Mưa, gửi người con gái đang tâm sự dưới mưa!
-
Ngoại tuyếnToa 13
Có một con bé ..
Vừa ghét mưa…Lại cũng vừa yêu mưa tha thiết….
Hai vấn đề tưởng rằng như đối lập nhau nhưng lại có mặt trong cùng một hiện tượng
Đúng đấy….
Nó ghét mưa bởi mưa... buồn
Nó ghét mưa bởi mưa... nặng hạt
Nó ghét mưa bởi mưa... tráng xoá
Nó ghét mưa bởi mưa... lạnh lùng
Nó ghét mưa bởi mưa... sầu
Mưa……
Hàng trăm hàng ngàn lý do khiến nó ghét mưa…
Mưa…Khiến cho tâm trạng nó trở nên trầm lắng…
Suy nghĩ nhiều…
Làm cho nó cảm thấy ....
Cuộc sống hỗn loạn hiện tại thêm phần u tối và rầu rĩ...
Mưa quanh nó... xuất hiện liên tục trong nó
Mưa ngoài trời... hối hả...vội vã...
Mưa trong lòng... khó hình dung... lạnh lẽo...
Và mưa... trên khoé mắt...mặn chát và đắng ngắt…
Cũng có lẽ vì mưa…đôi khi nó lạnh lùng và nhiều suy nghĩ…
Nhưng ngược lại….Chính nó cũng yêu mưa tha thiết
Với mưa... nó có đủ can đảm để đối mặt với chinh bản thân mình...
Một con ngừơi bên trong yếu đuối và thiếu suy nghĩ…
Với mưa... nó có đủ can đảm để khóc… nước mắt hoà với nước mưa… nhoà đi trong mắt nó…
Thỉnh thoảng nó thường suy nghĩ vẩn vơ trong mưa với những tiếng thở dài buồn bã….
Ngẫm sự đời dưới mưa... hài hước thật...
Biết bao lần nó bước đi trong mưa...
Không phải để tắm mưa…
Không phải để thử cái hương vị của mưa...
Cũng chẳng phải để uớt sũng khắp mình mẩy...
Đơn giản lắm…
Nó đi trong mưa để giấu đi những giọt nước mắt...
Nó hiểu rằng…trong mưa... không ai phát hiện ra một điều rằng: "Nó đang khóc"
Nó hiểu rằng trong mưa… nó mới nghĩ được đến tương lai...
Nó ghét…ghét lắm... ghét cay ghét đắng...
Ghét những cơn mưa dài... xối xả... ướt át…
Mưa... cô đơn lắm… mưa đến... rồi đi...
Nhạt nhoà... để lại dư âm lạnh lùng và cái mùi mưa ngấm với mùi đất…
Tàn tạ…tan tác… như chính cái hạnh phúc của bản thân nó…
Đến và đi… vội vàng khiến nó chẳng kịp cảm nhận…
Nó......................
Đã từng hận bản thân…chán ngán cuộc đời…và ghét cái cuộc sống xã hội bon chen…
Nó... đã từng muốn buông xuôi tất cả…
Mưa… khiến nó có nhiều cảm nhận khó nghĩ…
Mấy hôm nay…trời cũng mưa…
Ào ạt… buốt giá…
Nhưng hình như có một cái gì đó khang khác...
Mưa thật đẹp…tự do và mạnh mẽ…
Vung vẩy... phá vỡ cái sự yên lặng vốn có...
Phải chăng nó đang nghĩ về 1 một cái gì đó xa xôi... Có thể lắm chứ.....
Nó thích tắm mưa… và vùng vẫy trong mưa với một mớ tâm trạng hỗn độn…
Buồn có... vui có... chán nản có... suy nghĩ có...
Nhiều lúc nó thấy cuộc sống quá vất vả bon chen... mệt mỏi lắm chứ…
Nhiều người mắng nó... chửi nó…chà đạp lên tự trọng của nó...
Nó chẳng khóc… thậm chí là nó cười một cách khinh bỉ…
Nhiều lúc thấy sao khó vượt qua... muốn buông xuôi... muốn dừng lại…
Nhưng đôi khi lại muốn phá vỡ cái vỏ bọc xung quanh…vượt qua tất cả... khát khao tự do lắm……
Nhiều lần như thế lắm…..
Nó tìm đến mưa… khóc trong mưa…
Mưa… đón nhận nó… thậm chí... khóc cùng nó... trong tiếng rào rào...
Dường như mỗi lần nó cần mưa đều có mặt… song hành cùng nó…
Tự dưng nó nhớ... nhớ lắm....
Nó chợt cười… kiểu cười không cảm xúc...
Tình yêu… mơ hồ và nhạt nhoà… cũng như mưa và tình cảm của nó vậy...
Chả biết từ khi nào… nó bỗng yêu mưa tha thiết...
Có đôi khi… thèm muốn một vòng tay…một hơi thở sưởi ấm trái tim lạnh… Và một tình cảm thiêng liêng xua đi bao giá băng... Biết đến bao giờ................... -
Ngoại tuyếnToa 14
"Nơi lạnh nhất trên trái đất không phải là Bắc cực mà là nơi thiếu vắng tình thương"
-
Ngoại tuyếnToa 15
Số phận của cơn mưa!
Tôi muốn mưa hát ru em trong những khoẳng khắc em buồn. Mưa là gì để em vui? Mưa là ngón tay tôi đánh lên những phím đàn mơ ước, mưa là cánh tay tôi dìu em đi trên nhưng con đường mòn dài hiểm nguy, mưa là vòng tay tôi ôm em trong suốt đêm thâu.
Em ơi! Hôm nay anh đã không gặp được em, ngồi trong xe trở về nhà mà lòng mang mác buồn khi trời đổ mưa dày đặc. Tiếng nhạc blue thiều não u buồn làm cho anh lo lắng về tâm hồn em. Em nhờ mưa gội rửa những nỗi buồn vô vị, nhưng em không có anh bên cạnh liệu em có tìm thấy niềm vui. Anh muốn anh là một người anh, anh muốn anh là một người bạn và anh muốn em là một hạt mưa trong lành trong lòng em, nhưng giờ đây có lẽ anh sẽ vẫn là anh, choạng đến và choạng đi với những ai anh yêu thương. Số phận của yêu thương như cơn mưa giông mạnh mẽ mà chớp nhoáng.
-
Ngoại tuyếnToa 16
Tôi xin viết cơn mưa này cho riêng tôi!
Mưa, từ nhỏ tôi thích ai đó kêu lên Mưa! Mưa! Mưa! rồi lớn lên một chút tôi thấy lũ bạn tắm mưa, tôi cũng muốn lao ra nhảy múa với mưa, nhưng mưa ở Đà Lạt lạnh lắm, tôi không dám, lỡ như cái lạnh tấn công lá phổi của tôi, lỡ như mưa cướp mất tính mạng của tôi thì sao, tôi đoán mẹ sẽ nói như thế nếu như tôi mở miệng xin mẹ tắm mưa. Hồi ấy, tôi chỉ biết đứng nhìn mưa, rồi đặt câu hỏi với những hạt mưa trong những giấc mơ, mưa trả lời rằng
- Mưa đến từ trên trời- khi tôi hỏi Mưa từ đâu đến.
Tôi hỏi rằng tại sao Mưa lại lạnh thế?
-
Mưa lạnh là vì Mưa muốn đến với những tâm hồn cô đơn
-
Thế tại sao Mưa không đến với tôi? Tôi cũng cô đơn lắm chứ
Mưa cười khi, tôi biết mưa cười vì tôi thấy hạt mưa lấp lánh
- Cậu bé ạ. Cậu không cô đơn đâu, cậu có gia đình, cậu có bạn bè và cậu biết làm Mưa vui.
Tôi lắc đầu không hiểu những lời Mưa nói, tôi cố gắng nói rằng tôi cô đơn lắm, tôi cô đơn vì tôi không chạy nhảy được với lũ bạn, tôi cô đơn vì tôi không thể lại gần Mưa được và tôi cũng chẳng thể nô đùa với Nắng trưa.
Khi tôi lớn hơn, những giấc mơ của tôi không còn có Mưa nữa, tâm hồn tôi không tinh khiết nữa, hình dáng tôi như một loài thú cô đơn. Rồi thấy sợ hãi, vào một ngày cơn mưa chợt đến, Mưa tinh tế, Mưa quyến rũ, Mưa dạt dào và lạ lẫm, tôi quên đi mình là một đứa không dầm Mưa mà lao vào với Mưa ngay khi mang cả một nỗi niềm.
Tôi khoan khoái, tâm hồn tôi được gội rửa, trái tim tôi trong sáng hơn khi nô đùa dưới cơn mưa trút nước, tôi cảm thấy ấm áp khi những giọt mưa vuốt ve và ôm lấy cơ thể tôi.
- Chàng trai à. Cậu hãy cứ tâm sự với Mưa tất cả- Mưa thì thầm vào tai tôi
Tôi mừng reo, tôi ôm chầm lấy những hạt mưa vào lòng, tôi hứng những hạt mưa một cách tinh nghịc, Mưa nâng niu tôi, âu yếm làn da tôi và hôn lên trán tôi. Tôi tâm sự cả với Mưa, tôi nói rằng tôi khao khát được như Mưa, được là những hạt mưa tinh khiết mang đến sự xanh tươi cho cuộc đời, hòa vào đại dương bao la và thác ghềnh mạnh mẽ.
- Mưa hãy ở bên tôi Mưa nhé!
Mưa gật đầu, rồi Mưa từ biệt tôi và giao nhiệm vụ cho những tia nắng sưởi ấm tối.
-
Ngoại tuyếnToa 17
tớ bảo .. mưa không có buồn .. =))
mưa rất vui ...chỉ có bầu trời lúc mưa là buồn thui .. :beee:
mưa không buồn chỉ có những người đang buồn mới bảo mưa buồn thui ...
mà nghĩ cũng lạ ..
một người ra đi .. mưa ..
1 người thất vọng cũng mưa ..
khiến cho ai cũng nghĩ mưa à .. sao mưa buồn thế .
sao unk lại cảm thấy mưa rất vui ...
mưa vui hơn là nắng ...
nắng đâu có dc rơi tự do .. nắng đâu có dc thả mình cũng trời đất ..
nắng bị gò bó quá nhiều
mà người ta bảo .. nắng vui mưa buồn ..
lạ thật ,,, -
Ngoại tuyếnToa 18
Em muốn thoát ra khỏi những giây phút tối tăm, mệt mỏi này. Từ lúc nào không biết em luôn vắt óc suy nghĩ mỗi đêm. Em luôn tìm cho mình một nơi gọi là thiên đường. Mà thật sự thì thiên đường ra sao?
Có lẽ đó là nơi mà hạnh phúc nhiều như cát sa mạc vậy.
Hay đơn giản hơn có em và anh thì đã là thiên đường.
Để em liệt kê xem thiên đường có những gì mà người ta muốn đến nhé:
Có trời xanh nắng ấm...
Có tiếng cười rộn rã...
Có ánh mắt dịu dàng...
Có sự quan tâm...
niềm tin, sự chia sẻ...
Có trái tim, có thiên thần xinh xắn...
Có cỏ cây hoa lá...
Có người người yêu nhau...
Có em và có anh....
Em không biết thiên đường có xa không và ở đâu. Nhưng em biết một nơi có tất cả những thứ đó, dù không phải là thiên đường.
Ở đâu hả?
Ngay đây...
Ngay đây thôi này, nơi ta sống...
Và em gọi nó là một nửa thiên đường...
Ngày ngày em đều thấy sau những cơn mưa giông là nắng ấm.
Ngày ngày em đều thấy những tiếng cười khinh bỉ được trả giá bằng những giọt nước mắt.
Ngày ngày em đều thấy ánh mắt dịu dàng của một người chờ đợi một người không quay về.
Ngày ngày em đều thấy hàng nghìn người thất vọng nhưng vẫn cố gắng nuôi niềm tin.
Ngày ngày em đều thấy những trái tim vô tội bị chà đạp tan nát nhưng vẫn gắng nhịp đập.
Ngày ngày em đều thấy rất nhiều thiên thần nhỏ dù chúng chỉ mới biết "oe oe".
Ngày ngày em đều thấy cỏ vẫn xanh khi có mưa, hoa vẫn tươi như nụ cười vậy.
Ngày ngày em đều thấy mọi người yêu nhau, chia tay. Có người hạnh phúc nhưng cũng lắm kẻ thất tình.
Ngày ngày em đều thấy... em trong gương, thấy em tươi cười và thấy anh trong kí ức, trong nỗi nhớ và trong tim em...
Khi nghĩ vậy em bắt đầu tin rằng
thiên đường sẽ mãi vắng bóng anh.
Vì sao? Vì nơi đó dành cho những người thuộc về nhau.
Còn em và anh thì không.Dù chỉ là kí ức và nỗi nhớ
Nhưng thiên đường em vẫn mãi kiếm tìm.
Có một điều em biết, thiên đường là nơi có sự sống,
Và sự sống thì cần có nước đúng không anh?
Em thật sự tin rằng thiên đường cũng có những ngày mưa... -
Ngoại tuyếnToa 19
mưa nhuộm màu kí uức . MƯa buồn
-
Ngoại tuyếnToa 20
"Anh đến vào một ngày trời mưa........"nó thường tưởng tượng như thế,mặc dù anh chẳng bao giờ đến vào một ngày mưa,kể cả mưa nặng hạt hay là bầu trời chỉ sụt sịt lất phất bay.Nó cũng chẳng có kỉ niệm nào với anh vào một ngày mưa,nhưng nó thích nghĩ như thế.Sao anh không đến với nó vào một ngày mưa,không phải là một ngày nắng gắt,không phải là một ngày đẹp với bầu trời trong xanh không một gợn mây,không phải là một buổi chiều tà,......sao anh luôn luôn chỉ đến vào những lúc nắng ráo mà không là một ngày mưa nào cả.Nó buồn cười nhỉ???Ai lại muốn đi chơi vào ngày mưa bao giờ,người ta thích những lúc đẹp trời,nhưng khi khô ráo chứ.Ời,lạ thế đấy,nó thích anh đến vào lúc trời mưa.Một ngày mưa thôi,để khi anh xa rồi nó có nhiều kỷ niệm buồn với anh,về anh,vì đơn giản nó nghĩ những kỷ niệm gắn với mưa bao giờ cũng buồn,hay ít ra cũng mang mác buồn,chứ có vui đâu bao giờ.Và những kỷ niệm buồn thì dai dẳng hơn chứ,nó sẽ nhớ anh lâu hơn,dài hơn,âm ỉ hơn.Và chắc nó sẽ không quên anh nhanh đến thế nếu anh đến vào một ngày mưa,một cơn mưa nặng hạt anh cứ chịu lạnh nhường nó cây dù,hay cơn mưa phùn rả rích,lạnh buốt nhưng nó cứ nằng nặc bắt anh cùng nó chạy như điên dưới mưa.Đúng,giá như anh đến vào một ngày mưa................
P/S:đọc xong topic nì tự nhiên hứng viết lèo 1 mạch,văn con nhái=) -
Ngoại tuyếnToa 21
**Hôm nay trời lại đổ mưa...
Những cơn mưa bất chợt... Nhanh đến... Nhanh đi...
Nó ra ban công ngắm Mưa và chợt nhớ đến Một người... Một người rất yêu Mưa.. Một người Nó chưa từng gặp mặt...
Người ấy nói Nó đừng buồn khi thấy Mưa.. Đừng đổ lỗi cho Mưa...
Bây giờ nhìn thấy Mưa, Nó sẽ chỉ mỉm cười và hươ tay hứng lấy tất cả những gì tinh khôi nhất ...
Nó sẽ không buồn.. Nó sẽ không đổ lỗi...
Người ấy nói Mưa thanh khiết lắm..
Thế mà ngày xưa đã có lúc Nó từng ghét Mưa...
Anh... đã từng yêu Nó...
Nó và Anh thường đi chơi, rông dài khắp nơi...
Nhưng hầu như lần nào gặp Anh trời cũng đều đổ mưa cả..
Tại sao đi với Anh, Nó toàn gặp chuyện xui xẻo...
Nó trách Anh.. Nó giận Anh.. và.. rồi Nó ghét luôn cả Mưa..
Bây giờ Anh đã đi xa... thật xa Nó...
Một hôm Anh nhắn tin: "Khi mưa, Anh thấy nhớ Em nhiều hơn.."
Nó không yêu Anh.. nhưng Nó biết Nó cũng nhớ Anh nhiều lắm.. mỗi khi trời mưa..
Và Nó không biết Nó yêu Mưa từ khi nào nữa...
Có lẽ từ khi Nó biết buồn thật nhiều.. biết nhớ thật nhiều... Nó đã yêu Mưa..
Từ khi Nó yêu Mưa thì Nó lại càng buồn...
Người ấy nói, hãy yêu Mưa vì chính Mưa...
... Nó sẽ không buồn khi Mưa rơi nữa..
Và cũng sẽ không đổ lỗi cho Mưa mỗi khi thấy Mưa mà Nó buồn..
Nó yêu Mưa... Đơn giản vì... Mưa... là... Mưa... Mưa thanh khiết lắm...
Chỉ có duy nhất một điều. Đó là khi Mưa.. không thể bắt Nó không được nghĩ đến Người ấy...
Nó cám ơn Người ấy nhiều lắm... Một người Nó chưa từng gặp...
** -
Ngoại tuyếnToa 22
Những hạt mưa vội vã rơi và em vội vã khóc như một nàng ngốc. Em khóc nhưng không hế than van, em khóc bởi mưa cho em được khóc. Hạt mưa trong suốt kia thấu hiểu nỗi niềm em, hạt mưa biết ký ức buồn của em, hạt mưa cho em một tương lai trong suốt như chính mưa. Hạt mưa cho em mạnh mẽ như chính mưa. Hãy để mưa cuốn trôi những nỗi buồn của em. Hãy cười và biết yêu thương đời...