Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Kỷ niệm đáng yêu

  • adminA

    Thằng nhóc hàng xóm qua nhà chơi: “Cô ơi, ngày mai con không phải đi học” “Sao vậy?” “Con được nghỉ hè rồi!” Aaa! Ra vậy. Hè rồi ư? Trời, nhanh thật, mới đó mà đã 10 năm…

    "Chừng ấy thời gian để ai đó vội quên mình đã có những ngày cấp 3 đầy kỷ niệm,
    Chừng ấy thời gian để ai đó chợt nhớ những ngày hè oi ả tiếng ve
    Những ngày mà khi nhớ lại, có thể là những ngu ngơ khờ dại
    Những ngày mà khi nhắc đến, ai đó có thể mỉm cười…
    Sài Gòn mưa. Mưa nhiều vào những ngày hè.
    Thành phố ồn ào, tấp nập, không đủ để nghe một tiếng ve.
    Không đủ để tìm thấy những cành phượng vỹ,
    Hay một chút sắc tím của bằng lăng…
    H nhẹ nhàng, yên bình và trầm lắng
    Để giữa trưa, tiếng ve chát cả lối về
    Áo dài trắng thướt tha, đằm thắm
    Em đi rồi, tím cả một trời yêu…"

    Ngày đó, một đứa với đầu óc “bay bổng” như mình, mọi thứ trở nên “hay ho”, “lãng mạn”. Quá nhạy cảm với những gì xung quanh, để rồi…

    Lễ ra trường cho khối 12 được tổ chức rất hoành tráng. Đứa nào đứa nấy hí hửng đi xem chương trình văn nghệ. Đó là lần cuối cùng mình được đứng trong trường để hát. “Khi tóc thầy bạc” – không khí khán phòng trầm xuống hẳn. Ngay hàng ghế đầu, cô giáo chủ nhiệm của mình nhìn mình bằng ánh mắt ngấn nước. Mình cố kìm lòng để hát hết bài, nhưng không được. Nghẹn ứ ở cổ không thốt được lời, thế là cả nhóm múa ùa ra ôm lấy nhau khóc. Thầy hiệu trưởng phải ổn định mọi người bằng những câu dặn dò, nhắn nhủ. Vậy là buổi lễ qua đi. Sẽ không bao giờ mình quên được hôm đó.

    Chiều – cả khu công viên trước mặt trường đông đúc, chen chúc nhau, lớp nào cũng làm tiệc chia tay lần cuối. Tối hôm đó, bờ Nam sông Hương lung linh ánh nến. Cả lớp, không thiếu một ai, cùng hát, cùng chơi, cùng nhảy múa, vui như chưa từng được vui. Gần cuối bữa tiệc, ngồi sát lại nhau để cùng hát “Mong ước kỷ niệm xưa”. Mỗi đứa một câu, bài hát cất lên giữa không khí ấm áp đó… Một đứa khóc, hai đứa khóc, một đám ôm nhau khóc, để rồi cả lớp ai cũng khóc. Chẳng hiểu sao lúc đó lại thấy yếu lòng đến thế. Những lời hứa hẹn, những cái nắm tay, cả những cái ôm thật chặt… Dường như chẳng còn chỗ cho những giận hờn ngày cũ.

    Về nhà, mẹ thấy khóc sưng mắt, la cho một trận “Vô duyên! Làm như chia tay luôn, không còn gặp nhau nữa ấy!” Lúc đó, mình giận mẹ lắm. Mẹ chẳng hiểu gì cả. Người lớn quá bận rộn, và cho đó là những việc “tầm phào”. Giờ nghĩ lại, ngày đó đúng là trẻ con thật. Khóc như mưa như gió, bịn rịn chia tay nhau, quyến luyến nói lời chúc nhau “Thi đậu đại học nhé!”…

    Nhưng… đó đúng thật là lần gặp nhau cuối cùng đầy đủ nhất của lớp. Có đứa “theo chồng bỏ cuộc chơi”, đứa ra Bắc, đứa vào Nam. Đứa may mắn được xuất ngoại, đứa đậu đại học như ý mình. Có đứa phải sớm mưu sinh, kiếm sống. Đứa lặng lẽ cắt đứt liên lạc với bạn bè… Giờ ngày Tết, í ới nhắn tin, gọi điện họp mặt, rồi cũng chỉ vài ba đứa ngồi lại với nhau.

    "Có cả tình bạn tưởng như bền chặt của một nhóm
    Biết bao kỷ niệm buồn vui tuổi học trò.
    Giờ… có đứa giận nhau không thèm nhìn mặt
    Đứa bận bịu gia đình không có cơ hội gặp ai
    Đứa thì “vui duyên mới, quên luôn nhiệm vụ”
    Đứa thì xa cách, thỉnh thoảng chỉ nhắn tin.
    Còn chăng là chút tình bạn trong tim ai đó
    Để thỉnh thoảng lấy ra “chùi rửa” cho đỡ buồn
    Rồi một mai có ai đó “vinh quy bái tổ”
    Sẽ lại về họp mặt bạn bè xưa
    “Ừ, ngày đó tau vô tư, ngu ngơ quá!
    Mà thôi, nhắc lại chuyện xưa để làm gì!
    Dẫu sao vẫn còn có một nơi để nhớ
    Là mái trường ĐK ngày xưa
    Bạn bè ơi, hãy tiếp tục sống nhé!"
    “Cuộc đời đó, có bao lâu, mà hững hờ…” :cool2:
    Bao Quyen

  • adminA

    Re: Kỷ Niệm đáng Iu

    saobienNT;13477:
    Thằng nhóc hàng xóm qua nhà chơi: “Cô ơi, ngày mai con không phải đi học” “Sao vậy?” “Con được nghỉ hè rồi!” Aaa! Ra vậy. Hè rồi ư? Trời, nhanh thật, mới đó mà đã 10 năm…

    !!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Trùi ui, đọc xong những dòng ni mà kỷ niệm ở đâu "đập về dồn dập" nhớ bạn bè we đi thui, mới đó mà đã cả chục năm rùi, đúng là ngày đó ngây thơ wa, củm ơn Biển về những kỷ niệm học trò đáng yêu và đáng nhớ. "(-)" & (^_^)

    :biggrin::biggrin::biggrin::biggrin:

  • adminA

    saobienNT;13477:
    Thằng nhóc hàng xóm qua nhà chơi: “Cô ơi, ngày mai con không phải đi học” “Sao vậy?” “Con được nghỉ hè rồi!” Aaa! Ra vậy. Hè rồi ư? Trời, nhanh thật, mới đó mà đã 10 năm…

    Hmmhmm, lâu rồi ko còn biết khái niệm nghỉ hè là gì luôn:frown:

  • adminA

    Đã rất lâu rồi không còn không khí của mùa hè, được đi thả diều, đá dế... Dẫu sao đó cũng là những kỷ niệm rất vui thời đi học, cũng phải qua, 10 năm nữa nhớ đến bây giờ cũng nhớ, vui và... kỷ niệm

  • adminA

    Re: Su

    sudem79;14188:
    Hmmhmm, lâu rồi ko còn biết khái niệm nghỉ hè là gì luôn:frown:

    !!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Hehe Chào hội phó, bữa ni mới có dịp đàm đạo trong Topic này,
    Để Hiệu định nghĩa lại nghỉ hè là ji cho Hội Phó nghe kẻo lâu lại mất từ "nghỉ hè" trong từ điển của Hội Phó thì nguy to....
    "Nghỉ hè là không phải đi học mà vẫn phải đi làm... oh ye
    Mùa hè là hoa phượng nở, hoa phượng nở là mùa hè... oh ye
    Mùa là ve kêu, ve không kêu không phải mùa hè ... oh ye":biggrin::biggrin:

    Để Hội phó khỏi wên khái niệm "nghỉ hè", post tặng hội phó hình hoa phượng và ve sầu để nhớ nhe.:biggrin::biggrin::biggrin:

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB