm phát triển trí tuệ. Trường có hơn trăm học trò, dạy kỹ năng sinh hoạt đời thường, tự phục vụ, giặt giũ nấu nướng, dạy nhận biết mặt chữ... cho đến lúc các bạn tốt nghiệp (16 tuổi).
Khi một bạn trẻ có đầy đủ nhận thức về cuộc sống, họ mơ ước đi làm, mơ ước một công việc. Vì vậy cô Châu Linh quyết định mở một quán cà phê để học trò có đất dụng võ, tất cả đều thấp thỏm mong chờ bởi xưa nay các lứa học sinh của Trường Hoa Phong Lan sau tốt nghiệp đều quay về gia đình, lủi thủi trong nhà.
Nếu bạn đã từng ngâm nga chút thời gian của mình ở quán cà phê Hoa Anh Đào, mô hình cà phê do các bạn trẻ chậm phát triển trí tuệ phục vụ tại TP.HCM, bạn sẽ nhận ra điểm khác biệt: ở Hoa Hướng Dương hầu hết nhân viên đều có khuôn mặt như một người bình thường.
Tôi nhớ gặp Hà Hữu Tâm, 23 tuổi, ở quán vào buổi sáng, buổi tối quay lại tìm gặp cô giáo Châu Linh lại thấy Tâm tất bật học cách mở nhạc. Tâm cười trả lời tôi: “Hôm nay Tâm làm nguyên ngày thay cho một bạn bị đau chân”.
Cô Linh bùi ngùi: “Nhìn khỏe mạnh vậy thôi chứ ai nấy dễ bị bệnh lắm. Khi thì cảm cúm, khi thì sưng chân, các bạn đổi ca làm thay nhau hoài. Cũng may thời gian này quán chưa có nhiều khách”.
Khi đã tiếp xúc với bà chủ Hoa Hướng Dương, một Việt kiều Mỹ là khách ruột của quán rỉ tai tôi: “Cô Linh gan quá, nhưng ý tưởng rất thuyết phục cộng đồng”. Châu Linh tâm sự: “Những ngày đi tìm mặt bằng, mình giống như làm “cò đất” vậy.
Thấy chỗ nào treo bảng cho thuê, để trống là hỏi thăm bằng được. Một phen trộm viếng thăm nhà, mất hết tiền, tưởng không thể mở được quán nhưng chính các học trò ngày nào cũng náo nức hỏi thăm “chừng nào tụi con được đi làm hả cô?” đã động viên mình.

"Xin mời!" - chỉ một câu nói nhưng là cả một nỗ lực của "nhân viên"! Ảnh: Hồng
Linh tự nhủ phải tiếp tục thôi dẫu có khó khăn. Dạo đó Linh lo đến mất ngủ và sụt 4kg”, Linh lại cười, nụ cười trong vắt.
Ba tháng, ba câu, sáu chữ
Trong khi ngôi nhà của gia đình Châu Linh ở 26H Yersin được gấp rút sửa lại để làm quán cà phê thì ngày ngày cô giáo cùng bảy học trò tận lực với việc học phục vụ khách hàng. Có ba câu “xin chào”, “xin mời”, “cảm ơn” mà các bạn học mãi ba tháng mới tạm nhớ.
Những lần thực tập trước với nhau, khi khách vào lẽ ra phải nói xin chào thì các bạn lại nói xin mời, bưng nước ra các bạn lại nói xin chào. Khách ngạc nhiên và giúp các bạn nói lại cho đúng, không phải vì câu nệ mà vì để các bạn tiến bộ hơn bằng thực tế.
Sau hơn bốn tháng hoạt động, không bạn nào ở Hoa Hướng Dương còn nhầm lẫn nữa, khi đón khách với danh mục thức uống trên tay họ còn mỉm cười.
Rất hiền và thích chuyện trò nhưng không phải bạn nào ở quán cũng có thể tiếp thu nhanh những điều mới, không phải bạn nào cũng nghe và hiểu những câu hỏi của khách dễ dàng.
Cuộc nói chuyện của chúng tôi với Trang Đài, Bình, Tâm rộn ràng với những cử chỉ minh họa. Tay tôi chỉ chỉ vào cái loa rồi chỉ vào tai mình lắc lắc, Bình “à” một tiếng rồi nhanh nhẹn chạy ra sau mở nhạc.
Biết vui, biết buồn và thể hiện tình cảm đó rất bộc trực, rõ ràng là điều mà ai cũng có thể dễ dàng cảm nhận khi tiếp xúc với bảy nhân viên của quán Hoa Hướng Dương. Vui khi gặp những người khách trở lại quán.
Vui vì có thể đọc viết được chữ Hoa Hướng Dương đúng chính tả... Còn buồn là khi những buổi chiều thênh thang nắng gió lê thê trôi qua, quán không có một người khách.
Mẹ Trang Đài nước mắt lưng tròng thổn thức: “Chưa bao giờ tôi tưởng tượng con mình có thể làm điều gì có ích cho xã hội. Nay thì Đài đã đi làm, có lương để chiêu đãi cả gia đình một bữa cơm”.
Thử đến Hoa Hướng Dương một lần. Được một thanh niên 23 tuổi chậm phát triển trí tuệ mang ra ly cà phê, nghe một nhân viên khác khó nhọc nói cho bằng được hai chữ xin mời, làm sao mà bạn không suy nghĩ. Càng nghĩ càng thấy lòng rưng rức một nỗi niềm yêu thương.
(PHẠM HỒNG VÂN)
