Vẽ cuộc sống bằng ước mơ và lòng tin!
Hôm nay thức dậy, cơ thể mỏi nhừ, mỏi hơn mỗi ngày nên tôi mới nói thế. Hơn ai hết tôi cảm nhận tốt nhất sức khỏe của mình, hôm nay tôi không mệt, không khó thở, vì vậy không đáng lo. Tôi ở phòng một mình, 7h bật máy lên, tôi vào ngày những forum để đọc và nghiền ngẫm rồi lại post vài dòng góp vui cho những 4rum ấy, mãi mê mà xém quên ăn sáng, đến lúc nhớ ra thì mới biết mình chỉ còn mỗi cái bánh Choco-pie ở trong ngăn tủ, ăn xong cái bánh rồi ngồi máy tiếp, vừa online vừa mở Microsoft Office Word ra, tập trung để viết tiếp những câu chuyện dang dỡ, nhưng cảm xúc bí bùng, tâm trạng đốt cháy tư duy, không nghĩ được gì ngoài những hoạch địch ngớ ngẩn của riêng mình, đấu tranh với những suy nghĩ tiêu cực để mong sao tâm hồn thư thái toàn vẹn cho một ngày mới. Nhạc lên, một cốc vang đỏ (ít thôi), sưởi ấm được trái tim rồi, còn gì vui hơn khi để đầu không nghĩ về qua khứ. Buổi sáng nhẹ nhàng như thế.
Khi cơm trưa tập thể xong, định ra ngoài nhâm nhi ly sữa cafe đá cho lòng khoan khoái, nhưng chợt nghĩ về kinh tế gia đình, chẳng dám uống, đành trở lại phòng, bật tivi xem có gì hay không để cố không phải mở máy tính, tập cho quen chứ sắp tới là phải nhịn luôn cả mạng và cả máy.
Đang lim dim cùng cái tivi ồn ĩ, ba về, em về. Sau cái ngày bị bãi chức, nom ba vẫn cứ vui, ba vẫn tin vào tình người, tin vào bản thân và ba tin vào gia đình nữa, tôi bớt lo. Ba cha con leo cả lên giường, lên nệm, đang ngủ thì tin nhắn của người này, điện thoại của người kia, hai cha con tôi nhận liên tục, em trai thì trầm tính vì thế điện thoại nó cũng im như nó. Rồi lại chẳng chợp mắt được, ba cha con tâm sự, ba kể về công việc, kể về lòng người nham hiểm, kể về chuyên môn của ba, thiết là để em tôi nghe mà có kinh nghiệm đi làm sau này. Trò chuyện với nhau, tôi thấy cái bản tính độc đoán của ba không tồn tại giữa buổi tâm sự cha con, tình cảm và lắng đọng, dù có một chút trách đời, nhưng ba vẫn kết câu phải tin vào người lãnh đạo mình, vì ông ấy chính là bạn thởu bé của ba, một người tốt tính và điềm đạm, tôi thấy ba còn hy vọng để cho mừng mừng trong lòng.
Mỗi ngày của tôi đều hao hao như nhau, nhưng có ngày thật ý nghĩa, có ngày thật buồn chán, nhưng tôi luôn tự mình vẽ một cuộc sống bắng ước mơ và niềm tin!