Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mát lòng

  • adminA

    TCT - “Tui làm cái việc này chỉ cầu một chữ không”- người phụ nữ nói vậy rồi mỉm cười, một nụ cười thật nhẹ nhõm, gần như đối lập với dáng tảo tần của chị. Cầu một chữ “không” tức không cầu gì cả


    Một khách qua đường mát lòng với ly trà đá miễn phí dọc đường - Ảnh: việt Quê

    Bởi chị nghĩ nào có gì to tát, chỉ là một thùng trà đá để những ai qua đường nếu khát nước thì ghé vào uống. Và để mọi người hiểu rõ cái ý “cầu một chữ không” của mình, chị đã kiếm một tấm bìa, nắn nót viết lên đó dòng chữ: nước trà miễn phí.

    Chị tên gì, ngụ ở đâu, gia cảnh ra sao?... Trước những câu hỏi của tôi chị chỉ mỉm cười rồi chạy tới chạy lui với những khách hàng mua báo của mình. Việc không “khai báo” của chị là một sự đề phòng nho nhỏ, bởi chị sợ... được lên báo. Sau những cái mỉm cười, chị tới gần nhắc nhỏ: “Chú ơi, biết vậy thôi nghen, đừng chụp hình lên báo làm gì vì thùng trà đá này coi như là lấn chiếm vỉa hè đó”!

    À, thì ra vậy. Nhưng lúc này đây tôi thấy có cậu bé bán vé số dạo dừng lại rồi múc một ca nước uống, lát sau lại thấy một chị đạp xe chở gánh hàng rong tấp vào uống liền mấy ca nước. Khách không cất lời xin, chủ coi như chuyện bình thường. Lúc đó, tôi chợt nhớ tới hình ảnh những cái ảng nước đặt trước thềm hè ở quê tôi ngày xưa. Đó là những ảng nước mưa hay nước giếng trong vắt, mát lành nhất, không phải để nhà dùng mà chủ yếu dành cho khách bộ hành nhỡ đường ghé vào uống. Trên mỗi ảng nước luôn để sẵn cái gáo dừa. Khách nhỡ đường cứ thấy nhà nào có ảng nước trước nhà là ghé vào “kéo gáo” cho thỏa thuê cơn khát, chẳng phải bận lòng xin hỏi.

    Tất nhiên cũng có người cung kính cất lời xin, nhưng đấy chỉ là thể hiện phép lịch sự xã giao, với người nhà quê có khi là không cần thiết, bởi khi ai đó đặt cái ảng ra trước nhà là đã thay cho một lời mời. Lời mời đó hiện diện ngay cả khi chủ nhà đi vắng. Khách qua đường sau khi “kéo gáo” có thể ngồi nán dưới thềm hè hay ra ngoài hàng hiên phủ mát bóng cây nghỉ ngơi, tán gẫu dăm câu chuyện rồi đi tiếp.

    Tôi cũng đã đi tiếp những con đường khác của Sài Gòn, để thấy không chỉ có một thùng trà đá miễn phí của chị bán báo đó mà còn rất nhiều thùng trà đá miễn phí khác. Và ai cũng đều nói một câu giản dị tương tự nhau: “Tui nghĩ mình khát như thế nào thì người ta cũng khát như vậy, làm chút việc thiện nho nhỏ vậy mà!”.

    Chạy đi giữa trưa nắng Sài Gòn, tôi lại ghé vào uống một ca trà đá miễn phí. Người hôm trước mà tôi vừa nói chuyện không nhận ra tôi nhưng lại nở một nụ cười thân mật. Thật mát lòng!

    TRẦN NHàTHỤY
    (www.tuoitre.com.vn)

  • adminA

    sudem79;15447:
    **
    À, thì ra vậy. Nhưng lúc này đây tôi thấy có cậu bé bán vé số dạo dừng lại rồi múc một ca nước uống, lát sau lại thấy một chị đạp xe chở gánh hàng rong tấp vào uống liền mấy ca nước. Khách không cất lời xin, chủ coi như chuyện bình thường. Lúc đó, tôi chợt nhớ tới hình ảnh những cái ảng nước đặt trước thềm hè ở quê tôi ngày xưa. Đó là những ảng nước mưa hay nước giếng trong vắt, mát lành nhất, không phải để nhà dùng mà chủ yếu dành cho khách bộ hành nhỡ đường ghé vào uống. Trên mỗi ảng nước luôn để sẵn cái gáo dừa. Khách nhỡ đường cứ thấy nhà nào có ảng nước trước nhà là ghé vào “kéo gáo” cho thỏa thuê cơn khát, chẳng phải bận lòng xin hỏi.

    Tất nhiên cũng có người cung kính cất lời xin, nhưng đấy chỉ là thể hiện phép lịch sự xã giao, với người nhà quê có khi là không cần thiết, bởi khi ai đó đặt cái ảng ra trước nhà là đã thay cho một lời mời. Lời mời đó hiện diện ngay cả khi chủ nhà đi vắng. Khách qua đường sau khi “kéo gáo” có thể ngồi nán dưới thềm hè hay ra ngoài hàng hiên phủ mát bóng cây nghỉ ngơi, tán gẫu dăm câu chuyện rồi đi tiếp.

    Tôi cũng đã đi tiếp những con đường khác của Sài Gòn, để thấy không chỉ có một thùng trà đá miễn phí của chị bán báo đó mà còn rất nhiều thùng trà đá miễn phí khác. Và ai cũng đều nói một câu giản dị tương tự nhau: “Tui nghĩ mình khát như thế nào thì người ta cũng khát như vậy, làm chút việc thiện nho nhỏ vậy mà!”.

    TRẦN NHàTHỤY
    **
    (www.tuoitre.com.vn)

    Miền quê Việt Nam mình có nhiều hình ảnh dễ thương quá!:)
    Không ngờ những hình ảnh này cũng đã có ở thành phố!:)
    Thật là vui! 🙂

  • adminA

    mát lòng

    đáng quý thay : những việc làm nho nhỏ _ " một tấm lòng trong vạn tấm lòng ":frown::frown:

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB