Chim hót cho một ngày không vui đang đến!
Lâm Đồng 21-08-2009
Hôm nay thức dậy, tôi bước ra ngoài sân của công ty (công ty ba tôi công tác). Ít khi nào tôi ngồi ở sân công ty vào buổi sáng, vì tôi sợ mình bị tủi thân vì niềm khao khát được làm việc khi nhìn thấy cảnh người mang cặp đến cơ quan. Tôi ngồi ở băng ghế trước một tòa nhà đồ sộ lúc 7h sáng, tôi lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật nơi công sở, lắng nghe tiếng chim hót chào ngày mới, lắng nghe nỗi buồn và niềm ao ước của lòng mình. Lắng nghe tất cả âm thanh của cuộc sống và trầm tư nhìn ngắm hình ảnh mang mác của cuộc đời. Chán nản cho cuộc đời bé nhỏ, tôi muốn hét thật to cho toại lòng bức bối, tôi trách móc một trái tim chỉ biết rên rĩ nơi lòng ngực, sao nó chỉ yếu ớt đập từng nhịp nhanh mà ko từ từ đập một cách ung dung và mạnh mẽ?
Lòng hổ thẹn kèm theo những nỗi lòng khôn nguôi. Ba tôi, vừa bị mất một vị trí trong cơ quan, để phải chuyển công tác xuống một cấp dưới, mẹ tôi đã già hơn kèm theo những cái bệnh của tuổi 50, em tôi đang cam chịu phận nghèo để tiếp tục theo đuổi con đường tri thức, tương lai đang đặt ở đâu đó trong cái gia đình này, tôi muốn khóc như đã từng khóc như những tháng ngày mê mết trên giường bệnh. Chợt lòng đau thắt cho niềm tuyệt vọng quay về, biết tìm đâu niềm vui san sẻ, biết tìm ai cho tôi một nụ cười khi tâm hồn đang xám màu, tôi bi quan hay tôi đang chấp nhận nỗi đau, thật nực cười cho bấy nhiêu câu hỏi vô nghĩa ấy.
Ưu phiền ơi! Xin mi đừng làm phiền ta nữa, hãy buông tha ta để ta thấy sự bình yên. Tương lai mịt mù kia biết bao giờ có ngày sáng sủa, thời gian phai phôi để cho lòng nãy nặng trịu nỗi buồn vô vị, cực lòng là niềm trăn trở ước ao. Xin cuộc đời mỉm cười dù một lần trong thoáng chốc, hạnh phúc giản đơn ta cũng vui lòng đón nhận. Thì hạnh phúc ơi! Cho ta biết hình dạng ấy ra sao, cho ta biết mùi vị ấy ra sao.