Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tản mạn Nắng!

  • adminA

    Nắng nói gì với em!???

    Đôi mắt em nheo lại khi cùng anh nằm xuống thảm cỏ trên đồi, khi những tia nắng dễ thương theo dáng tùng thẳng đứng rồi nhấp nháy và lung linh chiếu vào mặt em. Em mở to khi mắt em đã quen với nắng, khi em đã khoan khoái với cỏ. Rồi anh đặt chiếc hôn đầu tiền lên đôi môi em, mắt lại em nhắm vào, mặt em đỏ nắng cũng ngượng ngùng nhưng nắng không trốn mà vẫn buông vài tia sáng mong manh xuống cùng nụ hôn của anh sưởi ấm em.

    Rồi hôm nay, vắng anh thành phố cũng thưa thớt người qua lại. Em cũng gọi nắng, nhưng nắng đã hòa vào mây từ hôm nao. Nắng nồng nàn ngày nào giờ chỉ còn lại nổi chơi vơi và hờ hững. Em tìm lại dấu yêu xưa, tìm lại dư vị của anh và nắng từ những chiều trên đồi hôm xưa. Em làm từng dòng thơ đợi chờ thì nắng chợt ấm áp hơn, nắng chạm và em như em chạm vào nắng, là vô hình là tưởng tượng nhưng em biết náng đang cười, đang thích thú bởi làn da em và nắng ve vuốt nhau. Nắng quyện vào gió và hôn lên má em, má em ửng hồng vì nụ hôn tình đâu quay lại, nắng nói rằng anh đã nhờ nắng, nụ hôn nắng trao là từ con tim anh gởi đến. Mắt em ướt vì anh đã xa cuộc đời, tim em thắt vì thế gian không còn anh bên cạnh.

    Nắng dịu dàng nói xin lỗi em, nắng bảo rằng nắng không rực rỡ từng ngày cụng vị nắng buồn bởi thương cho mối tình của em và anh. Em cười vì nắng hồn nhiên, chiều nay em và nắng ở lại cùng nhau, thiếu anh nhưng em vui vì nắng vẫn còn nòng nàn. Nắng tạm biệt khi góc trời báo hiệu xế chiệu, nắng gửi em một màu trời đỏ rực của hoàng hôn.

    Nắng nhường trời cho đêm, như anh tạm xa em chăng?

    Hữu Nam

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB