Tạp...!
-
J Ngoại tuyếnToa 21
-
J Ngoại tuyếnToa 22

http://musiccache02.socbay.com:88/may56/cache2/new cache/cache6/23965.mp3
-
J Ngoại tuyếnToa 23
-
J Ngoại tuyếnToa 24
-
M Ngoại tuyếnToa 25
Where do I begin? To tell the story of how great a love can be. The sweet love story that is older than the sea. the simple true about the love she brings to me. Where do I start?
-
J Ngoại tuyếnToa 26
matador:
Where do I begin? To tell the story of how great a love can be. The sweet love story that is older than the sea. the simple true about the love she brings to me. Where do I start?Chưa bao giờ J thấy vui khi nghe bài nhạc này, cũng chẳng thể giải thích vì sao nữa...
-
J Ngoại tuyếnToa 27
-
J Ngoại tuyếnToa 28
Một chi nhánh của tập đoàn đóng cửa.
Một người không quen chẳng còn xuất hiện vào giờ ăn trưa.
Một chút hối tiếc thoáng qua.
Biết cơ duyên nào để gặp lại tất cả những điều xa lạ trong hiện thực nhưng quá đỗi thân thương trong tiềm thức?
http://musiccache01.socbay.com:88/socbay_music3/1/28/7e56e820d49fea638b946153c5cf537b.mp3
-
J Ngoại tuyếnToa 29

Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu
Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu
Thôi rồi tay nắm tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhauTrai lỡ phong vân gái lỡ tình
Ngày đêm tri ngộ xót điêu linh
Niềm quê sực thức lòng quan ải
Giây phút dừng chân cuộc viễn trìnhTóc xoã tơ vàng, nệm gối nhung
Đây chiều hương ngát lả hoa dung
Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồngQuán rượu liền đêm chuốc đắng cay
Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung mộng hướng sayGặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai
Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai?Phương Âu mờ mịt lối quê nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
Ghé bến nào đây người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màngTuyết xuống phương nào lạnh lắm không
Mà đây lòng trắng một mùa đông
Tương tư nối đuốc thâu canh đợi
Thoảng gió trà mi động mấy bông.VHC. (st.)
-
J Ngoại tuyếnToa 30
Một buổi chiều mùa ngâu không mưa, cô đi xem phim. Lần đầu tiên trong đời cô đi xem phim mà chẳng biết phim mình sắp xem có tựa đề là gì. Và cũng lần đầu tiên cô đi xem phim một mình. Cô chọn phim Tàu có bộ xậu những nữ diễn viên nổi tiếng xinh đẹp. Cô khẽ nhếch môi, khinh khỉnh với ý nghĩ trong đầu: “Đâu chỉ những gã đàn ông mới thích ngắm phụ nữ đẹp”. Nhìn quanh trong phòng chờ, hình như có mỗi cô là đến rạp một mình và hình như cũng chỉ có cô là già nhất trong đám lố nhố này. Cô nhún vai: “Mặc kệ!”. Đơn giản là cô đang thích xem phim.
Phim không hay. Chỉ là phim giải trí bình thường với những pha hài hước rẻ tiền theo kiểu Hong Kong. Một cô gái đang thất tình và làm mọi cách để giành lại người yêu. Chẳng hợp với tâm lý cô chút nào. Cô thong thả bỏ bắp rang vào miệng nhai rào rạo. Liếc qua ghế kế bên. Cô bé "láng giềng" đang ngồi co ro vì lạnh. Kế bên cô bé là gã bạn trai. Gã thản nhiên cười khoái chí theo từng tình tiết trong phim. Chợt thấy tội nghiệp cô bé. Dường như cô bé chưa hề biết trước rằng nhiệt độ trong phòng chiếu phim lúc nào cũng rất thấp. Thu tay trong túi áo khoác, cô ước gì mình có thêm một chiếc áo khoác nữa, cô sẽ đưa cho cô bé để bé nhớ rằng: "Vòng tay ôm của người bạn trai sẽ chẳng bao giờ đủ để cảm thấy ấm".
-
J Ngoại tuyếnToa 31
Lâu lắm rồi cô mới có dịp đi công việc chung với anh, người đàn ông mà cô luôn ngưỡng mộ vì sự hoàn hảo. Anh và cô biết nhau từ thuở cô còn là con nhóc ưa khóc nhè mỗi khi bị người khác véo má vì tội “da trắng”. Từ nhỏ, anh đã nổi tiếng học giỏi, hình thức lại ưa nhìn, nói năng lễ độ, hiếu thảo với cha mẹ. Lớn lên, sự vượt trội đó ở anh càng thể hiện rõ rệt hơn khi anh tiến những bước dài trên con đường sự nghiệp. Thành đạt, lịch lãm, kiến thức rộng, hiểu biết nhiều khi tuổi đời vẫn còn quá trẻ. Ba mẹ, người thân tự hào vì anh. Hàng xóm, bạn bè vừa ngưỡng mộ lẫn ghen tị bởi những thành công của anh. Hình ảnh anh trong cô không chỉ đơn thuần là người anh trai láng giềng đã lớn lên cùng cô mà còn là hình tượng về mẫu đàn ông lý tưởng để cô mãi mãi tôn thờ. Lắm lúc cô cũng tự hỏi mình rằng liệu cô có mong muốn người yêu, người phối ngẫu với cô có đầy đủ những đức tính như anh đã có không? Câu trả lời là hoàn toàn không. Cô sinh ra không phải để làm người phụ nữ hoàn hảo.
-Sao rồi cô em gái? Chừng nào gởi thiệp hồng cho anh đây?
Câu hỏi đột ngột của anh làm cắt ngang suy nghĩ của cô. Im lặng vài giây, cô trả lời nửa đùa nửa thật:- Chắc là 5 năm nữa đó anh.
- Trời, đừng để anh bị sốc chứ, em là cứ làm anh bị sốc hoài thôi.
Cô triết lý ra vẻ trải đời: - Người ta nói lấy chồng chỉ là sự chịu đựng
Anh bật cười ha hả: - Thì cả hai chịu đựng lẫn nhau chứ đâu chỉ riêng ai đâu em. Nếu anh mà không vì những yếu tố khác thì anh cũng chẳng thèm lấy vợ làm gì.
Cô cười nhẹ có phần xót xa. Nếu vợ anh nghe được câu này thì chị ấy nghĩ gì nhỉ? Anh lại hồ hởi: - Sắc đẹp đang ngời ngời như vầy mà không chịu lấy chồng, để vài năm nữa rồi cuống lên, muốn lấy chồng thì đã muộn.
Cô im lặng. Cũng chẳng biết dùng lời gì để đối đáp. Cô chưa sẵn sàng để sống với trách nhiệm. Có quá nhiều thứ để cô phải sợ và cảm thấy bất an. Có phải cô đang sống quá ích kỷ?

http://musiccache01.socbay.com:88/music/new_music/1/480/524a2045ac587f669f522bf5e95ff56a.mp3
-
J Ngoại tuyếnToa 32
"Trăng nơi đáy giếng", một kết cuộc buồn đến não lòng. Nó khiến cho người ta vẫn còn phải suy nghĩ về cuộc đời sau khi cảnh cuối cùng khép lại. Có phải "cuộc đời là không thật và tình yêu ..." như nhân vật chính đã nói?
5 năm về trước, có một người đã nhắc đến hình ảnh "trăng nơi đáy giếng", người ấy hỏi rằng có phải tình yêu giữa cô và người ấy giống như "trăng nơi đáy giếng"? Rồi mọi thứ cũng vẫn chỉ là "trăng nơi đáy giếng". Mãi mãi chẳng khi nào cô chạm được ánh trăng ấy.
Cô đọc "Cô đơn trên mạng", cô thấy những cảm xúc mà nhân vật "Cô" và "Anh" trải qua sao giống hình ảnh của mình 5 năm về trước đến lạ kỳ. Thì ra yêu trên mạng ai cũng có cảm xúc giống nhau, thứ cảm xúc vừa thực vừa ảo, khi đụng đến thì nó vỡ tan như bọt xà phòng bay trong không khí.
Có người nói "cuộc sống là sự âm mưu và toan tính". Cô tự hỏi mình đang toan tính điều chi? Bỗng dưng một người quen cũ tìm cô sau nhiều tháng liền không liên lạc, cô tự hỏi "người ấy toan tính điều chi?" Họ cần ở cô điều mà họ chưa có? Cô cũng cần ở họ điều mà cô chưa có? Mối quan hệ đem lại cho người trong cuộc những điều mà đôi bên đang thiếu. Cuộc đời là vậy sao?
Cuộc đời vẫn không thật.
-
J Ngoại tuyếnToa 33

http://musiccache02.socbay.com:88/may56/cache2/new cache/cache7/27374.mp3
-
J Ngoại tuyếnToa 34
Happy Birthday to me!
- 27 tuổi bước đến để khép lại tuổi 26 đầy biến động, nhiều khi chẳng hiểu con người ta tồn tại để làm gì.
- 27 tuổi nghĩ nhiều hơn đến đoạn cuối cuộc đời, một chiếc xe tang chạy qua cũng đủ để trầm lặng vẩn vơ suốt cả ngày.
- 27 tuổi trở nên lạnh nhạt, chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì và làm gì.
- 27 tuổi tự hỏi mình liệu có "Happy 28th Birthday"?
http://musiccache01.socbay.com:88/socbay_music3/1/130/c5c56e047e27ffa7eeb00788b97fac4e.mp3
-
J Ngoại tuyếnToa 35
Một buổi sáng thứ Bảy nhàn nhạt. Bị đánh thức bởi hai cái alarm điện thoại. Muốn ngủ nữa nhưng chẳng được.
Đến công ty sớm hơn mọi ngày. Tỷ Nấm cũng đến sớm. Khoe với tỷ:
- *Hôm qua tụi em đi tới 10 giờ, ghen tỵ hông?
- Trở về là em của thuở xưa rồi hén.*
Bần thần. "Em của thuở xưa" ư? Tự hỏi mình "chẳng lẽ bây giờ khác lắm sao?"
Nghĩ đến Tết. Thấy buồn. Năm nay có một bao lì xì chẳng thể đến được tay người nhận. Ứa nước mắt. Nhớ lại quãng thời gian hai mươi mấy năm qua. Nhớ hình ảnh người đó. Cảm thấy sợ hãi tương lai vì những điều tương tự. Cảm thấy sợ hãi sự ân hận vì không làm được nhiều điều để người khác thấy an lòng. Lại chống chế cho sự khiếm khuyết của mình bằng hai chữ "số phận".
Năm mới, phương châm sống mới: "Làm hết sức mình những gì có thể, phần còn lại thì để xem "số phận" an bài thế nào".
-
J Ngoại tuyếnToa 36
“Nhìn thấy nắng sau những ngày mưa là một điều thú vị”, Binô của Nguyễn Nhật Ánh đã nói như vậy.
Sài Gòn lại nắng sau những ngày mưa. Điều đó đối với cô trong khoảng thời gian này rõ ràng là thú vị. Cô không thích Sài Gòn mưa bởi mưa chỉ làm cho cái lạnh của mùa Tết đang đến gần thêm tê buốt. Cô chỉ muốn Sài Gòn nắng, chỉ thích Sài Gòn với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, chỉ thích “chủ nhật uyên ương hẹn hò đây đó” và chỉ thích “uống ly chanh đường, uống môi em ngọt”. Cuối cùng thì cái Sài Gòn mà cô thích cũng chỉ là Sài Gòn của ngày đó, hơn 30 năm về trước, cái thời mà người ta đặt cho Sài Gòn biết bao bản nhạc, biết bao bài thơ, biết bao cái tên mỹ miều để người đi xa lại thêm nhớ thương da diết. Sài Gòn với những cơn mưa dầm lê thê chỉ làm cho cô thấy sao mà giống Đà Lạt đến lạ. Nếu có khác thì cũng chỉ là Sài Gòn thiếu những con dốc dài, thiếu những hàng dã quỳ và thừa những cột đèn xanh đèn đỏ. Không hiểu sao ngay tại lúc này, trong lòng cô hoàn toàn trống rỗng. Cô không còn cảm thấy nhớ Đà Lạt nao lòng như trước kia. Cô không còn cảm thấy Đà Lạt đang cất của cô một thứ tình cảm gì đó khiến cô cứ muốn tìm mọi cách để thấy mình được ở trong Đà Lạt, hòa nhập với Đà Lạt làm một. Và cô cũng cảm thấy chán ngán Sài Gòn hiện tại. Sài Gòn chật chội, Sài Gòn nóng bức, Sài Gòn thực dụng. Liệu có bao nhiêu trong số gần 10 triệu người ở Sài Gòn cảm thấy chán như cô nhỉ?
“Một con cún không nghịch ngợm là một con cún bỏ đi”. Bà cố của chị Ni đã nói về Bêtô như thế. “Một con người không có mục đích sống cũng là một con người bỏ đi”. Cô cười vì cái đạo văn ngẫu hứng của mình. Cô thấy mình đang nghèo đi. Nghèo thói quen, nghèo quy tắc sống, nghèo ý nghĩ vui vẻ. Ngoài kia, trái đất vẫn xoay quanh mặt trời, gió vẫn thổi mây bay muôn hướng, xe vẫn chạy, người ta vẫn loay hoay với cõi ta bà hỉ nộ ái ố. Còn cô, ngồi đọc “Chiều nay chúng ta lên giường một chút được chăng? Buồn ơi là sầu!” mà cười ngặt nghẽo.
Sài Gòn, ngày ... tháng ... năm ...
-
J Ngoại tuyếnToa 37
Chiều thứ Bảy, anh chở cô đi dạo qua phố phường bụi bặm. Cô chống cằm trên vai anh khe khẽ hát "uống ly chanh đường, uống môi em ngọt". Bất chợt anh hỏi "có lần em viết em nhớ đến ai đó khi hát bài này?". Cô phì cười. Có thể lúc cô viết cô đang nhớ đến một người nào đó đã từng có với cô những kỷ niệm khó quên nhưng hiện tại thì hoàn toàn không. Hiện tại bên cạnh cô không phải là người đó, mà cho dù có là người đó đi chăng nữa thì cảm giác cũng không còn như xưa. Rồi biết đâu, sẽ có những chiều thứ Bảy ngồi một mình, cô lại nhớ đến thắt lòng bờ vai anh với "uống ly chanh đường, uống môi em ngọt". Cô không phải dân kỹ thuật, cũng không phải dân văn nghệ, chỉ là dân lãng đãng, mà đã là lãng đãng thì cảm xúc thoắt ẩn thoắt hiện như sương buổi sớm lúc hợp lúc tan.
Nếu cô nói với anh cô thích nghe bài "If I die before you wake" thì cũng lại là một điều lãng đãng mới nhất phát sinh. Mà vì sao lãng đãng thì chỉ mình cô biết. Đối với cô, cái lãng đãng mơ hồ đó chỉ đến khi trong hiện tại có điều gì khiến gợi cô nhớ.
"Tonight, while you're sleeping
Soldiers, Sailors, Airmen, Marines & Coast Guardmen
will be awake in Iraq, Afghanistan and other part of the world
Willing to pay the price"https://www.youtube.com/watch?v=<object width="425" height="344"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/nGhzOvhDGp0&hl=en_US&fs=1&"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowscriptaccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/nGhzOvhDGp0&hl=en_US&fs=1&" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"></embed></object>
-
J Ngoại tuyếnToa 38
Chiều Chủ Nhật nắng thủy tinh vàng hoe. Cô lái chiếc cub cà tàng từ Nhà Bè về Sài Gòn. Một chiếc mô tô phân khối lớn trờ lên từ phía sau. Đôi nam nữ ngồi trên xe đang tíu tít trò chuyện. Họ dừng xe ở cột đèn xanh đèn đỏ. Như thói quen của tính tò mò cố hữu, cô quan sát họ. Chân cô gái ngồi phía sau khá dài. Cô dừng mắt ở ngón tay áp út của người đàn ông. Ở đó có một cái khoen tròn mà người ta thường gọi là nhẫn cưới. Cô liếc tay cô gái. Chợt thấy có chút gì đó xót xa trong lòng. Cô nhớ lại bài thơ của thi sĩ Trần Trung Đạo mà cô đã đọc nhiều năm trước.
*"**Người con gái Việt Nam
Trên đại lộ Sri Ayuthaya, Bangkok
Em đứng đó một mình ôm mặt khóc
Như chợt nhớ ra đây không phải Sài Gòn
Mái tóc thu buồn
Mái tóc héo hon
Bay phơ phất giữa phố phường xa lạ
Mười sáu tuổi kiếp giang hồ chung chạ
Trôi lang thang như những bọt bèo
Ðất nước nghèo không giữ nổi chân em
Nên xứ người em làm thân gái kháchTuổi của em như sao mai mới mọc
Ðẹp vô tư như những cánh lan rừng
Tuổi bắt đầu của một mùa xuân
Có hoa bướm tung tăng
Có một chút tình yêu nhẹ nhàng thơ mộng
Lẽ ra ngày này em đang ngồi trong lớp học
Học làm người phụ nữ Việt Nam
Học chuyện thêu thùa may vá trông con
Học cả chuyện yêu đương
Ðẹp như trăng khi tròn khi khuyết
Bỗng dưng hôm nay em mất hết
Mất cả tuổi thơ mất cả cuộc đời
Bangkok chiều nay mưa lất phất rơi
Có làm em nhớ Sài Gòn mưa tháng sáu
**..."*Nếu có nhiều đồng cảm hơn có lẽ cô sẽ làm được bài thơ "Những cô gái ở sau lưng người đàn ông có ngón tay đeo nhẫn".
-
H Ngoại tuyếnToa 39
Vòng tay ôm của người bạn trai sẽ chẳng bao giờ đủ để cảm thấy ấm".
thanks so much -
J Ngoại tuyếnToa 40
Sài Gòn lại nắng, lại nóng. Thời tiết chi mà lạ kỳ, lẽ ra phải se se lạnh như mấy tuần trước mới đúng là mùa Tết chứ. Cô muốn giữ thói quen mỗi ngày qua lại viết chút gì đó mình suy nghĩ nhưng đôi khi thực hiện sao chẳng dễ tí nào. Có những suy nghĩ không phải lúc nào cũng có thể viết ra mà chỉ nên giữ cho riêng mình theo kiểu "sống để dạ chết mang theo".
Còn đúng 10 ngày nữa là hết năm con trâu. Đối với cô cũng chẳng có gì đặc biệt. Nói cho đúng hơn là cô ngán Tết. Chẳng còn cái cảm giác khấp khởi mong ngóng nữa, Tết đối với cô có gì đó vừa buồn vui lẫn lộn. Nhóm ngũ quái rủ cô ăn tất niên bằng màn nhậu Barley ở tư gia của một đứa trong nhóm. Nghe tới nhậu cô đã thấy sợ. Sợ cái cảm giác cơ thể mất điều khiển, sợ cảm giác muốn cử động mà tay chân rã rời.
Hai ngày nay, căn phòng làm việc trống trải của cô có thêm thành viên mới. Một cô bé người Hà Nội xinh xắn đáng yêu và cá tính. Cô nhận thấy những gì cô bé thể hiện bây giờ không khác cô hồi 5 năm về trước. Cô cười vì những ý nghĩ "nam nữ bình quyền" của cô bé. Cô biết rằng một ngày nào đó cô bé cũng sẽ hiểu ra những điều như cô hiểu trong lúc này. Những điều mà một người phụ nữ trẻ phải va vấp, phải trải nghiệm, phải học hỏi, phải thấu hiểu thì mới nhận ra được.


