Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Thác Bobla, Liliang và Jráiblian Di Linh

  • adminA

    THÁC BOBLA

    ĐỊA PHẬN: XàLIÊN ĐẦM HUYỆN DI LINH cách thành phố đà lạt 50 km, nằm trên suối Đa Rê-am (Da Réam), rộng hơn 20m và cao khoảng 55m, 90 % hoang sơ và thuần khiết
    Dưới thác là một cái hồ nhỏ do nước chảy lâu ngày tạo thành, cạnh hồ có những tảng đá lớn trông như những bàn đá của trời và những cây cổ thụ cao to che mát cả một khoảng trời.

    Theo lời kể của đồng bào Srê thì vào thời xa xưa, người Chàm đã bắt dân địa phương nộp thuế bằng những sản vật của núi rừng như da thú, sừng tê giác, hươu nai,… và đặc biệt là ngà voi. Người tù trưởng đã tìm được một cặp ngà voi cao quá đầu người, “ngựa phi qua cũng không được”. Vua Chàm thích quá nên đặt cho vùng này là Bồ Bla và dòng thác cũng mang tên Bồ Bla. Theo tiếng Cơ Ho, Bồ có nghĩa là đầu, Bla là ngà voi.

    Liên Đầm là do đọc trại hai chữ Liang Dam - tên một chàng trai tài giỏi đã cứu giúp dân làng Liang Jrak Mur khỏi giặc Chàm. Trong một lần quân Chàm tiến đánh buôn làng, cả làng đều sợ hãi bỏ chạy, duy chỉ có Liang Dam là không chạy. Anh bẻ một cành cây trâm bên bờ thác và cầm cành trâm hướng về phía quân thù. Lạ thay, cành trâm gãy tới đâu thì quân Chàm tự đâm chém nhau tới đó. Giặc tan rồi, Liang Dam lặng lẽ đi về phía dòng thác rồi biến mất, không đợi dân làng kéo đến tạ ơn.

    Hiện nay, thác Bobla do Công ty cổ phần dịch vụ du lịch Đà Lạt (DALATTOSERCO) quản lý và công ty đã xây dựng bãi đậu xe, đường xuống thác cùng một số công trình khác, đầu tư tôn tạo thác Bobla thành một thắng cảnh hùng vĩ và ngoạn mục trên cao nguyên Di Linh.

    **
    THÁC LI LIANG**

    Địa phận xã xã Gungré, Di Linh, Lâm Đồng
    Thác xinh đẹp và hoang dại như sơn nữ tinh khôi nằm gối tóc xõa trên chập chùng những phiến đá ngổn ngang, chất chồng.

    Trải qua một chặng đường đất đỏ trơn trợt lầy lội sau mưa, những đế giày nặng trịch đóng thêm cả "ký-lô" đất.
    Thác giấu mình trong thung lũng cây xanh, đôi nguồn rẽ ra rồi chập lại, đổ nghiêng thoai thoải một dòng.

    Lất phất mưa bay.
    Hoang vắng, tịch liêu, chẳng một bóng người... hoang sơ đến 95%

    Mình nghĩ sẽ hay và thú vị hơn nếu có một chuyến... xe bò, xe ngựa hay thậm chí xe công nông (là thứ xe rất sẵn ở đây) gập ghềnh trên con đường lầy lội đưa mình vào tham quan thác...

    Mình chợt nghĩ đến chữ "tiềm ẩn" trong loạt chương trình "Việt Nam - Vẻ đẹp tiềm ẩn" của VTV1 (bọn mình cũng có tham gia thực hiện khá nhiều hành trình), bỗng thấy chạnh lòng.
    Cảnh đẹp Việt Nam không thiếu, nhưng đi đâu cũng chỉ biết thở dài nói với nhau: lại vẫn đang "tiềm ẩn" thôi!

    Có rất nhiều cách để khai thác vẻ đẹp yêu kiều với địa hình, địa dạng phong phú, sinh động như ở Liliang:

    • Có thể xây dựng kịch bản những trò chơi phiêu lưu, mạo hiểm...
    • Có thể dàn dựng những show sân khấu hóa, phim trường...
    • Có thể đăng cai những hội trại, sinh hoạt dã ngoại qui mô lớn..

    THÁC JRAIBLIAN

    Còn có cái tên rất "bình thường" là thác Bảo Đại, nhưng mình không khoái. Thử nghĩ mà xem, với ông vua cuối cùng rất "sành điệu" của triều Nguyễn đó, đi đâu cũng thấy các dinh thự, danh lam thắng cảnh "dính" tới tên ông...
    Khe đá nứt (có thể do địa chấn) vút cao dựng đứng trông thật kỳ thú. Những dây leo cổ thụ quấn quýt, đan mành.

    Lối đâm ngang trổ dọc, du khách có thể "bung" ra chiêm ngắm thác từ nhiều hướng, nhiều tầng mức độ cao.
    Mình thật tâm ngưỡng mộ "bàn tay" tạo tác quá phi thường của thiên nhiên. Thà như không biết thì thôi, biết mà đem so kiếp mình với kiếp đá thì... thương thay, ngắn ngủi mơ hồ như một cái chớp mắt "cho qua" của vũ trụ.

    Sau mưa, nước đẫm màu đất đỏ bazan từ những vùng nông nghiệp lân cận nên nhuốm vàng.

    Ngày âm u, không có lấy một chút nắng.
    Biền biệt không thấy bóng vầng dương để chờ ngắm hoàng hôn... Hoang dại đến 99%

    Dây leo cổ thụ quấn quanh mỏm đá.
    Phải mất bao nhiêu năm cho sợi thân mềm lắt lẻo hóa bền săn, rắn chắc như cọng dây chão của dân đi biển?!

    Chuyện kể rằng: ngày xưa ở vùng Ktun có hai cậu cháu, người cậu tên là Zuwar, người cháu là Stak. Hai cậu cháu thường rủ nhau đi bắt cá. Một hôm nọ ra suối suốt cả ngày mà vẫn không bắt được một con cá nào. Chiều đến, đói rã cả người, hai cậu cháu vẫn chưa tìm được gì để lót dạ. Và khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống thì hai người cùng nhìn thấy một quả trứng lớn nằm trong hốc đá. Cậu Zuwar định lượm nhưng Stak ngăn không cho; một lát sau Stak cũng muốn lượm nhưng Zuwar lại can ngăn vì sợ... Hai người giằng co nhau mãi và đến cuối cùng thì họ quyết mang luộc. Khi trứng được luộc chín, hai cậu cháu lại dành nhau về chuyện ăn thử. Zuwar thì nói mình già rồi, có chết cũng không sao nên đòi ăn trước. Stak cũng không chịu, sợ cậu chết nên cố đòi ăn trước. Cuối cùng cháu Stak ăn được trước. Ăn xong, thấy ngứa hết cả mình mẩy, bèn nhờ cậu gãi giùm nhưng vẫn không hết. Càng gãi càng ngứa, hoảng quá Stak nhảy xuống suối ngâm mình trong nước. Một lúc sau người lớn bằng con bê và đến sáng đã lớn bằng con trâu. Zuwar buồn quá đành để cháu lại chạy về báo với người trong nhà. Khi mọi người trong gia đình chạy ra thì Stak vẫn sống mà một phần chân tay đã có vẩy như cá sấu, phần dưới mọc một cái đuôi dài. Stak ngẩng đầu lên nói với cha mẹ rằng: mình sẽ không sống làm gì nữa khi biến thành cá sấu, nên xin cha mẹ trước khi chết được ăn đủ trâu, bò, gà, vịt mỗi thứ 7 con. Người nhà liền làm theo. Nhưng Stak vẫn không chết, mà lúc này người đã lớn bằng cái nhà dài. Trong họ hàng nhà Stak bắt đầu có sự bàn cãi, giằng co nhau, có nên để cho nó sống nữa hay không. Cuối cùng họ cắt một miếng mâm sắc nung đỏ và mang tới nói là một miếng thịt đỏ rồi ném cho Stak, lúc này đã là một con cá sấu khổng lồ. Nuốt xong, nó nằm vật ngửa ra chết, xác nằm chắn ngang giữa suối. Lưỡi nó thè ra, nước tràn qua lưỡi tạo nên âm thanh hay hơn cả tiếng đàn. Hay đến nổi trứng gà trong tổ cũng lăn tới bờ suối để nghe. Tất cả các loài muôn thú và dân trong vùng đều bị mê hoặc bởi âm thanh kỳ lạ đó, bỏ cả công ăn việc làm tới nghe đến nỗi phải chết đói.

    Vua Chàm liền sai 100 người buộc dây kéo cái lưỡi ra. Nhưng kỳ lạ thay, cái lưỡi cứ dài ra rồi lại co rút lại làm cho cả đoàn người lăn tõm xuống vực sâu mà chết. Thưong hại con người, "Giàng" liền sai một con chim đen xuống mách bảo: phải lấy da ông già làm dây mới kéo được. Mừng quá, vua Chàm liền sai người rao tìm người già tình nguyện chết để cứu dân làng. Vừa lúc đó có một cụ già chống gậy tới xem, biết chuyện ông liền bước tới trước vua Chàm xin được chết. Vua Chàm mừng rỡ sai người mổ trâu bò làm tiệc thết đãi ông già, sau đó mổ lấy da bện thành dây thừng để kéo. Quả nhiên cái lưỡi bị gãy văng ra khắp nơi, dính cả vào cây lồ ô, cây tre bên cạnh. Nhưng cái lưỡi vẫn còn ba phần lớn. Một thành thác Jráiblian, một phần văng tới vùng Tu Tra (thuộc huyện Đơn Dương bây giờ) và một phần ở Ma Bó thành suối. Cũng vì vậy mà ngày nay tre và lồ ô là những loại cây có khả năng phát ra âm thanh nên được sử dụng làm các loại nhạc cụ.

    Jráiblian hay thác Bảo Đại là một trong những thắng cảnh còn giữ được nhiều vẻ đẹp hoang dã của Lâm Đồng, hứa hẹn một tiềm năng du lịch đầy triển vọng.

    BONUS----------
    ** LÀNG GÀ**

    Con gà to bự bằng bê-tông cốt thép ở Làng Gà. Đếm được 10 cái cựa thay vì 9, thật cũng không biết ý nghĩa của nó là gì.

    POST SAU!
    *
    Tham khảo:

    • Blog nhà báo
    • tour balo
  • adminA

    đẹp quá, hoang sơ quá, chak bữa nào phải đi tham khảo viết bàu quá, cum' ơn bạn nhé. Làng Gà có con Gà 9 cựa thui bạn ơi, ko phải 10 cựa đâu, hum bữa mình xuống đó rùi, đếm có 9 cựa (cái hình bạn up ở trên đó) theo như người ta kể lại tì hồi xưa, có đôi nam nữ người K'ho yêu nhau, khi người con gái muốn cưới chàng trai về làm vợ (ở đây người ta tho chế độ mẫu hệ) thì nhà gái thách cưới lễ vật và một con gà chín cựa. Và cô gái đã lặn lội vào rừng sâu để tìm bằng được con gà đó, nhưng vô vọng, cuối cùng người con gái ấy chết trong rừng sâu. Những người dân làng Gà khi di cư đến chân núi Voi (cạnh làng) thì nghe câu chuyện đó, họ xúc động và gùi đá dựng nên con Gà bê tông ấy để tưởng nhớ đến tình yêu bất tử của người con gái đáng thương. Hiện nay, có khá nhiều du khách đến thăm Làng Gà (làng K'Long), em chỉ ấn tượng với cô K'Ho bán thổ cẩm cạnh con gà thui, nói tiếng Anh như gió...sư phụ. Chắc mai mốt rảnh rảnh phải tới nhờ cô chỉ vài chiêu xài đỡ wa' :wave1:

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB