*Tôi chính thức ở Sài gòn vào năm 2008, tôi cũng chính thức rời xa mái nhà đó, mái nhà ko yên ấm và nó gây cho tôi nhiều đau khổ *
*### Người ta nói nhân cách con người phụ thuộc vào sự giáo dục cũng như giảng dạy của gia đình và nhà trường! và hôm nay tôi thấy câu đó đúng , tôi có như thế này cũng vì cái gia đình , cũng là cái xã hội mà nên *
### Ở gia đình , tôi ghét cái cảm giác nặng nề của mấy vấn đề xoay quanh tiền nong , nó làm tôi điên, tôi thề phải kiếm cho nhiều tiền để vứt vào mặt đứa nào khinh thường tôi!... và điều này cách đây 5 tháng tôi đã làm được..
### Tôi tự lo cho mình từ năm học lớp 10 , và ngày ấy tôi cũng biết gánh nặng đã dc giao cho tôi , tôi ko đủ dũng cảm từ chối 1 thứ gì đó dc yêu cầu từ gia đình , tôi luôn đáp ứng để rồi ko dc lại gì , nhưng đổi lai 1 sự yên tỉnh - 1 cảm giác bình yên cho chính cái ko khí nặng nề của địa ngục đó
### Tôi có nhiều bạn lắm, nó luôn ngây ngô còn tôi ai cũng nói tôi già, và chính điều này việc chọn bạn của tôi quá khó, tôi ko thích bạn quá ngây thơ, hay dở hơi, nói cái gì cũng cho là đúng ,rũ cái gì cũng ko dám làm vì SỢ
### Uh! thì cũng đúng , đâu phải ai cũng như tôi,họ có gia đình bảo vệ, còn tôi tự bảo vệ mình nên trên khuôn mặt này hằn lên 1 sự ngang bướng đến khó tả..
### Nó có thể quát tháo ai nói nặng nó, kể cả người thân, và người ta gán cho nó cái chữ NGỰA HOANG
### Tự cho mình mạnh mẽ nhưng chính tôi hiểu dc tôi yếu đuối đến mức nào, dể vỡ đến mức nào , cần 1 sự sẽ chia, nhưng tôi sợ - ko dám nhận, bởi vì tôi hiểu ở đời này ko ai cho ko ai cái gì, và tôi rất sợ cảm giác mất mát..
*### Hôm nay bạn đến với tôi, bạn tốt với tôi , tôi vui lắm nhưng tôi cũng lo lắm, lo ngày mai thức dậy ko còn bạn nữa, tôi ngỡ ngàng.. tôi đau khổ.. và cái tình cảnh này tôi đã phải trải qua rất rất nhiều lần..dần dần tôi khép kín , tôi có thể cười ở mọi lúc mọi nơi.. nhưng tôi cười ko hẳn tôi vui , bạn đâu biết lòng tôi buồn đến mức nào *
### Hạnh phúc với tôi là thứ gì đó xa xỉ, dường như tất cả đều dc mua bằng tiền...tôi ko cần điều đó, tôi cần lắm 1 tình cảm thật sự, ko chút vụ lợi trong này, nhưng... cái xã hội này đang tha hoá bởi đồng tiền.. sống thực dụng... tôi cũng thực dụng..
### Đã bao lần nghĩ đến 1 chuyến đi xa cho đời mình , tôi lang thang như con chim hoang dại , tìm cảm giác bình yên ở 1 vùng đất xa lạ.. nơi đó, tôi ko biết ai - ko ai biết tôi --- sự bình yên cho những thời khắc bỏ lớp vỏ bên ngoài thật thoải mái , ko ồn ào, ko chua ngoa, và chính lúc ấy - tôi nhìn rõ cuộc đời mình những thứ đã trải qua, đang trải qua và sắp trải qua.. Kinh tỏm cho hành động đó.. khuôn mặt đó - nó đáng sợ làm sao..Lấy tay đập tán nó đi - nó nghẻo miệng cười ngạo nghễ..đau..
*### Tôi dường như chìm vào những cái thực thực ảo ảo - mênh mông vô bờ bến.. *
*### *
### (sưu tầm)