Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hãy đi đến những nhận thức của tuổi trẻ

  • adminA

    **### Tôi và bạn, chúng ta là tuổi trẻ...

    Tuổi trẻ là tương lai của đất nước. Bạn có một tuổi trẻ đầy hoài bảo, điều đó là rõ ràng và với sức trẻ của mình, bạn có thể đóng góp những việc làm hữu ích từ những hoài bảo đó, với trị tuệ được thụ hưởng từ nền giáo dục của thời mở cửa, với điều đó bạn luôn có những ý tưởng táo bạo, những bước đi đột phá để hành trình đến những thành tựu mới để rồi đưa đất nước đi lên sau những nghịch cảnh của những cuộc chiến tranh. Thật sáng lạn cho tương lai của bạn khi bạn biết cách sống và cống hiến.

    Nhưng đâu đó vẫn còn có những bạn trẻ lại xa thân vào những việc làm vô bổ, những trò chơi phù phiếm, để rồi theo thời gian các bạn đánh mất đi những lý tưởng của một thời ước ao. Những thế hệ trẻ đi trước đã đấu tranh không ngừng để cho chúng ta một cuộc sống yên bình như ngày nay, vậy mà các bạn lại quên đi những điều thiêng liêng ấy. Quên đi niềm tự hào dân tộc, quay lưng lại với lịch sử nước nhà, nhưng điều quan trọng nhất là các bạn đã đánh mất chính mình, đánh mất phẩm chất của một con người thực thụ. Các bạn đáng bị lên án, nhưng chẳng ai thèm quan tâm cả , vì người ta đang bộn bề với những việc làm có ý nghĩa và thiết thực. Và với cuộc sống buông thả đó sẽ đưa các bạn đi về đâu?

    Cuộc sống là vô vàn thử thách, ai cũng đồng ý với bạn điều đó, nhưng những thử thách không bao giờ vô nghĩa, nó luôn tạo cho ta một sự hứng thú, những đam mê cháy bỏng, cho bạn một niềm tin tràn trề để bạn vượt qua những nghịch cảnh mà cuộc sống tạo ra. Khi cuộc đời bạn mang nhiều lầm lỗi, và bạn cũng đã phát hiện ra điều đó, liệu đã quá muộn màng cho bạn làm lại? không đâu, vẫn còn cơ hội cho bạn, Chúng ta chỉ có thể cho phép mình bong đùa với cuộc đời trong chốc lát, nhưng ta phải mau chống nhận ra rằng chỉ có lao động mới mang đến hạnh phúc cho mình. Như ai đó đã nói, nếu bạn cứ say mê với những gì vô nghĩa, bạn sẽ mất đi lý tưởng sống, mất đi niềm kiêu hãnh của bản thân. Bạn có biết rằng có những con người cật lực làm việc để cho bạn một cuộc sống đầy đủ và ấm no, đó là cha mẹ bạn, họ làm tất cả cho bạn để mong bạn trở thành một con người có ích cho xã hội, có ích cho bản thân bạn, nếu nhận ra điều đó thì bạn hãy cố gắng đừng để mình trở thành gánh nặng cho xã hội cho gia đình. Hãy chính chắn lên, bạn phải tư duy, phải phát huy sức trẻ và tài năng của mình, vì trong mỗi con người chúng ta luôn ẩn sâu những ý chí phi thường ngay, cả khi ta tuyệt vọng nhất. Chỉ cần bạn chịu suy nghĩ, và hướng những suy nghĩ đó đến với những điều tốt đẹp, để cuộc đời bạn trở thành vô hạn.

    Bạn có biết trên thế giới này có biết bao người đã làm được những điều phi thường không,? Bạn đã từng nghe đến cái tên như Ryan White chưa? Đó thức sự là một con người phi thường. Anh ta là một bệnh nhân bị nhiễm HIV sau khi một lần truyền máu để điều trị cho căn bệnh hoại huyết, người ta nói rằng anh ta chỉ có thể sống được sáu tháng, nhưng anh ta lại sống lâu hơn, sáu năm. Điều đó là một phần của nghị lực thôi, trong khoảng thời gian còn lại của cuộc đời anh ta đã trở thành một tượng đài của ý chí vươn lên, anh ta không nằm đó để nỗi đau gặm nhấm, mà đã đứng lên một cách mạnh mẽ để tuyên chiến với căn bệnh quái ác đó, anh ta đi diễn thuyết khắp nơi trên nước Mỹ về việc chống chọi với căn bệnh HIV, và cả thế giới đã biết tên anh. Anh ta làm việc không ngừng nghĩ cho đến hơi thở cuối cùng. Ở đất nước của chúng ta cũng có những con người như thế, bạn biết người thanh niên tên là Công Hùng không? Anh ấy bị bệnh bại liệt và teo cơ bẩn sinh, cuộc sống của anh là bám trụ trên chiếc xe lăn, con người ấy là tấm gương cho tôi noi theo và có thể cho cả bạn nữa. Tôi đã được may mắn gặp anh một lần, bạn biết gì không? Anh là một người tí hon chỉ lọt lỏm trong chếc lăn, cơ thể anh ấy không thể quầy trở nếu không có sự giúp đỡ của người khác, là vậy nhưng anh ấy luôn nở một nụ cười tươi rói trên môi, anh có một phẩm chất cao quý của một con người thực thụ. Anh ta biết đối mặt với cuộc sống, không bi quan, anh ta đã thành công trong những đam mê. Chỉ với một ngón tay có thể cử động được, anh đã nỗ lực để trở thành một con người hữu ích, anh là một hiệp sĩ trong ngành công nghệ thông tin, một giám đốc trẻ, với những thành công đó, anh đã chia sẽ cho những con người không may mắn, bạn hãy lên mạng và truy cập vào trang web www.nghilucsong.com để biết có những con người luôn khát khao được sống và khao khát cống hiến, dù họ là một phế nhân/.

    Các bạn cùng trang lứa, các bạn hãy đứng lên, đừng để cuộc đời trở nên vô nghĩa. Ai cũng chỉ có một lần sống, nhưng ta phải biết cách sống sao cho thật ý nghĩa, đừng tự ti mà đánh mất niềm tin, cơ hội làm lại cuộc đời vẫn còn nhiều, khi tuổi trẻ của bạn vẫn còn đây, và hãy bước qua những ngày đen tối của cuộc đời để thấy ta không bất hạnh. Tôi và bạn, là những con người của tuổi trẻ, hãy sống xứng đáng với sức xuân. Hãy cùng nhau lao động để ta có một cuộc sống hạnh phúc vì vốn dĩ lao động là điều có ý nghĩa nhất của loài người. Bạn có thể làm được khi bạn có niềm tin, ai đó sẽ luôn quanh bạn để khích lệ cho bạn hăng say hơn. Và nếu bạn cần tôi thì tôi sẽ luôn sẵn sàng đến bên bạn, góp một phần nhỏ bé để giúp bạn dựng xây một cuộc sống mới, một cuộc sống chỉ có niềm tin và hoà bình.

    Nam_devil
    **

  • adminA

    Cuộc sống chôn vùi ta?

    Trong suốt chuyến hành trình của cuộc đời hay ít nhất là đến thời khắc hiện tại này, nhiều khi bạn cảm thấy mệt mõi? mệt mõi bởi bạn không thể chứng minh được sự tồn tại của mình với thế giới này, mệt mõi bởi bạn thấy đó những điều tốt đẹp mà lại không thể với tới được hay những tư duy và sự sáng tạo của bạn bị vùi chôn trong những ý thức điên rồ của người khác, và tuổi trẻ của bạn cũng sẽ bị chôn vùi bởi dòng chảy xiết của cuộc đời ư?

    Bạn có được một cuộc sống không như mong ước. Bạn có một ngôi nhà khá rộng rãi nhưng trong phòng ngủ của bạn chỉ có được một cái nệm cũ kỹ, trong khi bạn cần sắm thêm cái giường và bộ tủ tiện ích, ước mơ đó bạn sẽ chẳng bao giờ thực hiện được khi cuối tháng bạn phải gặp một người phụ nữ ục ịch, với nét mặt nhăn nhó có biệt danh là “chủ trọ”. Bạn có một chiếc xe đi đến chỗ làm, nhưng cứ mỗi cuối tuần bạn thấy hổ thẹn khi chở người mình yêu đi dạo phố bởi niên đại của nó gần bằng số tuổi của bạn, và một hôm vì lẽ đó mà bạn từ bỏ mối tình bắt đầu từ quãng đời sinh viên ấy trong dằn vặt. Thời gian trôi qua và chuyện gì qua thì bạn cho nó qua, nhưng nó lại có câu chuyện khác, vào một ngày đẹp trời, bạn quyết định về quê thăm họ hàng thì bạn lại đổi ý khi bạn đứng trước gương nhận ra từ hồi xa quê đến giờ bạn chưa có gì mới mẻ cả, tiền tài, danh vọng và cả chuyện vài chiếc răng của bạn bị xỉa ra mà bạn chưa đủ tiền để đến thẩm mỹ viện “tu sửa” lại.

    Cuộc sống dù có gian nan thế nào bạn cũng quyết xua tan đi muộn phiện mà hoàn thành công việc của mình, vì công việc là nền tảng cho tất cả sự đổi thay trong cuộc đời bạn, dù có thế nào bạn cũng phải bám riết lấy nó, sống chết cũng không từ nó. Vào một buổi sáng, ở cơ quan, bạn đến sớm hơn mọi người, bạn tranh thủ theo dõi cuộc sống trong im lặng, đang lơ mơ nhìn ra khung cửa sổ ở gốc làm việc của bạn thì sếp của bạn làm bạn giật mình khi đứng ngay bàn làm việc của bạn, ông ta đã đến đó trong khoảng thời gian bạn thả hồn theo chiếc lá vàng ngoài kia, khi nó rụng. Mặt ông ta đăm chiêu, nhưng không quát tháo, còn bạn thì lo lắng cho đến khi ông ta nở một nụ cười thiện chí “ Cậu đang ngắm gì ngoài kia đó?” “Ngắm cuộc đời mình”, bạn trả lời thật với lòng mình “Cậu đã thấy gì chưa? Cuộc đời cậu ấy” “Thấy rồi, vẫn chỉ là giọt nước nhỏ bé giữa dòng đại dương sâu thẳm”- tự dưng bạn than thở “Vậy cậu có muốn nó thay đổi nó không? Thay đổi cuộc đời cậu” Bạn mấp máy đôi môi, bất ngờ và run rẫy, định đáp thì ông sếp của bạn chặn lời “Sắp tới công ty có một dự án, công ty đầu tư một số tiền lớn xây dựng khu du lịch sinh thái, tôi thấy cậu là người thích hợp cho dự án này, cậu hãy nghiên cứu thật kỹ và trình những sáng kiến của cậu lên cho tôi”, ông ta kết thúc câu nói với một vẻ nghiêm túc “Vậy dự án này được xây dựng ở đâu hả sếp?” “Ở quê cậu”.

    Bạn vui mừng, hiển nhiên bạn vui mừng vì bao nhiêu năm qua bạn chỉ đi tìm bấy nhiêu thôi, bạn sẽ đem về cho quê hương một một niềm tự hào, rồi đây bạn sẽ ngẫng mặt lên, bạn sẽ kiếm nhiều tiền hơn khi bạn có được sự tín nhiệm, bạn sẽ có đủ điều kiện để chăm sốc cho người con gái của bạn, khi đó bạn sẽ thấy rằng những ngày tháng vất vã đã lùi lại phía sau, cuộc đời đã không phụ bạc bạn. Sau đó, bạn thức suốt hàng đêm dài bên chiếc đèn bàn ở nhà, bạn đến cơ quan với đôi mắt thâm quần, nhưng bạn vẫn rất khỏe Vào một hôm, ngày mà bạn thấy sung sức nhất, bạn làm việc quần quật, bản báo cáo và những sáng kiến của bạn sắp hoàn thành, quê hương bạn sẽ giàu lên nhờ một phần khối ốc của bạn, chiếc điện thoại cầm tay cũ kỷ của bạn reo lên, bạn nhìn nó cười, sếp bạn gọi “Tôi sắp hoàn thành rồi sếp. Ậy, sếp đừng nói thế, vất vã gì, miễn sao tôi có thể cống hiến là được” “Không phải vậy, mà vì tôi sẽ thông báo cho cậu một chuyện”, giọng ông ta nghiêm trọng “Sếp nói đi” “Dự án này đành phải bỏ thôi cậu ạ, xin lỗi cậu vì cấp trên thay đổi dự án này bằng dự án khu thương mại ở khu dân cư cao cấp”

    Cuộc đời của bạn lại trở về hình dáng cũ, cuộc sống của bạn khó khăn thì nay càng khó khăn bởi những hứa hẹn và ước ao. Bạn mất phương hương cho những ngày tháng sắp tới, bạn sẽ không bắt đầu lại nữa vì bạn đã gục ngã, bạn sẽ nhìn vào gương và thấy chính mình với con số không, bạn đi trên những con phố đông người mà bạn nhận ra mình đang mắc kẹt giữa cuộc đời rối răm. Bạn nằm trong căn phòng trống mà thấy lạnh lẽo, bạn làm việc mà không còn dám mơ ước, bạn về thăm quê nhà mà lòng nặng trĩu một nỗi buồn của người xa xứ. Tất cả dường như sẽ kết thúc vào một ngày như thế cho đến khi bạn nhận ra mình đang còn sống, sống giữa cuộc đời đầy những mãnh đời thê lương, xung quanh bạn còn nhiều lắm hoàn cảnh thiếu thốn. Một cụ già cầm tay một đứa trẻ lên năm, nhếch nhác và tội nghiệp chìa tay xin bạn một xu khi bạn đang ngồi nốc rượu với đĩa thức ăn đầy tràn, bỏ nguội.

    **Bạn nhìn lại cuộc đời!

    **Hữu Nam

  • adminA

    Xin hãy để con tim biết lắng nghe bạn nhé!

    Rạng sáng dưới bầu trời phương Nam ấm áp, Sài Gòn từng tia nắng đang le lói trước khi rực rỡ giữa buổi bình minh, tiếng chim không lánh lót giữa chốn phố phường nhà cửa san sát và dòng sông cũng ẩn mình trong tiếng ồn ĩ của bao hoạt động cho một ngày mới bắt đầu và đâu đó những cảnh đời đã thức dậy sớm hơn cả để hòa lẫn vào dòng người cuồn cuộn như khúc sông đang dâng trong mùa lũ ở quê nhà hàn thương. Tiếng gọi của ngày mới nghe như êm đềm và bình dị nhưng với ai đó sẽ như một tiếng chuông dài cho một cuộc đời cơ cực.

    Len lõi giữa phố phường tấp nập khi mặt trời đã tỏa nắng khắp nhân thế, những cuộc đời nhỏ bé kia dường như không biết cách đón chào một ngày mới cho lắm, như ai đó đang gắng mỉm cười cho dòng đời này một chút bình yên nhưng sâu trong lòng tất cả là nỗi ê chề cho một kiếp làm người. Cuộc đời nhỏ bé bắt đầu lam lũ với những công việc nặng nhọc mà rẻ mạt trong lúc những kẻ khác đang hưởng thụ đời nhung lụa trên sự cần cù của họ, những giọt mồ hôi lăn đều trên tấm thân ở còn ở khuôn mặt thì hòa với dòng lệ tủi nhục để âm thầm cam chịu những đối xử hà khắc của những kẻ ẩn mình dưới vỏ bọc hào nhoáng và đẹp đẽ. Một ngày không bình yên cho cả đời lầm than khổ sở, những mảnh đời liêu xiêu đâu biết bám trụ vào đâu mà nương nhờ nhân thế cho số phận hèn mọn của mình như phác họa những đêm kháo khát một mái nhà để nương nấu khỏi đón giấc ngủ trong màn sương giá rét, như tìm thấy bình yên trong mỗi sáng khi mặt trời tỏa bóng chẳng lâu. Bước chân đủ vững cho một trái tim kiên trì, hay tâm hồn trong sáng để cố hữu cho một cuộc đời lao động cần cù, những cuộc đời đó rồi cũng chắc biết đi về đâu giữa thế giới đầy phù phiếm tai ương, trong những giây phút oán than cho cuộc đời nghiệt ngã thì ai đó đánh mất đi một tâm hồn trong sáng rồi như ai đó đã không tìm thấy nỗi một niềm tin cho câu “ngày mai sẽ tươi sáng hơn” mà lao vào những thói đời không còn chút bình yên, không còn nhọc nhằn nhưng đã là chấm hết với một đời hiền lành cho số phận con người mang kiếp nghèo hèn hay ai đó vẫn muốn là mình trên phẩm chất của một con người nghèo nhưng “không bất hạnh”

    Tôi không từng trải, tôi không giao tiếp nhiều với xã hội và tôi không phải là một con người bươn chãi với đời để mang cả kiếp nghèo không nhà cửa, nhưng cuộc đời tôi sống với những trắc trở và những nghịch cảnh để đôi khi tôi bắt mình nhìn lại chính mình khi mà những lúc tôi muốn buông xuôi với tất cả. Và may thay những lúc như thế tôi trải tầm nhìn ra xa giữa dòng đời này, tôi nhìn xoáy vào xã hội này với đôi mắt non nớt và tôi cảm nhận những điều ẩn chìm trong đó như là những mảnh đời bị bất hạnh bị lãng quên để từ đó tôi đồng cảm và muốn chia sẽ biết bao. Tiếng nói tôi nhỏ bé khi con tim còn yếu ớt với những nhịp đập, hay tôi không biết nói lên từ đâu mà chỉ mong đâu đó những số phận mong manh kia tìm thấy một chút tình người, hay tôi ước mong xa hơn là cho thế gian ngày một ấm áp với bàn tay và những tấm lòng thiêng liêng. Tôi muốn một tuổi trẻ tìm thấy một lý tưởng sống cho nhân loại và điều đó chính là ta phải học cách chi sẽ và đùm bọc, tôi cũng mong những người có một cuộc sống ấm ếm hãy góp một phần nhỏ bé từ chính sự ưu đãi của số phận dành cho các bạn, tôi mong chúng ta ngày càng biết lắng nghe những gì mà ta tin chắc ta cần phải nghe và tôi cũng xin ai đó đừng hời hợt với những hoàn cảnh xung quanh mình để biết quan tâm nhiều hơn mỗi ngày.

    Sáng 25/10.2009

  • adminA

    Viết và cuộc sống tốt đẹp.

    Khi còn bé tức là mới bước vào tiểu học, mình ước ao rằng mình sẽ như những người lớn xung quanh là có thể học hết đại học, sẽ đi làm kiếm tiền và đó là những gì mà một cậu bé yếu ớt quanh năm đau ốm như mình ý thức được. Thế nhưng khi mình lớn hơn một tí, mình biết mình sẽ không thể thực hiện được khi căn bệnh tim của mình ngày càng trở nặng. Là một người sinh ra ở miền đất đầy mộng mơ Đà Lạt, nhưng khi bệnh nặng hơn theo thời gian mà mình không còn đủ sức để tiếp tục thích nghi với khí hậu lạnh quanh năm và không khí loãng vì thành phố nằm cao hơn mặt nước biển 1500m. Mình đã phải rời xa nơi mình sinh ra để xuống Sài Gòn cho cuộc hành trình gian nan, mình không có sự lựa chọn nào là phải nằm bệnh viện điều trị với những biến chứng do bệnh tim bẩm sinh gây ra, từ đó việc học của mình đã chấm dứt luôn, rồi dần dần những ước mơ xưa kia chỉ là một tiềm thức, là một nỗi buồn khi nó gợi nhớ lại những điều ấp ủ nhỏ bé.

    Những năm sống trên đời của mình chưa đủ nhiều và những vốn sống của mình cũng chưa đủ để hiểu về cuộc đời này, dù mình biết mình là một con người đầy nghị lực với bệnh tật nhưng mình chưa bao giờ là người vượt lên số phận để đạt những ước mơ của mình cả. Cà thời gian trôi qua, với những năm tháng sống trong nông nỗi của tâm hồn sự và buông xuôi về sự khao khát mà mình đã chẳng học được gì và mình cũng chẳng rút ra được gì cho đến khi mình bắt đầu tìm đến niềm vui cho riêng mình, đó là niềm vui thỏa sức với chính mình với những cảm xúc, niềm vui ấy lúc thì thầm kín lúc thì lan tỏa… Đó là mình đã tập viết, tập suy nghĩ và tập sống với đời… Có thể những gì mình viết không thật sự hay và bay bỏng, có thể những gì mình nghĩ không thật sự là chính chắn và những gì mình trải nghiệm chưa thật hài hòa với cuộc sống… thế nhưng những điều ấy đã giúp tư tưởng của mình hình thành lên những ước mơ, mình biết những ước mơ nhỏ nhoi ấy sẽ thay đổi cuộc sống của mình và mình còn biết rằng từ những gì mình viết hay những gì mình đọc từ những gì người khác viết sẽ làm cho cuộc sống mình phong phú và lạc quan hơn.

    Rồi không biết thời gian còn lại của mình là bao lâu nữa, nhưng mình vẫn muốn là một mầm sống đầy ước mơ, mình vẫn để trái tim dâng tràn cảm xúc để đôi tay mình viết lên những gì cảm động và đầy dư âm về cuộc sống về tình yêu thương giữa con người với con người và giữa con người với thiên nhiên. Như mình muốn nói với các bạn rằng Mỗi chúng ta là mội mầm sống trên đời này, tạo hóa đã gieo vào thế gian bằng những hạt giống của mỗi con người thì ta hãy làm sao để mầm sống trở nên xinh tươi mỗi ngày. Dù cho bao số phận đổi thay, bao nhân tố bị lụy tàn thì bạn hãy làm cho cuộc đời này tràn đầy mầu xanh tươi tắn vì thế thì xin bạn hãy viết lên những gì thật ý nghĩa như thể bạn biết phác họa một bức tranh tràn đây sức sống giữa muôn trùng gian nan, hay như bạn đang thay đổi một cánh đồng hạn hán trở thành một thiên đường rực rỡ các lòai cây… Viết sẽ làm cho bạn cảm nhận được giá trị thực của cuộc sống, viết sẽ thay đổi những quan niệm tự ti thành một lý tưởng sống hòa đồng, viết sẽ là thứ dẫn đầu trong cuộc chiến cho sự công bằng, một bài viết hay được xúc tác bởi trí tuệ và lòng kiêu hãnh của những con người yêu cuộc sống!

    ### Lê Hữu Nam ngày26/102009

  • adminA

    Tôi viết vì tôi biết nó thật ý nghĩa

    **Nhiều ngày qua, tôi cảm thấy man mác buồn. Buồn vì phải vật lộn cuộc sống yếu ớt, vì những trải nghiệm ít ỏi và vì những nhận thức kém cõi, và hơn tất cả là những bất lực nhìn cuộc sống của những con người đang chống chọi với bão lũ ở dải đất Miền Trung và Tây Nguyên nghèo khổ và khắc nghiệt. Sâu thẳm trong thâm tôi muốn lắm được cùng những con người nhiệt huyết ngoài kia cống hiến sức xuân và tuổi trẻ cho đồng bào, để những con nước lớn kia chẳng là gì, để trong cái lạnh có sự ấm áp của tình người. Để bao nỗi khổ ải được san sẽ, dù là nước mắt hay dù là vật chất thì tôi cũng khát khao trải rộng.

    Nhưng, những khát khao của tôi luôn gói gọn trong hai chữ “bất lực”, với những năm tháng sống trên đời vô vị thì tôi ước gì được một lần mở tung cảnh cửa bước ra ngoài với đôi chân mạnh mẽ cùng mọi người dâng hiến tuổi trẻ cho đời. Nỗi ước ao và tuyệt vọng hòa lẫn vào cơ thể nhùn yếu của tôi để đôi khi dòng lệ đượm buồn lăn trên gò má và nhiều hơn là nó chảy ngược vào tim để dư vị của nỗi đau lan tỏa. Tôi đau vì không được cống hiến, tôi đau vì không thể vượt qua số phận và tôi đau vì những bi quan rình rập. Rồi trong sự đau đớn đó, tâm can tôi lại dáy lên một niềm hy vọng của cuộc đời cùng với hy vọng về những con người đang tràn đầy sức trẻ.

    Bạn ơi! Ta hãy nắm chặt tay nhau với lời hứa trong tim, hãy dâng hiến tuổi trẻ cho cuộc đời không còn bóng đen. Hãy san sẻ cho nhau những gì ta có, hãy mặc trên người một bộ đồ bình dị mà lòng giàu tình thương, hãy bớt miếng ăn ngon để nhìn xa hơn ai đó đang cần cân gạo, hãy dành chút thảnh thơi mà gom góp những điều ý nghĩ cho đời. Dù bạn là ai, dù bạn mạnh khỏe hay ốm yếu thì bạn cũng có thể góp vui cho đời…

    ** Đêm ngày 5 tháng 11 năm 2009

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB