**Xin để tôi chút bình yên!
****Giờ này tôi ngồi cặm cụi với chiếc máy tính sau hai ngày, một đêm không hề ngủ. Màn đêm như không muốn cô đơn mà cứ thế nó ăn sâu vào tôi, nó bắt tôi mang những suy nghĩ và những trằn trọc để đồng hành với nó. Tôi thật sự mệt mỏi, tôi suy nghĩ về đủ mọi điều đủ mọi khía cạnh của cuộc sống. Bản thân tôi là một người sống với nghị lực và khát khao, nhưng tôi lại là một kẻ vụng về trong cái gọi là bắt đầu. Tôi ao ước làm được điều gì đó và tôi đã âm thầm và miệt mài nhưng rồi những điều đó đều là sự vô nghĩa và dở dang, tôi không biết cách chèo lái con thuyền mong manh mang tên số phận này khi mà quanh tôi có vô vàn những biến cố, những ràng buộc. Tôi luôn cảm thấy trống trãi, thấp thỏm và yếu đuối dù tôi đánh đổi tất cả để có một niềm tinh mãnh liệt.
Tôi đã học cách viết, học cách nhìn cuộc sống với đôi mắt của trẻ thơ và chiêm nghiệm nó với những gì vốn dĩ trong tâm can tôi sẵn có. Tôi biết yêu thương, biết san sẽ và lắng nghe nhưng ẩn trong sự hòa đồng đó là một thế giới khép kín đầy nỗi niềm và tuyệt vọng. Làm sao tôi có thể đạt được những điều mình ấp ủ khi tôi cứ thức cùng với màn đêm, thức cùng với những trăn trở và với những ưu phiền...**