Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Coffee Chiều Thứ 7
  4. Trò chơi 7 ngày
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 03.06.2009 Vé số DLH-2009-2819

Trò chơi 7 ngày

Hành khách
phongdl
Khởi hành
03.06.2009
Sân ga
Coffee Chiều Thứ 7
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • P Ngoại tuyến
    phongdl Hành khách
    Toa 1

    Em thích anh!

    - Biết
    
    - Thế anh có thích em không ???
    
    - Không rõ
    
    - Mình chơi một trò chơi nhé!
    
    - Trò gì?
    
    - Trò chơi 7 ngày
    
    - Luật chơi thế nào?
    
    - Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.
    
    - Thế thua thì sao?
    
    - Vĩnh viễn biến mất!
    
    I/
    
    “ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.”
    
    “ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”
    
    11pm
    
    “Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!”
    
    Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.
    
    Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.
    
    II/
    
    “Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.”
    
    - Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?
    
    - Mang thức ăn sáng cho anh.
    
    - Ai nhờ thế?
    
    - Không ai cả.
    
    - Cứ để đấy!
    
    - Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.
    
    - Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?
    
    - Đi học
    
    - Đi bằng gì?
    
    - Bằng chân
    
    - Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức
    
    - Hì hì….
    
    11pm
    
    “Ngủ ngon….xxx” “G9”
    
    Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.
    
    Vui!
    
    Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh
    
    III/
    
    “Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh”
    
    - Mua gì đấy?
    
    - Ăn đi rồi biết.
    
    - Đã ăn chưa?
    
    - Ai? Àh….chưa!
    
    - Ăn cùng đi
    
    - Hì hì…
    
    - Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!
    
    “ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!”
    
    11pm
    
    “Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
    
    11:15pm
    
    “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
    
    11:30pm
    
    “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
    
    00:00
    
    - Alo
    
    - Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..
    
    - Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?
    
    - Vì em lo cho anh
    
    - Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.
    
    - Em xin lỗi!
    
    Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.
    
    Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.
    
    IV/
    
    “Em đang đứng trước nhà anh.”
    
    - Vào đi!
    
    - Anh ăn đi!
    
    - Ừh!
    
    - Chở đi học nhé!
    
    - Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.
    
    - Ờ….
    
    “Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà” “Ừh”
    
    11pm
    
    “Ngủ ngon….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”
    
    Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?
    
    Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!
    
    V/
    
    “Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..
    
    “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)
    
    “Ngủ ngon em nhé!”…..
    
    Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.
    
    Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.
    
    VI/
    
    “Em đang đứng trước nhà anh.”
    
    - Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.
    
    - Hì hì…..
    
    - Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?
    
    - Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!
    
    - Ngày lặng ???
    
    - Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.
    
    - Để làm gì?
    
    - Để nhận ra sự quan trọng của nhau.
    
    - …..
    
    - Thôi anh ăn sáng đi!
    
    - Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?
    
    - Hì hì….
    
    - Đồ ngốc!
    
    - Em ôm anh được không?
    
    - Ờ…..
    
    - Thế anh có cảm nhận được gì không?
    
    - Không rõ….
    
    - Chắc là chưa đủ
    
    - Sao?
    
    - Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.
    
    - Ờ…..
    
    11pm
    
    “Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”
    
    Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???
    
    Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!
    
    VII/
    
    “ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi”
    
    - Sao? Kế hoạch thế nào?
    
    - Hì hì
    
    - Đi xem phim nhé!
    
    - Xem phim???
    
    - Ừh!
    
    - Tại sao lại xem phim?
    
    - Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.
    
    - Ờ…
    
    - Ăn tối nhé!
    
    - Ăn tối???
    
    - Ở đâu?
    
    - Nhà em
    
    - Nhà em?
    
    - Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò
    
    - Thế có ăn được không đấy?
    
    - Hì hì…. không chết đâu mà sợ
    
    - Có ngon không ?
    
    - Tạm được
    
    - Thế là không ngon àh?
    
    - Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.
    
    - Ờ….Anh có thể…..
    
    - Có thể gì chứ?
    
    - Cầm tay em một lần được không ?
    
    - Ờ ….
    
    - Có cảm nhận được gì hay không?
    
    - Không rõ
    
    - Có thể trả lời khác đi được không?
    
    - Không biết nữa
    
    - Có thể ôm em một lần được không?
    
    - Ờ…
    
    - Có cảm nhận được gì hay không ?
    
    - Uhm….
    
    - Lại là không rõ đúng không?
    
    - Ờ…
    
    - Thôi trể rồi, anh về đi.
    
    - Ờ….
    
    “ Trò chơi kết thúc rồi đấy.” “Ừh” “Thế anh đã thích em chưa?” “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học” “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà” “ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?” “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx” “ Ngủ ngon love….x”♥
    
    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      7
    • N Ngoại tuyến
      namkute Hành khách
      Toa 2

      ơh....ước gì có người rủ mình chơi trò này.....

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • J Ngoại tuyến
        Jasmin Hành khách
        Toa 3

        namkute:
        ơh....ước gì có người rủ mình chơi trò này.....

        Chắc chị rủ HT chơi trò này quá Nấm ui :biggrin:

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        • N Ngoại tuyến
          namkute Hành khách
          Toa 4

          Jasmin:
          Chắc chị rủ HT chơi trò này quá Nấm ui :biggrin:

          héhéhé....chị vs HT hok phải là 7 ngày nữa mà là 1 đời :)):verycraz:

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • R Ngoại tuyến
            rose Hành khách
            Toa 5

            Hic hic cum động quá! Ai nói phụ nữ ko duoc phep bày tỏ tình cảm trước nhỉ! cứ thử đi biet đa^u lại thành co^ng. hic ha phải học hửi thui

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            • T Ngoại tuyến
              TườngNhi Hành khách
              Toa 6

              Jasmin:
              Chắc chị rủ HT chơi trò này quá Nấm ui :biggrin:

              Rủ được chưa Jas:verycraz: hé hé. Bữa nay dám cười kiểu nay rồi nè...hehehehe

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                1
              • P Ngoại tuyến
                peden Hành khách
                Toa 7

                Jasmin:
                Chắc chị rủ HT chơi trò này quá Nấm ui :biggrin:

                chị với HT chơi trò này ùi mà (có điều dài hơn):D

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • N Ngoại tuyến
                  namkute Hành khách
                  Toa 8

                  TườngNhi:
                  Rủ được chưa Jas:verycraz: hé hé. Bữa nay dám cười kiểu nay rồi nè...hehehehe

                  cái điệu cười wen wen....sao giống của mình zị te....

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    0
                  • H Ngoại tuyến
                    hitasi281 Hành khách
                    Toa 9

                    câu chuyện rất ý nghĩa...cảm động lắm....thanks bạn :D đọc xong muốn khóc luôn

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      10
                    • A Ngoại tuyến
                      agnih Hành khách
                      Toa 10

                      Thanks ông anh nhiều :wink2: , nhớ tiếp tục phát huy nghen .

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        0
                      • P Ngoại tuyến
                        phongdl Hành khách
                        Toa 11

                        Em& anh, nếu nói là bạn thân của nhau thì chưa chính xác, còn nếu nói là "một cặp" troi sinh thì hoàn toàn sai, vì thật ra, anh vẫn chưa hiểu thật sự em đang ở vị trí nào trong tim mình...

                        Em yeu anh.Anh biết điều đó.Cả hai đều ấp ủ niềm hy vọng yếu đuối.Một năm, hai năm, thời gian cứ thế trôi qua .Cho đến một ngày....

                        Anhchính thức rời xa em. Anh phải đi đến một noi de học tập...Và rồi anh lo cho em bởi anh hiểu tâm trạng em. "Mình ra đi, co^ a^'y sẽ thế nào?"

                        Em lun nuôi hy vọng. Phải. Tim em luôn loạn nhịp trước những cử chỉ quan tâm săn sóc nhẹ nhàng của anh. Trên đời này không còn gì tươi đẹp hơn thế...Và sau khi những niềm vui nhỏ bé ấy nhen nhóm thì chợt vụt tắt bởi những dòng tin nhắn không hồi âm, những lần sign out đột ngột, cùng những lời khước từ: "Anh bận rồi, khi khác em nhé!"

                        Dần dà, cảm xúc cứ thỉnh thoảng bùng phát mạnh mẽ, rồi chìm vào hư vô. Biết bao lần vụt sáng, rồi tắt ngúm như thế. Và anh thì thỉnh thoảng cứ dành cho mình những cử chỉ quan tâm để em nuôi hy vọng, rồi lại thất vọng khi hai đứa cãi nhau. Phải. Em bị xem là nhỏ nhen, nhưng anh nào biết anh cũng ích kỷ lắm...Em đã nói thẳng ra như thế, trong tiếng nấc. Và anh lại cứ dành cho mình những cử chỉ nhẹ nhàng...Sao anh lại phải cố tình như thế? Tại sao?

                        R`ui."Nếu một ngày anh quên em, thì sẽ ra sao đây?",tay chân em bủn rủn khi nhìn dòng blast lạnh cóng, như muốn xuyên thủng tim em...

                        Gió lồng lộng. Buổi chiều mát mẻ, rợp bóng cây. anh ngồi đó, và đợi.

                        Emđến, ngồi cạnh. Hơn nửa tiếng trôi qua, không ai nói gì.

                        "Giả sử, một ngày nào đó, anh quên em, thì sẽ thế nào?"

                        Đến lúc này, em không thể nén cảm xúc được nữa. Em bật khóc, nức nở...

                        "Thế nếu anh hỏi "Nếu có một ngày thôi không nghĩ đến em nữa, không biết sẽ thế nào", em trả lời được không?"

                        Emngơ ngác, rồi cũng cố bình tĩnh để trả lời: "Đó không phải câu hỏi, anh à".

                        "Nhưng chính xác đó là điều anh muốn nói. Anh thật quá ngốc nghếch. Anhcó người để đặt niềm tin, đó là em. Đến lúc này đây, anhnhận ra, người quan trọng nhất của anh , là emDẹp bỏ những suy nghĩ ngây thơ đi, vì anh đã bên cạnh em rồi. Em luôn khiến anh nghĩ nhiều, em biết không.."

                        Gương mặt em bây giờ đang đỏ ửng vì hạnh phúc.

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                        Ghi chú của Trưởng ga
                        Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                        Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                        Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                        Lấy vé mới Trình vé

                        Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                        10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.441 hành khách

                        Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                        Powered by NodeBB Contributors
                        • Bài viết đầu tiên
                          Bài viết cuối cùng