Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Joe's Blog: Ma!
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 20.05.2009 Vé số DLH-2009-2636

Joe's Blog: Ma!

Hành khách
Jasmin
Khởi hành
20.05.2009
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • J Ngoại tuyến
    Jasmin Hành khách
    Toa 1

    Vừa rồi tham gia chương trình tại Đà Lạt, mọi người bào “ôi Đà Lạt nhiều nhà ma lắm!”

    Mình cảm thấy không sợ.

    Thứ nhất là không có ma ở Đà Lạt, cũng như ở đâu. Không tin. Thứ hai là nếu – tức trong trường hợp không thể có được – là có ma ở Đà Lạt thì sẽ là ma Việt Nam, còn mình là người Tây, có liên quan gì đâu. Mình nói như vậy với mọi người!

    "Không", mọi người nói lại. "Đà Lạt cũng nhiều ma Tây!"

    Ma Tây?

    Thế là mình bắt đầu suy nghĩ ….

    Giữa ma địa phương (nếu có :-) và ma “nhập khẩu” (nếu có :-o) có quan hệ gì không? Nhiều câu hỏi lắm. Có trục trặc gì văn hóa? Ma Tây có ghen với ma Việt vì được nhiều hoa quả hơn? Còn quan hệ giữa ma Việt và du khách Tây ra sao? Có vấn đề nên nghiên cứu không? Có bất đồng ngôn ngữ?

    Ví dụ, một anh chàng Việt Nam vô tình thuê phòng trong một nhà ma tại Đà Lạt, đêm về ngủ. Trong mơ anh ấy thấy xuất hiện một cô bé 7 tuổi, giọng nhẹ nhàng, yếu ớt nói: "Anh ơi trời lạnh lắm. Em mượn áo của anh được không?" Sáng anh ấy dạy, thấy là lạ, kể về giấc mơ đó cho ông bảo vệ nghe. Ông bảo vệ thở dài, hít dài, kẻ chuyện cách đây 50 năm có một em bé chết vì đói và lạnh, ngay trong phòng đấy…“năm đó đã lạnh lắm chú ạ, lạnh lắm…”

    Thế mới sợ.

    Nhưng trong trường hợp một du khách người Anh, chẳng hạn, thuê đúng phòng đó, ngủ ngon mơ lâu, thì chưa chắc gì sẽ có chuyện xảy ra -- cô bé kia có biết tiếng Anh đâu mà đòi mượn áo? Mình chưa bao giờ mơ có phụ đề, thuyết minh cũng chưa, nên không biết cô bé đó sẽ ra ý như thế nào. Biết đâu cô ấy không xuất hiện thôi ... hoặc biết đâu cô ấy sợ Tây hơn Tây sợ ma?

    Với những người nước ngoài biết tiếng Việt như mình thì sẽ thế nào? Có gặp ma Việt trong mơ không? Nếu có thì trình độ tiếng Việt phải cao như thế nào mới nói chuyện được? Đối với một người nước ngoài mà biết nhiều tiếng Việt thì có khi sẽ không khác gì một người Việt, nhưng với một anh chàng Tây mới sang và chỉ biết vài từ tiếng Việt sẽ ra sao?

    Ma Việt: OOoooooOOOoo…mời bạn ra khỏi nhà tôi..ooooOOOoo

    Ông Tây: Xin cảm ơn, nhà rất đẹp

    Ma Việt: Không ý tôi là bạn đi đi…OooO

    Ông Tây: In-gơ-len!

    Ma Việt: Oooo? Là sao? In-gơ-len là thế nào?

    Ông Tây: Năm nay 56 tuổi!

    Thế còn trường hợp ngược lại – trường hợp người Việt bị ma Tây ám – sẽ ra sao? Nếu có một gia đình Việt Nam nào sợ ngôi nhà đang bị ma Tây ám thì giải quyết như thế nào? Nhờ thầy bói biết tiếng Anh ư? Khó tìm lắm! Còn nếu là ma Pháp rồi gia đình mời nhầm thầy bói biết tiếng Anh thì …bó tay. Ma Pháp ghét tiếng Anh lắm "Mon dieu, I am not zee EEEEnglsihman, zut alors!" Ma Nga chắc thôi luôn.

    Thôi chuyện đài lắm, và hơi luyên thuyên. (Knock on wood, cộc cộc) Kết thúc bài này mình xinh tặng các bạn một bài hát dân ca nổi tiếng của nước Ai-len, cũng có chút chút liên quan – click to nghe http://musiccache02.socbay.com:88/may27/cache1/43/5m5.mp3

    Molly Malone

    In Dublin's fair city,
    Where the girls are so pretty,
    I first set my eyes on sweet Molly Malone.

    Thành phố Dublin xanh đệp
    Con gái ai cũng xinh hết
    Là nơi tôi đã gặp em Molly Mallone

    As she wheeled her wheelbarrow
    Through streets broad and narrow
    Crying Cockles and Mussels
    Alive Alive-oh!

    Cô đẩy xe đẩy cô đấy
    Qua phố rộng và hẹp kia
    Kêu “Ai ăn sò đây?, Ai ăn trai này?
    Tươi sống đấy! Tươi sống!

    Alive , Alive-oh! Alive, Alive-oh!
    Crying Cockles and Mussels
    Alive Alive-oh! (2x)

    Kêu “Ai ăn sò đây?, Ai ăn trai này?
    Tươi sống đấy! Tươi sống!

    She was a fish monger
    And sure ‘twas no wonder
    For so were her father and mother before!

    Cô là dân bán cá
    Mà không gì ngạc nhiên cả
    Vì bố mẹ cũng đã là người làm vậy trước đây

    And they both wheeled their barrows
    Through streets broad and narrow
    Crying Cockles and Mussels
    Alive, Alive-oh! (Chorus)

    Cả hai đều đẩy xe dẩy
    Qua phố rộng và hẹp kia
    Kêu “Ai ăn sò đây?, Âi ăn trai này?
    Tươi sống đấy! Tươi sống!

    She died of a fever
    And no one could save her,
    And that was the end of Sweet Molly Malone.

    Cô ấy chết trong cơn sốt đây
    Mà không ai cứu được cô
    Và đó là kết thúc của Molly Malone

    And her ghost wheels her barrow
    Through streets broad and narrow,
    Crying Cockles and Mussels
    Alive Alive-oh! (Chorus)

    Và ma cô ấy đẩy xe đẩy kia
    Qua phố rộng và hẹp kia
    Kêu “Ai ăn sò đây?, Âi ăn trai này?
    Tươi sống đấy! Tươi sống!

    Joe's Blog

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      1
    Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
    Ghi chú của Trưởng ga
    Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
    Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
    Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
    Lấy vé mới Trình vé

    Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

    10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

    Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

    Powered by NodeBB Contributors
    • Bài viết đầu tiên
      Bài viết cuối cùng