bất chợt ta nghe 1 bài hát ..
lắng đọng những u buồn
những u uất
nhưng rung động ..
khao khát
chợt hòa nhịp nhửng yêu thưong
ôi ta nhớ ...
ta biết yêu từ khi nào nhỉ ..
hỏng béc ..
ta biết nhớ từ khi nào ..
hỏng béc
nhìn cơn mưa lạnh căm rớt trên dòng sông ...
sông lạnh căm giống như lòng anh
ừ thì thế..
lòng ta chợt ấm lại ...
để rồi tan ra ..
rồi tụ lại ...
chả hiểu dc nửa ..
cứ bồi hồi ...
như xuân quỳnh nói ...
sóng bắt đầu từ gió .
gió bắt đầu từ đâu ..
em cũng không biết nữa
khi nào ta yêu nhau
ừ . thì khi nào nah yêu em anh cũng không biết nữa
chỉ biết hình dáng .. giọng nói
cả lúc giận hờn đả đi vào trái tim của a rồi ...
nhẹ nhàng .. nhưng sao ko thế dứt khoát ..
mơn man,.. nhè nhẹ để da diết
chợt nhớ về nhà thơ về tình yêu ...
tôi yêu em đến nay từgn có thể ..
ngọn lữa tình chưa hẳn đả tàn phai ..
nhưng không để em buồn hơn nữa ..
hay hồn em gợn bóng u hoài .
( có thể unk ko nhớ rỏ )
liệu ta có nên ra đi ko nhỉ ...
ta biết bản thân ta ko muốn
ta muốn giữ ngừoi đó ở bên ta...
nhưng ngừoi ta lại nhớ về 1 ngừoi khác ...
ta thick1 màu đen ...
màu ích kỉ ..
vì ta biết ... ta muốn ở bên cô ấy thui ...
mãi mãi ...