nhật kí ...ước mơ
-
***## Nỗi nhớ một giờ sáng. ***
Anh bảo anh nhớ em nhiều lắm,
và anh bảo anh yêu em cũng nhiều.
Hai tư giờ bảy ngày đều thế cả.
Mỗi lúc, mỗi nơi đều có em.
Ừ.
Em cũng nhớ anh nhiều.
Nỗi nhớ mỏng mảnh bé hạt tiêu.
Bằng giấc ngủ chập chờn khẳng khiu, một giờ sáng.
Nỗi nhớ như giấc mơ, dày đặt, choáng váng.
Một giờ sáng.
Em nhớ anh bằng nỗi nhớ tối mịt.
Bằng ánh trăng in trong đêm tĩnh mịch.
Bằng chiếc phone im thin thít, không buồn nhúc nhích.
Là nỗi nhớ cô đơn.
Em đã nói nó như giấc mơ chưa nhỉ?
Có nhiều điều xấu quen làm ta cứ nghĩ thói quen,
Như sáng một giờ giật mình dậy nhớ anh.
Trên chiếc giường em đan nỗi nhớ như sợi len.
Màu đỏ áo xanh, màu xanh áo đỏ.
Áo len nỗi nhớ biết để ấm điều chi?
Đó, một giờ sáng.
Em giật mình thức dậy.
Quờ quạng tìm chiếc đồng hồ ngái ngủ.
một giờ sáng.
rộn ràng, ai oán.
Nỗi nhớ em chỉ như thế, bé xíu xiu.
Nhỏ bé lắm, mỏng mảnh lắm, anh yêu!? -
Hạnh phúc bắt đầu từ nụ hôn! em tin anh sẽ vượt qua được tất cả, anh nhỉ ?
Em đã rất hạnh phúc khi ở bên anh ,đôi lúc những giận hờn vu vơ làm ta xa cách nhưng đó chỉ là nhất thời thôi ! chúng ta lại bên nhau bởi chính chúng ta hiểu , ko thể chia xa nhau !
Em luôn mong anh sẽ hiền hòa như hạt mưa đà lạt đừng để bụi Sài gòn làm mưa dính bẩn anh nhé
Love you!
p/s: anh mê games, mê ngủ quá đi à


-
Anh ơi, Em không biết Hạnh phúc trọn vẹn là như thế nào, thế nào mới thực sự là Bình yên cả??? Người ta thường chúc nhau rằng “ Hạnh phúc vừa Đủ và Bình yên thật Nhiều”.
Em sẽ cảm nhận Hạnh phúc theo cách của riêng mình và cũng không muốn rằng cuộc sống của mình quá Bình yên đâu anh ạ. Nhưng anh này, chỉ một chút, một chút thôi anh nhé!
Một ít Khó khăn để em biết mình cần phải Cố gắng.
Một ít Thất bại để em biết Ý nghĩa của những phút giây Thành công.
Một ít Nước mắt để em biết rằng mình rất Nhạy cảm trước Cuộc sống.
Một ít Mất mát để em biết Trân trọng những gì mình đang có.
Một ít Ốm đau để em biết rằng Sức khỏe thật là đáng Quý.
Một ít Chia ly để em cảm nhận trọn vẹn niềm sung sướng của những khi Đoàn tụ.Và ..
Một ít Mưa để em quý những ngày Nắng Đẹp
Một chút Cô đơn để thấy em thấy mình hok Lạc lõng
Một chút lạnh để lòng thấy Ấm ápMột ít Buồn để em thấy những giây phút Hạnh Phúc, Vui vẻ quan trọng như thế nào
Giận hờn một chút để Yêu thương - Bướng bỉnh một chút để Biết mình được Chiều chuộngVà …
Một ít Cách xa để em biết rằng mình đang Nhớ anh.
Một ít Dỗi hờn để em biết vị trí của mình trong Trái tim anh.
Một ít Ghen tuông để em biết rằng em Yêu anh rất nhiều…
…Nhưng chỉ một ít thôi anh nhé!!!Love you

Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá.
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu và hoa cúc
Chỉ còn anh và em.Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt máHơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão.
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em.Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...-
Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may./.Xuân Quỳnh
-
-
Tình yêu là sự chờ đợi

Bất cứ ai từng yêu đều hiểu: Để cho tình yêu lớn lên và trổ hoa, sự chờ đợi quan trọng biết chừng nào.
Tại sao lại như vậy? Tại sao chúng ta không thể có ngay cái chúng ta đang muốn và cần tới mức điên cuồng? Tại sao chúng ta phải chờ hai năm, ba năm và dường như bỏ phí khoảng thời gian quí báu đó? Bạn có lẽ sẽ đặt câu hỏi tương tự: Tại sao một gốc cây từ lúc gieo hạt tới khi ra hoa,kết trái lại phải mất nhiều thời gian đến như vậy?

Điều chúng ta biết chắc chắn là: Tình yêu cần sự chờ đợi kiên nhẫn.Chúng ta phải biết cho nhau thời gian, bạn không có cách thức hay phương tiện nào khác ngoài thời gian để khiến một người thực lòng yêu bạn hoặc khiến bạn thực sự yêu người đó. Vậy, chúng ta hãy cho nhau món quà kỳ bí của chờ đợi, hãy có mặt bên nhau mà không cần đòi hỏi, cũng không mong chờ được đền đáp. Dĩ nhiên, không có gì khó hơn là làm được như thế nhưng đó chính là phép thử độ sâu và tính chân thật của tình yêu. Những kẻ yêu nhau phải biết chờ đợi nhau cho tới khi họ nhìn sự vật bằng cùng một ánh mắt hoặc tới lúc đủ khôn ngoan để cho phép nhau tự do nhìn sự vật theo cách riêng của mỗi người.
Chúng ta sẽ mất đi những gì khi không chịu chờ đợi? Khi chúng ta cố tìm ra đường ngang ngõ tắt trong cuộc đời? Khi chúng ta hối hả trao cho nhau những lời thề thốt mù quáng và ngốc nghếch, trong lúc chúng ta chưa đủ chín chắn và chưa nhận thức được trách nhiệm của mình? Chúng ta sẽ đánh mất niềm tin rằng mình có thể yêu và được yêu chân thành. Hãy suy ngẫm lại những chuyện tình kim cổ. Chẳng phải điều cốt lõi của những câu chuyện tình đó chính là sự chờ đợi-tấm vải nên trên đó những câu chuyện tình được vẽ nên-đó sao?

Vậy làm sao chúng ta có thể có được cuộc sống và tình yêu đích thực nếu chúng ta không nhẫn nại đợi.
p/s: em thấy hay nên copy cho anh xem ! suy ngẫm nhé
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập