lao đi ..
lao vút ...
giữa màn mưa lạnh
mưa đập vào mặt
đau ... rát . chát chúa ...
nhưng tớ vẫn lao đi ...
trong màn mưa trắng xoá ..
đả từ rất lâu rồi
tớ ko vui như thế
và cũng là lần đầu tiên .. tớ đón sinh nhật một mình với những hoài niệm ...
mỉm cười
yêu thương ...
thương mọi người trong đà lạt hoa .
thương màn mưa hạnh phúc..
thương màn mưa lạnh lùng
thương màn mưa đau khổ ...
thương màn mưa khát vọng ...
vì trong mưa lạnh đó
tớ nhớ về 1 người ...
tớ ước dc đi lang thang với người ấy dưới mưa ...
tớ ước mình đủ bản lỉnh để dang đôi tay bảo vệ cô ấy
tớ ước mơ ... tớ dc ở bên ấy ...
người nóng bừng ... vì chút hơi men
lạnh ngắt vì chiếc áo thấm lạnh ...
ngột ngạt
choáng
nhưng tớ vẫn lao đi ..
hoà mình cũng mưa
ôi hạnh phúc ..vì mưa ... và dc nhớ đến người ấy ...
và ước chi ,,, tớ có thể lau những giọt nước mắt của ấy ..
ước chi tớ đủ tự tin để bảo ..
hay để tớ ở bên ấy ,,,hãy để tớ dc nắm lấy đôi tay ấy ...
ôm chấm lấy ấy ...
và thầm thì với ấy ...
tớ yêu ấy nhiều lắm .
thế thôi ,,,
ngốc thật ...
bỡi vì khi tôi biết tôi ngốc
cũng là khi trái tim tôi thay đổi
tôi ngốc ..bởi vì ...tôi không biết sao tôi lại nhớ ...
sao tôi lại thương
sao tôi lại khát khao dc người ấy ở bên cạnh ...
dù khó khăn .
dù bả táp .. nhưng sao
tớ vẫn yêu ấy ...
mãi mãi