Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Thơ Nguyên Sa

  • adminA

    Tương tư

    *Tôi đã gặp em từ bao giờ
    kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
    kể từ gió thổi trong vừng tóc
    hay lúc thu về cánh nhạn kia ?

    Có phải em mang trên áo bay
    hai phần gió thổi một phần mây
    hay là em gói mây trong áo
    rồi thở cho làn áo trắng bay ?

    Có phải mùa xuân sắp sửa về
    hay là gió lạnh giữa đêm khuya
    hay là em chọn sai màu áo
    để nắng thu vàng giữa lối đi ?

    Có phải rằng tôi chưa được quen
    làm sao buổi sáng đợi chờ em
    hay từng hơi thở là âm nhạc
    đàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương

    Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya
    đi về bằng những ngón chân thưa
    và nghe em ghé vào giấc mộng
    vành nón nghiêng buồn trong gió đưa

    Tôi không biết rằng lạ hay quen
    chỉ biết em mang theo nghê thường
    cho nên đôi mắt mờ hư ảo
    cả bốn chân trời chỉ có em.*


    Nga

    *Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm
    Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
    Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
    Để anh giận sao chả là nước biển!...

    Tại sao, Nga ơi, tại sao ...
    Đôi mắt em nghẹn như sát từng lần vỏ hến
    Hơi thở trùng như sợi chỉ không căng
    Bước chân không đều như chiếc thước kẻ ai làm cong
    Ai dám để ở ngoài mưa ngoài nắng!

    Nói cho anh đi, Nga ơi ...
    (em làm ơn chóng chóng)
    Lại bên anh đi - bằng một lối rõ thật gần
    Bằng một lối gần hơn con đường cong
    Bằng một lối gần hơn con đường thẳng
    Bằng đôi má hồng non, bằng mắt nhìn trinh trắng
    Bằng những lời yêu mến tan trên đôi môi ...

    Và cười đi em ơi,
    Cười như sáng hôm qua,
    Như sáng hôm kia ...
    Cười đi em,
    Cười như những chiều đi học về
    Em đố anh Paris có bao nhiêu đèn xanh đèn đỏ
    Mỗi ngày bao nhiêu lần anh hôn em? ...

    Cười đi em,
    Cười rõ thật nhiều đi em ...
    Rồi đố anh
    Cho anh không kịp đếm
    Cho anh tan trong niềm vui
    Cho bao nhiêu ngọn đèn xanh đèn đỏ thi nhau cười
    Vì hai bàn tay chúng mình sát lại
    (tay anh và tay em)
    Nhớ hai dãy phố chạm vào nhau
    Hai dãy phố chúng mình vẫn đi về
    Em nhớ không? ...

    Em nhớ không? Đã có một lần anh van em
    Đã có một lần lâu hơn cả ngày xưa
    Em sợ thời gian buồn như mọt nhấm từng câu thơ
    Em sợ thời gian ác như lửa thiêu từng thanh củi
    Mắt e ngại như từng con chỉ rối
    Em sợ những ngày trời nắng như hôm nay
    Em sợ những đường tàu vướng víu như chỉ tay
    Không dám chọn lấy một ga hò hẹn
    Em nhớ không? Anh đã van em
    (và anh còn van em như ngày xưa ...)
    Em đừng buồn như những chiếc lá tre khô
    Em đừng buồn như những nóc nhà thờ không có tuổi
    Anh van em đừng nhìn anh và đừng cười gượng gạo
    Em đừng cười như ngọn bấc gần hao
    Những nụ cười vướng trên đôi gò má xanh xao
    Những nụ cười vướng trên mắt nhìn trắng đục
    Đừng để anh nhìn em rồi nghẹn ngào chớp mắt
    Như hai vì sao le lói trong đêm sương mù
    Đừng để thời gian dầy
    như trăm vạn lớp chấn song thưa
    Về xen giữa hai bàn tay sầu tủi! ...

    Em nhớ không, anh đã van em đừng buồn
    Anh đã van em đừng để những nụ cười chắp nối
    Mắt anh sẽ mờ vì những vết kim khâu
    Và anh buồn, rồi lấy ai mà dỗ nhau
    Lấy ai mà dỗ hai con chó ốm! ...

    Em nhớ không cả một hôm trời mưa
    Một hôm trời mưa tấm tức
    Một hôm trời mưa không ướt cánh chuồn chuồn
    Những hạt mưa không đan thành mắt áo len
    Những hạt mưa không làm phai màu nước mắt
    Em đã khóc, anh đã khóc, và chúng mình đã khóc
    Bước chân lê trên những hè phố không quen
    Chúng mình đã khóc vì không được gần nhau
    như hai con chim
    Chúng mình đã khóc vì không có tiền
    làm lễ cưới lễ xin
    Và em nhớ không, chúng mình đã hỏi nhau:
    Tại sao phải làm lễ tơ hồng?
    Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân?
    Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh
    Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em
    Người ta làm thế nào cắt được
    Bốn bàn tay chim khuyên! ...

    Người ta làm thế nào cấm được chúng mình yêu nhau
    Nếu anh không có tiền mua nhẫn đeo tay
    Anh sẽ hôn đền em
    Và anh bảo em soi gương
    Nhìn vết môi anh trên má
    Môi anh tròn lắm cơ
    Tròn hơn cả chữ O
    Tròn hơn cả chiếc nhẫn
    Tròn hơn cả hai chiếc nhẫn đeo tay! ...

