Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Coffee Chiều Thứ 7
  4. Trà sữa cho Tâm hồn
  5. Lần hờn giận cuối cùng
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 16.07.2009 Vé số DLH-2009-3354

Lần hờn giận cuối cùng

Hành khách
vtnhat
Khởi hành
16.07.2009
Sân ga
Trà sữa cho Tâm hồn
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • V Ngoại tuyến
    vtnhat Hành khách
    Toa 1


    **
    **
    **
    Tôi giận nó, không thèm nghe nó phân giải một lời suốt mấy tháng trời. Nó là đứa bạn thân nhất mà hình như chẳng hiểu gì về tôi cả… Tôi cứ yên lặng và từ chối tất cả những lời rủ rê, mời mọc của nó. Cái thị xã này nhỏ thật, cứ loanh quanh một đỗi rồi cũng đụng mặt nhau. Mỗi lần như vậy tôi nhìn nó thoảng qua như một người xa lạ.


    Nơi làm việc của tôi và nó cách nhau chỉ chừng hai cây số. Nó sợ thái độ yên lặng của tôi đến nỗi không dám gọi điện thoại. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày nhận được một bì thư, tờ giấy trắng bên trong chỉ vỏn vẹn bốn chữ “Tao nhớ mày lắm!”. Tôi xem xong gấp tư tờ giấy lại hờ hững kẹp vào sổ tay… Một chút nhoi nhói trong lòng nhưng lúc đó tôi chẳng nghĩ đến việc sẽ hồi âm cho nó.

    Một tối, Thắng gọi điện “Bích nhập viện cấp cứu rồi, bị tai biến té ngã”. Nó vốn là đứa yếu đuối dù to xác hơn tôi, lại thêm chứng hở, hẹp van tim. Tôi chưa kịp vào viện thì Thắng lại báo “Bích chuyển xuống Chợ Rẫy rồi”. Nó bị liệt hẳn nửa người nhưng vẫn cố nhướn nửa người còn lại nhìn sang phía tôi. Tôi đùa: “Bích à, mày phải hết bệnh về đi nhậu với tao chứ”. Nó không còn đáp lại lời tôi được nữa. Ống truyền dịch, ống hút đàm, ống dẫn thức ăn, ống thông tiểu khắp trên người. Vài ngày sau bác sĩ thông báo cho gia đình rằng nó không còn khả năng cứu chữa…

    Tôi mang đến cho nó một tràng hoa chỉ hai màu tím, trắng. Nó thích nhất màu tím, thích đến nỗi từ chiếc kẹp tóc, cái nón đến giày dép, quần áo của nó có đủ cả những gam màu sắc tím… Quyển nhật ký nó để lại viết đầy những nỗi niềm trong cuộc sống, trong đó có cả những giận hờn với tôi…

    Sự sống và cái chết gần nhau trong gang tấc. Có những điều ta không nghĩ đến nó lại xảy ra. Mỗi lúc nghĩ về nó tôi lại tự trách mình. Giờ có muốn tranh cãi hay biện minh cũng không còn cơ hội. Sống trong đời sống hãy lắng nghe và chan hòa với nhau, để có lúc bạn không phải hối tiếc như tôi về những mất mát tình cảm không còn cơ hội tỏ bày. Những lời muộn màng này cùng với những ngọn nến mà tôi sẽ thắp trong ngày sinh nhật sắp đến của Bích mong xóa đi những giận hờn của hai đứa ngày xưa…

    **LÊ NGỌC HẠNH
    *(Bình Dương) ***


    **

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
    Ghi chú của Trưởng ga
    Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
    Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
    Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
    Lấy vé mới Trình vé

    Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

    10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.441 hành khách

    Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

    Powered by NodeBB Contributors
    • Bài viết đầu tiên
      Bài viết cuối cùng