Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Vị đắng của "tự do"
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 03.06.2009 Vé số DLH-2009-2817

Vị đắng của "tự do"

Hành khách
Jasmin
Khởi hành
03.06.2009
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • J Ngoại tuyến
    Jasmin Hành khách
    Toa 1

    Ngày vợ tôi bất ngờ đề nghị chia tay với lý do: tính tình không hợp, cuộc sống mệt mỏi chán nản, tôi chưng hửng, chẳng hiểu tại sao cô ấy lại làm như vậy. Vì tự ái và vì thái độ lạnh lùng, cương quyết của cô ấy; tôi đã không níu kéo. Hai đứa con nhỏ theo mẹ, và đến lúc đó, tôi mới nhận ra, tài sản của mình sau hơn mười năm đi làm hầu như chẳng có gì đáng giá.

    Tôi thành kẻ trắng tay. Không vợ, không con, không của cải. Tôi tiếp tục sống chung với cha mẹ như hồi còn độc thân, còn mẹ con cô ấy dọn ra ngoài, thuê nhà ở. Những buổi tối đi học thêm, rồi bù khú cùng bạn bè, chẳng còn ai gọi điện làm phiền. Chẳng còn vợ réo, con bệnh, tự do, mới mẻ và lạ lẫm, tôi ở trạng thái lơ lửng, chẳng biết mình vui hay buồn. Tuy nhiên, không thể phủ nhận cảm giác thoải mái. Cuộc hôn nhân gần mười năm dường như lùi lại phía sau như một giấc mơ dài. Thỉnh thoảng, tôi cũng hơi hụt hẫng khi mỗi sáng thức dậy thấy căn phòng trống trải, nhớ giọng nói của con, nhớ cảm giác quen thuộc của gia đình. Và tôi bắt đầu phải dành thời gian để lo những việc tủn mủn cho bản thân.

    Rồi những ngày vội vã, hối hả sau ly hôn cũng qua đi. Tôi bắt đầu sống chậm lại. Và chính trong những khoảng lặng nhìn lại ấy, tôi đã giật mình. Dường như trước nay mình chưa từng bao giờ dừng lại, để nhìn lại, để suy xét thì phải. Tôi ngỡ ngàng nhận ra mình đã không hiểu nhiều về người phụ nữ bao năm sống bên cạnh. Cô ấy vui gì, buồn gì, bận rộn gì, mơ ước gì, gặp chuyện khó khăn gì... hầu như phải tự mình bươn chải. Mà cô ấy vốn là một phụ nữ yếu đuối và đa cảm. Tôi đã thờ ơ, như bản chất vô tâm cố hữu của mình.

    Tôi nhận ra, hình như mình chỉ biết nhận, mà chẳng hề cho đi, đã tự làm nguội lạnh nơi được gọi là mái ấm. Không phải tôi không yêu quý gia đình, nhưng hình như tôi đã quá coi nhẹ những va chạm vụn vặt, những thất vọng nhỏ nhặt, những lo toan mà gia đình nào cũng có. Tôi cứ nghĩ, mình lo đi làm, hàng tháng đưa tiền về cho vợ là đã đầy đủ bổn phận. Còn gì để kêu ca – phàn nàn – đòi hỏi kia chứ. Ngay cả số tiền đó thiếu đủ thế nào tôi cũng ít quan tâm. Cho đến lúc này, đối mặt với cơm áo gạo tiền của chính mình, mới chợt ngỡ ngàng...

    Bây giờ, tôi thường về nhà sớm, ngồi một mình bên cửa sổ, nơi mà trước đây thi thoảng tôi thấy vợ mình đã ngồi. Tôi thử tự nếm trải cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà mình, cô đơn ngay bên cạnh người thân. Và cảm thấy thấm thía thật nhiều.

    Giá như tôi sớm nhận ra rằng, có những điều nhỏ nhặt nhưng sức tàn phá của nó thật ghê gớm. Giá như tôi biết, sức chịu đựng của mỗi người đều có hạn. Giá như tôi hiểu, sẽ có lúc, những người thân yêu chán nản lìa xa nhau, chứ không phải hiển nhiên họ phải ở mãi bên tôi.

    Tôi tiếc cho hạnh phúc của mình.

    Hoàng Anh (PNO)

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      1
    • D Ngoại tuyến
      Dân Đàlạt Hành khách
      Toa 2

      Non choẹt .... vớ vẩn ...
      Anh không đồng ý với cái thằng "tôi" trong bài bài này, nếu vậy thì đáng đời nó ....
      Đã là người đàn ông trong gia đình thì mấy cái cơ bản cũng cho qua dù đã 2 con.
      Anh nghĩ cái thằng vớ vẩn này đáng ra phải chịu nặng hơn chứ?
      Vậy nhẹ quá ....
      Không đồng ý khi nói ra những lời này .....

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • D Ngoại tuyến
        Dân Đàlạt Hành khách
        Toa 3

        Thanhks J đã post bài thôi ha ....
        Chứ cái thằng này mà nói chuyện với anh chắc anh kiu mấy thằng đệ cho một trận vì cái tội và cái kiểu ..........
        Nghe mà bực hết cả mình .... :bad:

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          7
        • P Ngoại tuyến
          peden Hành khách
          Toa 4

          mất ùi mới thấy quý :), quá muộn ...

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • J Ngoại tuyến
            Jasmin Hành khách
            Toa 5

            Bị sống thui thủi 1 mình chưa đủ sao HT còn đòi phải trừng trị gì nữa? Có chăng giờ là tòa án lương tâm thôi. HT lên án người ta thì nhớ nhe, mai mốt HT có vậy thì J sẽ đem bài này ra để cho HT coi lại í :biggrin:

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
            Ghi chú của Trưởng ga
            Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
            Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
            Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
            Lấy vé mới Trình vé

            Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

            10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

            Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

            Powered by NodeBB Contributors
            • Bài viết đầu tiên
              Bài viết cuối cùng