    Chúng mình lấy nhau
    Cần gì phải ai hỏi ...
    Cả anh cũng không cần phải hỏi anh
    "Có bằng lòng lấy em?..."
    Vì anh đã trả lời anh
    Cũng như em trả lời em
    Và cũng nghẹn ngào nước mắt! ...

    Và em sẽ cười phải không em
    Em sẽ không buồn như một con chó ốm
    Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
    Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
    Để anh giận sao chả là nước biển! ...

    Em sẽ cười phải không em
    Vì không ai cấm được chúng mình yêu nhau! ...
    Không ai cấm được anh làm những câu thơ anh thích
    Không ai cấm được anh làm cả bài thơ
    Với một chữ N
    Với một chữ G
    Và với một chữ A
    Người ta có thể đọc một câu, hai câu, hay cả ba
    Người ta có thể không thích
    (thì người ta không thích một mình)
    Nhưng người ta không cấm được anh yêu bài thơ của anh.*

  • adminA

    Mùa Xuân Buồn Lắm Em Ơi
    *
    Mùa xuân buồn lắm em ơi
    Anh vẫn đạp xe từ Saigon lên trường đua Phú Thọ
    Đạp xe qua nhà em
    Nhìn vào ngưỡng cửa
    Nhà số 20
    Anh nhớ em má hồng...

    Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh
    Có một hàng rào, có thầy, có mẹ ...
    Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố
    Nên anh đạp xe đi
    Rồi đạp xe về
    Mà chẳng có đôi ta ...

    Mùa xuân buồn lắm em ơi
    Mỗi lần đạp xe về anh vẫn nghe lòng bỡ ngỡ
    Chiếc xe còn nguyên màu sơn xanh
    Nhưng tâm hồn đã ngả sang màu sắt dỉ

    Bởi vì từ Saigon lên tận trường đua Phú Thọ
    Hết cả tiến uống một ly nước mía
    Mà cũng không gặp em
    Nên khát đắng linh hồn

    Không phải anh ngại đường xá xa xôi
    Anh cần gì đường dài
    Anh cần gì nước mía
    Anh cần gì hoa thơm và chim cười trong lá biếc
    Cũng chẳng cần cỏ thêu xanh cánh đồng xa biền biệt
    Nhưng làm sao không có bóng hai người đè lên cỏ úa
    Để anh nghe em cười mà thấy cả mùa xuân...
    Làm sao chỉ có một mình anh
    Vừa đạp xe, vừa ngâm thơ (mà đường vẫn dài)
    Ngửa mặt lên cao, trời xanh biêng biếc
    Làm sao em không ngó xuống linh hồn?...

    Sao mùa xuân mà chẳng có mưa bay
    Chẳng có người đi bên cạnh cầm tay
    Anh chẳng được hôn lên trán ái tình
    Và nói năng những lời vô nghĩa ... *

  • adminA

    Mời

    *Tôi trân trọng mời em dự chuyến tàu tình ái.

    Trong một phút, một giây cuộc hành trình sẽ mở.
    Tôi mời em. Trân trọng mời em cùng đi, cùng khai mạc cuộc đời.

    Tôi mời em vứt bỏ lại đằng sau những kinh thành buồn bã với phong tục, thói lề, bạc vàng giả dối: muốn làm người yêu thì phải đỗ Tú Tài.

    Tôi mời em đi ngay. Không cần lấy vé. Không phải đợi chờ vì điều kiện du hành là những ngón tay lồng vào nhau và tâm hồn đừng đơn chiếc.

    Còn nếu cần thì tôi sẽ làm người bán vé.
    Nhưng tôi sẽ không quên làm người đồng hành duy nhất để đưa em đi. Và tôi sẽ làm người lái tàu để không ai được dự phần vào câu chuyện đôi ta.

    Vé có thể là những lá thư xanh. Tàu là gian nhà rất nhỏ. Nhưng mỗi ga chắc chắn sẽ là những chiếc hôn nồng cháy cuộc đời.

    Tôi mời em đi ngay. Em có thể đến đây với đôi giày gót cao để tôi tưởng mình nghe vóc hạc.
    Nhưng nếu em vội vã thì em cứ đi chân không. Tôi sẽ bọc mười ngón chân với tất cả linh hồn say đắm yêu em.

    Em có thể sẽ tô môi son rất đỏ như khi đi dự một dạ yến tưng bừng. Em có thể sẽ phấn hồng trên má, trên áo màu những vòng kim tuyến kết hoa đăng.

    Nhưng nếu vội vàng mà em để vành môi tái nhợt, mớ tóc bù tung. Thì có hại gì đâu em?
    Cuộc hành trình sẽ khởi vào đêm khuya. Tôi không nhìn thấy má hồng non vì còn mải mê với tất cả em tràn đầy trong đáy mắt.

    Tôi cũng đi rất vội vàng. Hành lý chỉ mang theo một vòng tay để ôm em, đôi mắt say sưa để thì thầm nói chuyện và đôi mắt để kết hoa đám cưới trên vừng trán dịu hiền.

    Em đến ngay đi.

    Để tất cả gò má em ấp trên bàn tay tôi xóa hết những đường chỉ tay gian khổ.

    Em đến ngay đi.

    Em đến ngay cho cuộc hành trình được mở. Gió được nổi lên từ mớ tóc phiêu bồng, thuyền dong thả từ đường môi óng ả. Và ngực căng buồm, mắt trông tìm vội vã:

    Tôi đi vào kiều diễm của thân em. *

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB