Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Nhật ký của một ông chồng có bồ

  • adminA

    Ngày... tháng... năm...

    Mình tỉnh giấc lúc bảy giờ. Bên cạnh “mụ ” vẫn ngủ say. Nhẹ nhàng, len lén ra ngoài, mở di động lên coi. Em nhắn, nội dung loanh quanh vẫn thế “nhớ anh-yêu anh”. Rõ khổ, vốn từ nghèo nàn. Đã bảo không được nhắn lung tung, có ngày “mụ” vớ được thì nhừ xương. Trời ơi, tôi có tự do đâu hả trời? Thân tôi sao khổ thế này!

    Vội vã đánh răng rửa mặt. Từ trong phòng “mụ” hỏi vọng ra: “Anh ăn sáng rồi hãy đi, có cơm nguội trong nồi đấy”!. Trời ơi, nhà này cái gì chả nguội. “Thôi, anh vội lắm, anh phải đến công ty”. Phi thật nhanh ra khỏi nhà. Thoát, thoát, thoát... Đến cà phê ngồi với em yêu. Em đến chờ từ lúc nào, mặt tươi như hoa, tóc xòe như nụ. Trên bàn là vi tính với di động, nom đúng cách tân kỳ, chả bù cho “mụ” ở nhà, lúc nào cũng bồi nhồi với giẻ lau. “Ngồi đi anh”. Mình nháo nháo nhìn quanh chỗ này vắng, kín đáo, nhưng không nên ngồi lâu quá thế nào cũng có lúc gặp người quen. Mình chạm nhẹ vào tay em. Dịu dàng, thơ mộng, ngất ngây. Chết cha, ai như thằng Hùng? Đúng rồi, nó đi với ai không phải vợ. Chắc cũng ăn vụng như mình. Nháy mắt nhìn nhau. Anh em mà. Hiểu hết.

    Ngày... tháng... năm...

    Trưa nay em hẹn ăn cơm. Trong khi ấy “mụ” lại sai đi mua cái bếp gas. Mình giải quyết bằng cách mua bếp trước, trốn khỏi cơ quan vào lúc mười giờ. Thế là hai bên trọn vẹn. Hai đứa ăn cơm Huế. Em đọc cho mình nghe một bài thơ, thoáng buồn. Nghĩ tới mười năm trước, “mụ” cũng đọc cho mình một bài thơ. Của đáng tội “mụ” không phải là thiếu dễ thương, chỉ có mười năm nồi xoong, con cái đã làm phai mờ nhiều quá. Chợt cảm thấy mình hơi tội lỗi. Trời ơi, sao tôi lại là người đàn ông hả trời? Đàn ông sẽ phạm tội tày đình nhưng biết thế mà không sửa chữa.

    Em hỏi “Ngày mai mình có đi Tam Đảo không anh?”. Giật mình trả lời nhanh: “Để anh nghĩ đã”. Em chẳng hiểu gì cả, Tam Đảo tuy thơ mộng nhưng là chỗ trăm mắt nhìn vô, lên đấy gặp người quen thì tan xương với “mụ”.

    Chiều về mụ khen cái bếp gas sau khi hỏi giá. “Mụ” nhìn nó say đắm trong khi chẳng nhìn mình. Tủi thân. Buồn. Tức tối. Nhếch môi. Đã thế “ông”có bồ đừng trách, “ông” đâu phải là thứ vứt đi. Vừa nghĩ xong thì “mụ” quay ra bảo: “Tắm đi anh, em đã chuẩn bị nước và xà phòng rồi”. Ôi, tôi khổ quá, vợ tôi cũng dễ thương. Tội của tôi ngàn năm không hết. Đau. Nghẹn. Buồn.

    Đang ăn cơm thì di động kêu. Em gọi! Điên hay sao mà gọi giờ này. Nói bao nhiêu lần không chừa được. Mình giữ mặt thản nhiên, áp máy vào tai: “Alo-Tôi nghe- Dạ- Dạ. Được. Được. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chấp hành triệt để. Công việc cứ thế, đừng lo!”. Đóng máy. Gắt: “Sao sếp kỳ quá! Không lúc nào cho anh được yên!”. Vợ an ủi: “Thôi, đi làm là phải vậy”. Thở ra. Thoát. Suy cho cùng, em cũng là sếp còn gì.

    Ngày... tháng... năm...

    Chở em đi phố mua đồ. Em cứ hớn hở tươi cười, còn mình phải đội cái nón bảo hiểm cực to, hạ kính xuống cho che hết mặt. Mình nhiệt liệt hoan nghênh phong trào đội mũ bảo hiểm, không sợ đứa nào nhận ra. Hôm qua mình cũng cười thầm khi thấy Hùng cũng sắm một chiếc mũ to như như thế. Lòng vả cũng như lòng sung.

    Mua cho em một chiếc áo da. Hơi đắt, nhưng mình ra dáng thản nhiên. Em mặc vào, nổi rõ eo thon. Mình nhói lên. Ừ, cái áo cuối cùng mua cho “mụ” là năm nào nhỉ? Tôi xấu quá. Tôi ơi. “Gió đưa cành bưởi sau hè, anh mê vợ bé bỏ bầy con thơ”. Câu ca dao phảng phất như mưa xuân. Một giọt nước mắt lăn trong lòng.

    Lại chở em, hai đứa đi ăn chân gà. Xe bon bon. Em ngồi sau ríu rít nói về thơ, về văn, về nhạc. Em ơi, rồi em sẽ là vợ, sẽ nói về cơm, về gạo, về rau. Trời nắng nhẹ, mưa cũng nhẹ luôn. Trên đường phố, hoa đào lác đác. Xuân về. Lòng mình man mác buồn và có gì đấy thấp thỏm không yên. Qua khỏi ngã tư. Em ngân nga tiếng hát. Rầm. Xe mình đâm vào chiêc xe máy đi ngược chiều, làm cô lái xe và đứa bé trên đó ngã lăn quay. Cả hai lồm cồm bò dậy. Mũ bảo hiểm văng ra. Trời ơi, “mụ"! Chết tôi rồi. Thần thánh hại tôi rồi. Mình đứng ngây ra như cây gỗ mục.

    Lê Thị Liên Hoan
    (st.)

  • adminA

    Khi vợ đi vắng

    *Ngày... tháng...năm...

    • Đang ở cơ quan, chợt nghe điện thoại reo. Nhìn số hiện trên màn hình, biết ngay là "mụ". Nhăn mặt. Gì nữa đây? Ám ở nhà chưa đủ hay sao? Có muốn để cho tôi sống nữa không? Cáu kỉnh cầm lấy máy: "Gì đó em? Anh đang họp. Sao? Em về ngoại à? Ôi, khổ anh quá nhưng cũng cần về em ạ... Đừng lo, anh thu xếp được... Anh sẽ cố. Đi cẩn thận nghe em". Hạ máy, nhảy dựng lên trong phòng. Hạnh phúc bất ngờ. Niềm vui đột ngột. Thoát. Sống rồi. Phôn ngay cho Nam "Ê, tối nay nhậu nhé. Lý do hả? Vui thôi!"

    *Ngày...tháng...năm...

    • Về nhà lúc gấn 11h đêm, người lâng lâng vì hơi men và cảm giác tự do. Cái gì thế kia? A, mâm cơm nàng dọn sẵn. Tội nghiệp hôn, còn sức đâu mà ăn. Cái gì thế kia nữa? A, tờ giấy nàng dặn những thứ cần làm. Đi ngủ đã, đọc làm gì vội. Cả đời đã nghe nàng dặn dò, thử một lần không nghe xem có chết không nhé. Mở tủ lạnh cho một miếng thịt vào mồm. Ôi, gần 40 tuổi rồi mới biết là ăn vụng luôn ngon.

    *Ngày...tháng...năm...

    • Tỉnh dậy, nhìn đồng hồ đã hơn 8g. Chết cha, hơi trễ. Do không có ai đánh thức đây mà. Lao xuống giường như một cỗ xe tăng già. Ơ, bàn chải đánh răng đâu? Đâu? Đâu? Thì ra nó rơi dưới đất, đêm qua vừa đánh vừa say. Ôkê, chuyện nhỏ. Đưa lêm mồm, nhăn mặt, hình như có mùi gián hay sao?
      Mở tủ lấy quần áo thay, thấy nàng đã xếp cẩn thận. Cảm động. Nhưng là một thoáng qua nhanh, giá khi làm những việc này, bớt cằn nhằn đi thì tốt quá.
      Lảo đảo xuống bếp. Mâm cơm tối qua vẫn còn nguyên. Kệ. Phóng xe ra, đời phơi phới. Tự do, tự do. Kìa, đằng trước có một em xinh quá. Lưng thon. Phóng vụt lên đằng trước cho em thấy vẻ tự do của mình. Toét! Cái gì kia? Thôi chết rồi. Cảnh sát thổi còi. Lưu thông lấn tuyến. Cười tội nghiệp! "Thưa anh, em đang vội, vợ em đang bệnh ở nhà!"

    *Ngày...tháng...năm...

    • Cả buổi chiều chỉ nghĩ tới đi đâu? Cà phê ư? Xoàng quá, không xứng đáng với hoàn cảnh đặc biệt này. Suỵt, số phôn em Tuyết đâu rồi? Đây, vẫn nằm âm thầm trong góc sổ. "Tuyết đấy à? Anh đây. Gọi cho em đây. Cảm ơn, anh khỏe. Hơi buồn. 7g cơm Nhật được không? Không có gì! Chẳng qua tự nhiên... (thở dài) chẳng qua chợt nghĩ (thở dài to hơn). Ừ, 7g. Chỗ cũ. Bai em". Hạ máy, múa một vòng. Đang múa thì cậu phó thò vào "Sếp làm sao thế?". Ta nói ra ngươi chả hiểu được đâu. Đồ chưa vợ.

    *Ngày... tháng... năm...

    • Tối qua khá tuyệt. Nhạc hay. Thức ăn thanh lịch. Quán êm đềm. Tuyết mặc một chiếm đầm màu đen huyền bí. Cụng ly. Thở dài thật nhẹ, nhưng cũng để người khác nhận ra. Em thế nào? Anh ấy à? Cũng thường. Đôi lúc thấy cô đơn. Anh hạnh phúc à? Đứng ngoài nhìn vào ai mà không nghĩ thế, em ơi... (xa xôi), suy cho cùng, kết hôn hay không chỉ là quan niệm, phải không em?
      Tỉnh dậy lúc gần 9g. Lại chết cha. Lại bàn chải đánh răng đâu rồi. Cái gì ầm ĩ thế? A, con mèo, hai hôm nay chả ai cho nó ăn. Giá có thể quăng cho nó năm ngàn, bảo nó ra đầu đường ăn cơm tấm. Tao cũng đói lắm, mèo ơi!
      Hấp tấp phóng xe. Bỗng điện thoại reo. Lại "mụ". Em đấy à? Anh ôkê. Anh đang vội. Chai nước mắm trong ngăn tủ, nhớ rồi. Em xem thế nào, ở thêm với ngoại mấy ngày. Anh chịu được. Cúp máy. Tự do. Tự do. Phóng như bay. Tối nay nghe nhạc với em Hồng. Chỉ nghe nhạc thôi, đâu có gì là tội. Đời ngắn lắm. Rầm. Ôi thôi chết, đụng xe. "Bác ơi, bác thương con, con đang chạy vô lo cho vợ bệnh". Thoát - Thoát - Thoát.

    Lê Thị Liên Hoan
    (st.)

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB