Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Tạp...!
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 09.05.2009 Vé số DLH-2009-2411

Tạp...!

Hành khách
Jasmin
Khởi hành
09.05.2009
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • Ngoại tuyến
    Jasmin Hành khách
    Toa 32

    "Trăng nơi đáy giếng", một kết cuộc buồn đến não lòng. Nó khiến cho người ta vẫn còn phải suy nghĩ về cuộc đời sau khi cảnh cuối cùng khép lại. Có phải "cuộc đời là không thật và tình yêu ..." như nhân vật chính đã nói?

    5 năm về trước, có một người đã nhắc đến hình ảnh "trăng nơi đáy giếng", người ấy hỏi rằng có phải tình yêu giữa cô và người ấy giống như "trăng nơi đáy giếng"? Rồi mọi thứ cũng vẫn chỉ là "trăng nơi đáy giếng". Mãi mãi chẳng khi nào cô chạm được ánh trăng ấy.

    Cô đọc "Cô đơn trên mạng", cô thấy những cảm xúc mà nhân vật "Cô" và "Anh" trải qua sao giống hình ảnh của mình 5 năm về trước đến lạ kỳ. Thì ra yêu trên mạng ai cũng có cảm xúc giống nhau, thứ cảm xúc vừa thực vừa ảo, khi đụng đến thì nó vỡ tan như bọt xà phòng bay trong không khí.

    Có người nói "cuộc sống là sự âm mưu và toan tính". Cô tự hỏi mình đang toan tính điều chi? Bỗng dưng một người quen cũ tìm cô sau nhiều tháng liền không liên lạc, cô tự hỏi "người ấy toan tính điều chi?" Họ cần ở cô điều mà họ chưa có? Cô cũng cần ở họ điều mà cô chưa có? Mối quan hệ đem lại cho người trong cuộc những điều mà đôi bên đang thiếu. Cuộc đời là vậy sao?

    Cuộc đời vẫn không thật.

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      0
    • Ngoại tuyến
      Jasmin Hành khách
      Toa 33

      http://musiccache02.socbay.com:88/may56/cache2/new cache/cache7/27374.mp3

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • Ngoại tuyến
        Jasmin Hành khách
        Toa 34

        Happy Birthday to me!

        • 27 tuổi bước đến để khép lại tuổi 26 đầy biến động, nhiều khi chẳng hiểu con người ta tồn tại để làm gì.
        • 27 tuổi nghĩ nhiều hơn đến đoạn cuối cuộc đời, một chiếc xe tang chạy qua cũng đủ để trầm lặng vẩn vơ suốt cả ngày.
        • 27 tuổi trở nên lạnh nhạt, chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì và làm gì.
        • 27 tuổi tự hỏi mình liệu có "Happy 28th Birthday"?

        http://musiccache01.socbay.com:88/socbay_music3/1/130/c5c56e047e27ffa7eeb00788b97fac4e.mp3

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        • Ngoại tuyến
          Jasmin Hành khách
          Toa 35

          Một buổi sáng thứ Bảy nhàn nhạt. Bị đánh thức bởi hai cái alarm điện thoại. Muốn ngủ nữa nhưng chẳng được.

          Đến công ty sớm hơn mọi ngày. Tỷ Nấm cũng đến sớm. Khoe với tỷ:

          • *Hôm qua tụi em đi tới 10 giờ, ghen tỵ hông?
          • Trở về là em của thuở xưa rồi hén.*
            Bần thần. "Em của thuở xưa" ư? Tự hỏi mình "chẳng lẽ bây giờ khác lắm sao?"

          Nghĩ đến Tết. Thấy buồn. Năm nay có một bao lì xì chẳng thể đến được tay người nhận. Ứa nước mắt. Nhớ lại quãng thời gian hai mươi mấy năm qua. Nhớ hình ảnh người đó. Cảm thấy sợ hãi tương lai vì những điều tương tự. Cảm thấy sợ hãi sự ân hận vì không làm được nhiều điều để người khác thấy an lòng. Lại chống chế cho sự khiếm khuyết của mình bằng hai chữ "số phận".

          Năm mới, phương châm sống mới: "Làm hết sức mình những gì có thể, phần còn lại thì để xem "số phận" an bài thế nào".

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • Ngoại tuyến
            Jasmin Hành khách
            Toa 36

            “Nhìn thấy nắng sau những ngày mưa là một điều thú vị”, Binô của Nguyễn Nhật Ánh đã nói như vậy.

            Sài Gòn lại nắng sau những ngày mưa. Điều đó đối với cô trong khoảng thời gian này rõ ràng là thú vị. Cô không thích Sài Gòn mưa bởi mưa chỉ làm cho cái lạnh của mùa Tết đang đến gần thêm tê buốt. Cô chỉ muốn Sài Gòn nắng, chỉ thích Sài Gòn với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, chỉ thích “chủ nhật uyên ương hẹn hò đây đó” và chỉ thích “uống ly chanh đường, uống môi em ngọt”. Cuối cùng thì cái Sài Gòn mà cô thích cũng chỉ là Sài Gòn của ngày đó, hơn 30 năm về trước, cái thời mà người ta đặt cho Sài Gòn biết bao bản nhạc, biết bao bài thơ, biết bao cái tên mỹ miều để người đi xa lại thêm nhớ thương da diết. Sài Gòn với những cơn mưa dầm lê thê chỉ làm cho cô thấy sao mà giống Đà Lạt đến lạ. Nếu có khác thì cũng chỉ là Sài Gòn thiếu những con dốc dài, thiếu những hàng dã quỳ và thừa những cột đèn xanh đèn đỏ. Không hiểu sao ngay tại lúc này, trong lòng cô hoàn toàn trống rỗng. Cô không còn cảm thấy nhớ Đà Lạt nao lòng như trước kia. Cô không còn cảm thấy Đà Lạt đang cất của cô một thứ tình cảm gì đó khiến cô cứ muốn tìm mọi cách để thấy mình được ở trong Đà Lạt, hòa nhập với Đà Lạt làm một. Và cô cũng cảm thấy chán ngán Sài Gòn hiện tại. Sài Gòn chật chội, Sài Gòn nóng bức, Sài Gòn thực dụng. Liệu có bao nhiêu trong số gần 10 triệu người ở Sài Gòn cảm thấy chán như cô nhỉ?

            “Một con cún không nghịch ngợm là một con cún bỏ đi”. Bà cố của chị Ni đã nói về Bêtô như thế. “Một con người không có mục đích sống cũng là một con người bỏ đi”. Cô cười vì cái đạo văn ngẫu hứng của mình. Cô thấy mình đang nghèo đi. Nghèo thói quen, nghèo quy tắc sống, nghèo ý nghĩ vui vẻ. Ngoài kia, trái đất vẫn xoay quanh mặt trời, gió vẫn thổi mây bay muôn hướng, xe vẫn chạy, người ta vẫn loay hoay với cõi ta bà hỉ nộ ái ố. Còn cô, ngồi đọc “Chiều nay chúng ta lên giường một chút được chăng? Buồn ơi là sầu!” mà cười ngặt nghẽo.

            Sài Gòn, ngày ... tháng ... năm ...

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              5
            • Ngoại tuyến
              Jasmin Hành khách
              Toa 37

              Chiều thứ Bảy, anh chở cô đi dạo qua phố phường bụi bặm. Cô chống cằm trên vai anh khe khẽ hát "uống ly chanh đường, uống môi em ngọt". Bất chợt anh hỏi "có lần em viết em nhớ đến ai đó khi hát bài này?". Cô phì cười. Có thể lúc cô viết cô đang nhớ đến một người nào đó đã từng có với cô những kỷ niệm khó quên nhưng hiện tại thì hoàn toàn không. Hiện tại bên cạnh cô không phải là người đó, mà cho dù có là người đó đi chăng nữa thì cảm giác cũng không còn như xưa. Rồi biết đâu, sẽ có những chiều thứ Bảy ngồi một mình, cô lại nhớ đến thắt lòng bờ vai anh với "uống ly chanh đường, uống môi em ngọt". Cô không phải dân kỹ thuật, cũng không phải dân văn nghệ, chỉ là dân lãng đãng, mà đã là lãng đãng thì cảm xúc thoắt ẩn thoắt hiện như sương buổi sớm lúc hợp lúc tan.

              Nếu cô nói với anh cô thích nghe bài "If I die before you wake" thì cũng lại là một điều lãng đãng mới nhất phát sinh. Mà vì sao lãng đãng thì chỉ mình cô biết. Đối với cô, cái lãng đãng mơ hồ đó chỉ đến khi trong hiện tại có điều gì khiến gợi cô nhớ.

              "Tonight, while you're sleeping
              Soldiers, Sailors, Airmen, Marines & Coast Guardmen
              will be awake in Iraq, Afghanistan and other part of the world
              Willing to pay the price
              "

              https://www.youtube.com/watch?v=<object width="425" height="344"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/nGhzOvhDGp0&hl=en_US&fs=1&"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowscriptaccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/nGhzOvhDGp0&hl=en_US&fs=1&" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"></embed></object>

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • Ngoại tuyến
                Jasmin Hành khách
                Toa 38

                Chiều Chủ Nhật nắng thủy tinh vàng hoe. Cô lái chiếc cub cà tàng từ Nhà Bè về Sài Gòn. Một chiếc mô tô phân khối lớn trờ lên từ phía sau. Đôi nam nữ ngồi trên xe đang tíu tít trò chuyện. Họ dừng xe ở cột đèn xanh đèn đỏ. Như thói quen của tính tò mò cố hữu, cô quan sát họ. Chân cô gái ngồi phía sau khá dài. Cô dừng mắt ở ngón tay áp út của người đàn ông. Ở đó có một cái khoen tròn mà người ta thường gọi là nhẫn cưới. Cô liếc tay cô gái. Chợt thấy có chút gì đó xót xa trong lòng. Cô nhớ lại bài thơ của thi sĩ Trần Trung Đạo mà cô đã đọc nhiều năm trước.

                *"**Người con gái Việt Nam
                Trên đại lộ Sri Ayuthaya, Bangkok
                Em đứng đó một mình ôm mặt khóc
                Như chợt nhớ ra đây không phải Sài Gòn
                Mái tóc thu buồn
                Mái tóc héo hon
                Bay phơ phất giữa phố phường xa lạ
                Mười sáu tuổi kiếp giang hồ chung chạ
                Trôi lang thang như những bọt bèo
                Ðất nước nghèo không giữ nổi chân em
                Nên xứ người em làm thân gái khách

                Tuổi của em như sao mai mới mọc
                Ðẹp vô tư như những cánh lan rừng
                Tuổi bắt đầu của một mùa xuân
                Có hoa bướm tung tăng
                Có một chút tình yêu nhẹ nhàng thơ mộng
                Lẽ ra ngày này em đang ngồi trong lớp học
                Học làm người phụ nữ Việt Nam
                Học chuyện thêu thùa may vá trông con
                Học cả chuyện yêu đương
                Ðẹp như trăng khi tròn khi khuyết
                Bỗng dưng hôm nay em mất hết
                Mất cả tuổi thơ mất cả cuộc đời
                Bangkok chiều nay mưa lất phất rơi
                Có làm em nhớ Sài Gòn mưa tháng sáu
                **..."

                *Nếu có nhiều đồng cảm hơn có lẽ cô sẽ làm được bài thơ "Những cô gái ở sau lưng người đàn ông có ngón tay đeo nhẫn".

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  2
                • Ngoại tuyến
                  hoacuctrang Hành khách
                  Toa 39

                  Vòng tay ôm của người bạn trai sẽ chẳng bao giờ đủ để cảm thấy ấm".
                  thanks so much

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    0
                  • Ngoại tuyến
                    Jasmin Hành khách
                    Toa 40

                    Sài Gòn lại nắng, lại nóng. Thời tiết chi mà lạ kỳ, lẽ ra phải se se lạnh như mấy tuần trước mới đúng là mùa Tết chứ. Cô muốn giữ thói quen mỗi ngày qua lại viết chút gì đó mình suy nghĩ nhưng đôi khi thực hiện sao chẳng dễ tí nào. Có những suy nghĩ không phải lúc nào cũng có thể viết ra mà chỉ nên giữ cho riêng mình theo kiểu "sống để dạ chết mang theo".

                    Còn đúng 10 ngày nữa là hết năm con trâu. Đối với cô cũng chẳng có gì đặc biệt. Nói cho đúng hơn là cô ngán Tết. Chẳng còn cái cảm giác khấp khởi mong ngóng nữa, Tết đối với cô có gì đó vừa buồn vui lẫn lộn. Nhóm ngũ quái rủ cô ăn tất niên bằng màn nhậu Barley ở tư gia của một đứa trong nhóm. Nghe tới nhậu cô đã thấy sợ. Sợ cái cảm giác cơ thể mất điều khiển, sợ cảm giác muốn cử động mà tay chân rã rời.

                    Hai ngày nay, căn phòng làm việc trống trải của cô có thêm thành viên mới. Một cô bé người Hà Nội xinh xắn đáng yêu và cá tính. Cô nhận thấy những gì cô bé thể hiện bây giờ không khác cô hồi 5 năm về trước. Cô cười vì những ý nghĩ "nam nữ bình quyền" của cô bé. Cô biết rằng một ngày nào đó cô bé cũng sẽ hiểu ra những điều như cô hiểu trong lúc này. Những điều mà một người phụ nữ trẻ phải va vấp, phải trải nghiệm, phải học hỏi, phải thấu hiểu thì mới nhận ra được.

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      0
                    • Ngoại tuyến
                      Jasmin Hành khách
                      Toa 41

                      Hôm nay cô nhận được lá thư của một người bạn net phương xa. Đọc mà chẳng nén nổi cười. Đã mấy năm không liên lạc, vậy mà người ta vẫn nhớ cô và cái hội tía lia ngày nào. Giọng văn vẫn tửng như cũ, chẳng có gì thay đổi....

                      *"Thà làm người dê rong...

                      Thương gửi về em gái bé nhỏ (nhưng ăn hàng thì hông có nhỏ à nhen),

                      Tui tưởng người lên xe bông dui diên mới nên đã phụ tình tui gồi...
                      Tám mùa lá gụng lửng lờ chôi, đếm bao lá me rơi mà lòng cứ... "oằn oại" nhớ thương
                      Tui cố quên đi người ta mà không thể được
                      Mang tâm tư trống vắng, tui bèn đi kím nem nướng, bột chiên, lẩu dê, phở hải sản... nhét cho đầy nhưng sao vẫn thấy hụt hẫng, còn thiếu điều gì không rõ
                      Tui trầm ngâm xi tư mới chợt hiểu rằng là vì... là vì ... là vì ... còn thiếu ly chè đậu đỏ bánh lọt chan nước dừa

                      Trang ơi, sao em ác wá dậy
                      Em có biết em đi rồi là anh bị hao tốn biết bao nhiêu hông, đã dậy mà cái pụng anh càng pự ra thấy thiệt ớn nửa
                      Mình ngồi thu lu nơi hiu quạnh này, lẻ loi, buốt giá... còn người ta thì đang hạnh phúc trong rượu ấm tình nồng như ở chong phin Hàn Guốc á

                      Chời ơi, sao ông chời xui khiến cho tui gặp người ta làm chi
                      Thà gặp xe bò diên hay xe nước mía mà còn thấy... có lý hơn chứ đâu có phải bị thê thủm đìu hiu như dầy nè
                      Hay là kiếp chước tui đã thua số đề dữ wá rồi xù nợ em thiệt pạo nên kiếp này tui phải chả ???

                      Thôi, có nói nhiều gì cũng chỉ làm meo thim dài thòng lòng, chứ đâu có xi nhê gì được em, đang trong vòng tay (hay là còn trong vòng chưn nửa á) tình iu ở thủ đô Sài Ghềnh thiệt là hoa lệ, mịt mù khói xe mà tiệm thịt chó cũng tràn đầy...

                      Dậy là kể từ nay người ta đâu có thèm cho tui nắm tay nắm chưn cho đở nhớ gì nửa
                      Chắc kỳ này tui lên Xăn KhôDê kím cái chùa nào có cái lcd pự pự và dàn hôm tia rờ ngon ngon (có gắn bờ lu rây thì càng tốt) tui xin đó mà tu
                      Ý, mà phải chi tui gủ được AB nè, Amanh nè, TLKK nè cùng dô trỏng thì dui hết ý à nhen, túi nào tụi tui cũng mở nhạc rùi xúm nhau lắc lambada đã đời

                      Nói chơi coi chừng có thiệt, hông chừng làm có đứa ở bên diệt nam thèm á

                      Thui, cho anh tạm biệt chim én cưng
                      Chúc cục cưng của người ta lúc nào cũng dui, ngày nào cũng dớt đẹp bánh bèo bánh cuốn tàu hủ chè xôi nước, đủ thứ kể hông hết

                      Tui để dành mai mốt mới chúc Tết mấy người"*

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        1
                      • Ngoại tuyến
                        Jasmin Hành khách
                        Toa 42

                        Gửi người dê rong phương xa,

                        Chờ hết Tết vẫn chưa thấy chúc Tết tui, dị mà nói nhớ thương người ta, thiệt là xạo pà kố.

                        Còn nhớ thuở nào, hai đứa mình ngồi diết thư (hông có tình à nha) cho nhau, ai đó ngồi dới con Tôtô còn tui ngồi dới con Misa, diết qua diết lại cả đêm, giờ nghĩ lại thấy lãng xẹt hết chỗ nói. Tuy là dậy nhưng vẫn nhớ, cũng chả hiểu tại sao, chắc để mai tui bắc thang lên ông trời hỏi thử.

                        Pụng Pi pự là do Pi tham ăn “dê xối xả” chứ mấy món kém hấp rẫn kia sao có thể làm pụng pự được. Pi nói xiệt đi, dạo này Pi đi hành nghề ở phương nào mà mấy bận tui tìm khắp nơi chẳng thấy. Rứa mà còn dấu, hông chỉ đỉm cho huynh đệ vài phương kiếm dợ (nghe đồn huynh A và gã khùng vẫn còn ế chõng gọng).

                        Lóng rày tui đã có “ý chung thân” ở xứ sở sương mù (chớ hổng phải ở Sài Ghềnh hoa lệ như Pi nghe đồn), tui đã bỏ nghiệp chằn tinh gấu ngựa để tu tâm dưỡng tánh, tập làm nàng Song Nhi của Vi Tiểu Bảo. Bởi dị cho dù Pi nói nhớ thương tui thì cũng đừng “lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau” nữa, quan chọng nhứt là đừng “leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng”, té gãy cổ hông ai dớt kịp.

                        Tui đang nghe Viens M’embresser. Hông phải Julio Iglesias mà là hòa tấu Saxophone của Xuân Hiếu. Phong cách trẻ trung rất ấn tượng (có thể chỉ dới tui). Níu Pi thích tui sẽ chỉ chỗ cho nghe free mà hông thèm lấy hai cái :kiss: hậu tạ.

                        Mỏi tay dồi, ứ thèm diết nữa.

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        • Ngoại tuyến
                          Jasmin Hành khách
                          Toa 43

                          chời ...
                          nàng đã có diên mới ...
                          chời ...
                          nàng làm chái tim tui thành chạo bông ...
                          chời ...
                          bao năm ân ân ái ái
                          xoài cóc ổi chấm chung mắm ruốc ớt
                          cay xé họng cùng nhau hít hà
                          mà phút chốc đã banh xàrong buông tay coi chơi
                          chời ...
                          nàng ơi ... không ngờ nàng đã thành ... ác phụ ...
                          níu nàng dứt phát đứng dậy cái rột, một đi hai trở lại
                          thì ít ra nàng cũng phải để cho tui hun mấy miếng tại chỗ
                          và thim mấy miếng to go nữa, tui đem ép cất kỷ trong bao ni lông díp lốc, cái lại hê vy đu ty thiệt tốt, để khi trái gió trở trời đem ra mờ chống rét
                          tình tui trao cho nàng nay đã dắng chủ(mảy)
                          tui đã xi nghĩ thiệt kỹ, chọn kíp này tui nghiện sẽ hông thèm iu ai, tui sẽ thù đàn bà con gái suốt đời, tui thề là di nhứt chỉ ưa có phụ nữ thôi
                          xê dô na ra, kít mi guốc bay oan mo thai đa linh ...
                          kẻ bị tình phụ đâm ra dô diên & cà chớn
                          ký tên,
                          ps. kỳ này mờ có dià diệt nam, tui sẽ đáp xuống Liên Khương, tui sẽ kiu honda ôm nữ (rủi có gặp ổ gà cũng bớt bị tưng) chở tới nơi nàng và tình địch đang say men iu đương
                          tui sẽ thanh tán mối hận tình trong mưa ...
                          hãy chờ đấy ...

                          đã sửa lại vé · · bởi
                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                            0
                          • Ngoại tuyến
                            Jasmin Hành khách
                            Toa 44

                            Suy nghĩ cả buổi cô vẫn không thể nghĩ ra được nên viết gì để trả lời thư cho Pi. Đành rằng cái ngôn ngữ Pi sử dụng chẳng xa lạ với cô nhưng có gì đó khiến cô mất hết hứng thú. Những email Pi viết, những câu chuyện Pi tưởng tượng luôn làm cô cười nghiêng ngả. Cô nhớ có một dạo Pi tưởng tượng ra việc giải cứu cô ở ngôi chùa có gã thầy tu dê xồm, rồi chở cô ra xa lộ không đèn khi cô tâm sự rằng cô muốn đi tu. Cô biết Pi làm những chuyện đó cũng chỉ để cô quên đi nỗi buồn hiện tại mặc dù cũng chỉ vẫn là hai kẻ ngồi trước màn hình máy vi tính và chẳng gặp nhau bao giờ trong suốt 5 năm qua.

                            Cô đi tìm lại bài thơ mà anh trai làm đã tặng riêng cô. Cô thấy nhớ anh quá, chẳng biết giờ này anh ra sao, cũng đã hơn nửa năm rồi không tin tức, không thơ thẩn.

                            Thương (1)*

                            Thương đôi má thắm Đoan Trang
                            Thương dòng sông lệ tuôn man mác sầu
                            Thương tình nức nở đêm thâu
                            Thương bờ môi hạnh vì đâu đượm buồn
                            Thương đôi mắt ngọc đọng sương
                            Thương tim khắc khoải nỗi tương tư dày
                            Thương niềm yêu đã vụt bay
                            Thương em phải chịu đắng cay tình đời *

                            đã sửa lại vé · · bởi
                            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                              3
                            • Ngoại tuyến
                              Jasmin Hành khách
                              Toa 45

                              Có ai hông thèm nhõng nhẽo không nhỉ?

                                           Chồng cũng thèm... nhõng nhẽo              
                                                                                                              08/03/2010 5:00                  
                                                                                                                              
                              
                              
                                                                                                                               **PN - Mỗi khi giao mùa, mưa  gió bất thường làm vợ bị cảm. **                      
                                                                                        Chồng  lo lắng lắm, hết sờ trán để "dò nhiệt", lại quay sang bấm đầu, bóp chân  tay, cạo gió... Buổi trưa sau giờ tan tầm, chồng tranh thủ vào hiệu  thuốc tây, rồi tạt ngang chợ mua miếng thịt, ít cọng hành. Về nhà là lao  ngay vào bếp. Bắc nồi cháo, băm thịt, thái hành. Khi vợ tỉnh giấc,  chồng múc cháo ra tô, rắc ít tiêu cay nồng và cho hành lá thật nhiều,  bưng tô cháo nghi ngút khói, thơm lừng đến tận giường. Vợ ăn xong, chồng  lấy thuốc cho uống. Thế là hôm sau, vợ hết cảm, làm việc trở lại. Có lẽ  nhờ tô cháo hành, nhờ mấy viên thuốc và nhờ tình yêu thương của chồng  nên vợ mới chóng lành bệnh như vậy.
                                                      ![](http://www.phunuonline.com.vn/honnhan-giadinh/2010/Picture/phamvu/lso15cn/chongcung.jpg)                 Đôi khi  chồng cũng bệnh, miệng đắng chẳng thiết ăn gì, nằm thiêm thiếp trong  phòng. Vợ đi bán hàng về, hỏi qua loa: "Có... chết được không đó, sao mà  nằm mãi vậy?". Rõ câu ấy vợ đùa, nhưng đùa giỡn lúc này thật là quá vô  tình, khiến chồng nghe buồn len lén tâm tư.
                              

                              Chồng nhờ vợ nấu cho bát cháo hoa ăn lót dạ. Vợ kêu con ra tiệm tạp hóa mua gói cháo ăn liền, chế nước sôi vào, bảo con gọi ba xuống bếp mà ăn. Còn vợ, lật đật lên nhà trên xem phim Hàn Quốc. Chồng gượng ra khỏi giường, nhìn tô cháo nhạt nhẽo hương vị, nhạt cả tình cảm, nghẹn ngào không thể nuốt. Đành uống tạm ly sữa, ăn cái bánh ngọt để khỏi xót ruột vì mấy viên thuốc vừa uống.
                              Vợ đâu biết, bình thường tuy là "cây đa cây đề”, nhưng lúc đổ bệnh, chồng vẫn mềm như cọng miến nhúng nước sôi. Khi đó, chồng rất cần có vợ ở kề bên để nhõng nhẽo tí chút, để được an ủi, vỗ về và được vợ tự tay nấu cho bát cháo đậm đà nghĩa tào khang. Điều hết sức giản đơn như vậy mà vợ không hề để tâm tới, khiến chồng cảm thấy đau thân xác thì ít, mà nhức nhối con tim thì nhiều.
                              Tiếc cho chồng, gặp phải người vợ đã không khéo tề gia, lại vụng cả nội trợ, nên chồng cứ mãi thèm... một bát cháo mỗi khi cơ thể bất an. Ra tiệm ăn thì ngon bằng mấy ở nhà, nhưng làm sao sánh được bát cháo do tự tay vợ nấu bưng lên cho chồng. Cái ngọt của thịt cá chẳng là gì so với vị ngọt của ân tình. Vợ ơi! Có nhận ra điều ấy không? Đôi khi chồng thấy mình thua cả anh Chí Phèo, vì anh ấy còn được ăn bát cháo hành của Thị Nở giúp tỉnh cơn say. Chồng phải đối mặt với tô cháo ăn liền, hỏi sao không tủi phận làm chồng!!!
                              Cái lỗ mọt vẫn có thể làm đắm thuyền! Chồng mong nhưng dòng chữ này vợ đọc được, để thuyền tình ta có thể đi trọn tới bến nhân gian.
                              Vinh An

                              đã sửa lại vé · · bởi
                              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                0
                              • Ngoại tuyến
                                Jasmin Hành khách
                                Toa 46

                                Một giọng hát cất lên xé tan khoảng không thinh lặng của con hẻm đang dần về khuya. Bài hát quen đến nỗi chỉ một câu thôi cũng đủ nhận ra tựa đề và tác giả. Tiếng guitar dìu dặt, giọng ca trầm ấm khiến người nghe cảm thấy bâng khuâng rồi tự hỏi đã bao lâu rồi mình chẳng hề nghe bài nhạc này? Cuộc sống với những hối hả của đủ thể loại mong muốn khiến người ta đánh mất bản sắc riêng của chính mình. Và rồi một ngày... người ta chợt nhận ra "tôi của ngày hôm qua đâu rồi?"

                                http://musiccache01.socbay.com:88/socbay_music3/1/202/258dd4db3039d680564995ea7e0b2297.mp3

                                đã sửa lại vé · · bởi
                                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                  0
                                • Ngoại tuyến
                                  Jasmin Hành khách
                                  Toa 47

                                  Hôm nay cô đã được nghe một câu chuyện bí mật. Nó đã làm cô suy nghĩ rất nhiều. Một người anh mà cô thần tượng từ nhỏ đến lớn đã từng "nhúng chàm" dẫn đến chuyện khá nghiêm trọng xảy ra mà ngay cả cha mẹ cũng chẳng thể làm gì để cứu vãn nổi. Cô đã nghĩ anh là người đàn ông hoàn hảo vậy mà giờ đây lại không phải. Thì ra đời sống khó khăn và phức tạp ngoài tầm hiểu biết của cô. Dẫu biết rằng ranh giới giữa sự sống và cái chết là rất mong manh, chẳng ai biết đằng sau cái chết sẽ là gì nhưng bên này sự sống người ta vẫn cứ hối hả. Đôi khi cần một chút tĩnh lặng để nhìn thấy mình đang ở đâu, nhận ra mình đang làm gì và nghĩ ngợi xem mình đang muốn gì lắm chứ.

                                  đã sửa lại vé · · bởi
                                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                    0
                                  • Ngoại tuyến
                                    bongbonglentroi Hành khách
                                    Toa 48

                                    Những ngày mưa năm ấy

                                    Cũng vào những ngày mưa như thế... Sao tâm trạng giống mìn thế vậy??? Một năm trôi qua, giờ vẫn nhớ. Em sẽ viết tiếp những ngày mưa...:verycraz:

                                    đã sửa lại vé · · bởi
                                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                      0
                                    • Ngoại tuyến
                                      Jasmin Hành khách
                                      Toa 49

                                      Có một câu nói mà cô sẽ mãi mãi tự nhắc đi nhắc lại với bản thân mình: *"Sống không trân trọng, chết khóc thương có ý nghĩa gì?" *

                                      Con người ta ai ai cũng chạy theo tình cảm, theo cái tôi của riêng mình mà quên đi tình cảm của người khác, quên đi sự tồn tại của người khác. Để rồi đến một ngày, chợt nhận ra mọi thứ mình theo đuổi cũng chỉ là phù phiếm. Hôm nay còn cười nói đó, hỏi han đó, dặn dò đó nhưng mai đã vĩnh viễn tan biến không một dấu vết. Bài học cuộc đời sao mà đắt giá đến thế? Liệu cô có đủ sức để tỉnh ngộ khỏi cơn mê này không?

                                      đã sửa lại vé · · bởi
                                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                        0
                                      • Ngoại tuyến
                                        Jasmin Hành khách
                                        Toa 50

                                        http://cache01.mp3.quechoa.com:88/sec/f1a5ec18380a03ba3b4336ca3853a3334bfaa138/Update/Ordinary/may91/14/7/d0bd5dce10361fc56f7ec4948a62907e.mp3

                                        đã sửa lại vé · · bởi
                                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                          0
                                        • 1
                                        • 2
                                        • 3
                                        Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                                        Ghi chú của Trưởng ga
                                        Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                                        Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                                        Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                                        Lấy vé mới Trình vé

                                        Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                                        10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

                                        Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                                        Powered by NodeBB Contributors
                                        • Bài viết đầu tiên
                                          Bài viết cuối cùng