Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Công Viên Yersin
  3. ♪ Muzik Bok ♪
  4. International Music
  5. English Music
  6. It's not goodbye.
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 09.05.2009 Vé số DLH-2009-2410

It's not goodbye.

Hành khách
CapheTung
Khởi hành
09.05.2009
Sân ga
English Music
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • C Ngoại tuyến
    CapheTung Hành khách
    Toa 1

    http://www.fileden.com/files/2009/3/24/2377839/It's not goodbye.mp3

    **It's not goodbye - Laura Pausini

    Now what if I never kiss your lips again
    or feel the touch of your sweet embrace.
    How would I ever go on?
    Without you there’s no place to belong
    Well someday love is going to lead you back to me
    but till it does I'll have an empty heart
    So I'll just have to believe
    somewhere out there you're thinking of me

    Until the day I let you go,
    Until we say our next hello
    It's not goodbye.
    Till I see you again
    I'll be right here remembering when
    And if time is on our side
    there will be no tears to cry on down the road
    there is one thing I can't deny
    It's not goodbye

    You'd think I'd be strong enough to make it trough
    and rise above when the rain falls down
    But its so hard to be strong
    when you've been missing somebody so long
    It's just a matter of time I'm sure
    but time takes time and I can't hold on
    so wont you try as hard as you can
    to put my broken hearth together again?


    Nếu em chẳng khi nào còn được đặt nụ hôn
    Thật dịu dàng, lên đôi môi anh nồng ấm
    Nếu em chẳng còn được thu mình nhỏ nhắn
    Trong vòng tay anh, ấm áp xiết bao

    Thì cuộc đời này, em sống tiếp được sao?
    Ngoài anh, em chẳng thuộc về một nơi nào khác
    Rồi một ngày, trong lòng em thầm ước
    Tình yêu sẽ dẫn lối anh về lại bên em

    Nhưng cho đến ngày ấy, con tim em trống rỗng
    Nên sâu thẳm trong lòng, em chỉ ước mong
    Rằng ở một nơi kia, anh vẫn nhớ đến em
    Rằng cho đến ngày em để anh ra đi
    Cho đến ngày ta chào nhau… gượng gạo
    Thì chúng mình vẫn chưa hẳn đã chia tay…

    Cho đến lúc mình gặp lại nhau… đến một ngày
    Em sẽ chỉ ở đây, chìm trong hồi ức
    Và nếu vào đúng thời gian, em thầm ước
    Sẽ chẳng còn lệ rơi trong những bước đường mình
    Và một điều, em vẫn mãi đinh ninh
    Rằng thế nào đâu đã là chia tay được…

    Anh nghĩ em đủ mạnh mẽ để tiến về phía trước?
    Và vươn mình đối mặt với mưa giông
    Nhưng điều này, thực sự khó vô cùng
    Khi ta luôn nhớ một ai kia… sâu đậm

    Nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian, em chắc chắn
    Nhưng thời gian cứ trôi, em chẳng thể chịu đựng thêm
    Vậy liệu anh có cố gắng bằng cả bản thân
    Để gắn lại những mảnh con tim em đã vỡ?

    :)
    **

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      4
    • G Ngoại tuyến
      ge8zvh Hành khách
      Toa 2

      Và khi màn đêm dần buông xuống, không gian thêm tĩnh lặng. Đâu đó, âm thanh của những giọt mưa đêm còn đọng lại trên mái tôn, lóc tóc... lóc tóc... ngắt nhịp đều đặn như dạo lên khúc nhạc giữa đêm.

      Hắn - một cái tên vẫn chưa chìm vào quên lãng - một cái tên chẳng là mới mẻ nhưng cũng chẳng phải là thân quen. Đêm qua, nó, một lần nữa, lại cau xé nhau giữa lý trí và tình cảm. Nó ước gì đêm qua, mưa vô tình giăng ngang, cuốn trôi đi lớp bụi dày phủ đầy trong nó. Đáng tiếc! Vết thời gian vẫn còn đó, vẫn im lìm mạnh mẽ bao bọc chiếc gương vỡ ố màu, vẫn là một mũi kim xóay sâu vào góc tối tăm nhất của con người - tâm hồn. Nó cảm nhận được mùi vị từ đó: ngọt... mặn... đắng. Thế thôi!

      Cần chi đi đâu xa để trốn chạy. Chẳng phải nhiều đêm nó vùi mình vào trong chăn, tay nắm chặt tay, mắt dõi theo từng hạt mưa rơi tí tách. Nó yêu mưa như anh thích biển. Biển nhẹ nhàng vô từng đợt sóng, mưa dịu hiền giăng những khúc mơ ca. Để chợt một hôm, khi giông tố vô tình ghé qua, biển hung tợn gầm thét, mưa dữ dội... cuốn trôi màu yêu thương. Cô độc và ... tĩnh lặng.

      Ngày ấy! Anh vẫn là một người anh - em vẫn là một đứa nhóc tì nghịch ngợm. Định mệnh trớ trêu đưa đẩy ta trở thành bạn thân, ngồi hằng giờ liền nói chuyện đời, chuyện phím. Đôi khi anh kể em nghe về những người xưa, về những con thuyền thời gian khi đã ra đi sẽ không bao giờ trở lại. Còn nhóc, ngồi chăm chú nghe và trêu vài câu đùa lí lắc. Anh từng nói ở gần em sao khổ quá, hết bị em nhéo rồi đến quánh tùm lum. Bạo lực quá đi con nhóc ạ! Hiền dịu lại đi kẻo anh lại không thương. Nó ngước mặt lên ra vẻ thách thức bảo đấy là thói quen rồi anh. Làm sao mà hiền được chứ... muôn đời vẫn là nhéo là ình ình chéo thôi. Không ai thương cũng không sao, nó thương người ta là được rồi. Lúc đó anh cười nghe thật sảng khoái. Anh bảo lâu rồi anh không cười to như hôm nay. Còn em thì nheo mắt nhìn anh, quánh thêm vài cái nữa. Rồi anh bảo em đừng có bạo lực quá muh! Có một hôm, anh bảo em đọc bài kia. Hình như đang viết về em phải không anh nhỉ. Anh nói rằng anh chỉ muốn thấy mãi sự hồn nhiên vô tư của em... đừng bao giờ buồn nhóc ạ! Anh bảo anh đã làm sai một điều, để em mãi mãi ra đi, không quay về nữa. Anh chỉ đứng đó lặng nhìn em đi... không gian tưởng chừng u ám.

      Nó đủ hiểu anh ám chỉ điều gì, anh ạ! Khi ấy, thời gian chẳng còn nhiều. Vài tuần nữa thôi nó sẽ ra đi, nơi mà nó tìm được nụ cười thật sự. Nó lo âu, băn khoăn, sợ sệt đến lúc đó nó sẽ chẳng biết làm gì. Anh đâu biết lúc đó nó đâu còn xem anh là tri kỉ... nó quên đi cách xưng hô mà vài năm trước nó vẫn quen dùng. Nhưng nó vẫn im lặng. Anh cũng biết, và anh cũng chẳng nói bất cứ lời nào. Ta giữ niềm vui cho nhau trong im lặng... Thế là đủ!

      Nhưng con người có mấy ai chấp nhận những gì mình vốn có. Sự tham lam của nó - sau này như muốn phá vỡ đi mối quan hệ giữa hai người. Nó dần thay đổi cách xưng hô, có vẻ dịu dàng và... tình cảm hơn một chút. Vẫn là thế, anh không phản đối, vẫn nói vẫn cười, và hiểu những gì em dấu ở tận đáy sâu. Anh còn nhớ không? Có một đêm em gửi tin nhắn thật dài... để tỏ lòng. Chẳng biết như thế nào mà anh chỉ nhận đc 2/3 tin nhắn ấy. Bất thình lình đến lúc em đang ngủ, anh gọi fone và bảo rằng anh haven't got được msg cuối cùng. Ôi lúc đó em chỉ muốn quăng cái cell ngay lập tức... thật là mắc dịch gì đâu. Giọng em ú ớ nghe thật buồn cười anh nhỉ? Sau lần đó, em gọi anh bằng cách khác hơn: honey.

      Những tưởng em đã thật sự hạnh phúc. Nhưng không! Mây đen đang từ từ tiến dần về phía em. Em bỏ chạy thật nhanh, thật nhanh, cố gắng thóat ra khỏi vùng trời một màu đen xám. Anh không còn nơi đây che chở cho em với những sự quan tâm và lo lắng. Mỗi lúc anh mỗi đi xa ... em với tay hoài mà có bao giờ chạm được vào nhau. Đêm ấy em khóc thật nhiều... khóc như chưa từng được khóc. Một đứa như em không ở gần gia đình, xa luôn cả người yêu, xung quanh chỉ là những người bạn mới. Nó phá đi lớp vỏ bọc cứng rắn bên ngòai mà nó cố tình tạo dựng khi qua nơi này. Nó trốn vào góc tận cùng trong sâu thẳm, gục mặt cất lên tiếng nấc khô khăn. Nó đối thọai với chính bản thân nó, nó đấu tranh với con người của nó. Nhưng rồi... kẻ bại cũng là nó! Nổi đau bất chợt nhói lên, xóay sâu nơi lòng ngực, bóp nát thành những mãnh vụng về.

      Now what if I never kiss your lips again
      or feel the touch of your sweet embrace
      How would I ever go on?
      Without you there's no place to belong

      Nhiều đêm nó tự viết vào nơi âm ỉ đau những lời không ý nghĩa. Những câu từ vụng về... nối vào nhau thành mảnh... chưa đủ để diễn tả suy nghĩ của nó đâu. Nó viết bao nhiêu, những giọt mưa trong trái tim cuốn trôi đi bấy nhiêu. Cuối cùng... vẫn chỉ là một tờ giấy trắng. Mảnh giấy chẳng còn thơm mùi gỗ, chỉ còn vương lại vị mặn vị đắng của thời gian, của niềm đau qua chuỗi ngày tháng vô vọng, chán chường.

      Well someday love is going to lead you back to me
      but till it dose I'll have an empty heart
      So I'll just have to believe
      somewhere out there you're thinking of me

      Anh ạ! Nếu có một ngày trái tim em không còn đủ nắng xuân để soi rọi mùa đông lạnh giá, có một ngày em đi rong không lời từ giã, một ngày anh rời xa bến đổ... bỏ lại con thuyền bơ vơ, bỏ lại bên đời những vết ngói đổ vỡ của niềm riêng ... thì nơi đây vẫn còn một vì sao le lói đứng bên đời dõi theo từng bước chân của anh, "để mỗi khi mưa về trò chuyện với sao đêm... sẽ có một cầu vồng mãi luôn rực sáng". Ta vẫn là ta... là những dấu yêu của những ngày tháng đầu mơ mộng.

      *Until the day I let you go,
      Until we say our next hello
      It's not goodbye
      Til I see you again
      I'll be right here remembering when

      And if time is on our side
      there will be no tears to cry on down the road
      there is one thing I can't deny
      It's not goodbye*

      Đêm nay, em lại đờ đẫn với những suy nghĩ trong đầu. Thời gian là câu trả lời... nhưng cũng là sự mệt mỏi, chẳng biết đến khi nào em mới có đủ sức vực dậy, đủ nhạy bén để tiếp tục những gì em đang theo đuổi... mệt... mệt rồi. Nhưng anh ạ...

      "Em xin lỗi nhé anh
      Dù mai sau có bão giông trước mặt
      Anh sẽ luôn hiện hữu giữa đời em"

      *You'd think I'd be strong enough to make it trough
      and rise above when the rain falls down
      But its so hard to be strong
      when you've been missing somebody so long

      It's just a matter of time I'm sure
      but time takes time and I can't hold on
      so wont you try as hard as you can
      to put my broken hearth together again?*

      Chỉ thế thôi anh... những câu chưa được chấp vá... những ngôn từ còn rời rạc... và em biết anh sẽ hiểu sẽ hiểu... vì anh vẫn còn yêu em... ta xa nhau vì một lý do... lý do... gì... anh nhỉ?

      *Không còn giây phút môi chạm môi
      Làn hơi ấm của vòng tay âu yếm
      Nơi không anh bình minh dần tắt lịm
      Tìm đâu con đường cũ ngày xưa

      Có một ngày
      Anh về đây giữa cơn mưa
      Xoa dịu vết đau trái tim lạnh giá
      Em vẫn tin ở phương trời xa lạ
      Luôn có em hiện hữu trong anh

      Có một ngày
      Anh đi thật nhanh
      Ta tình cờ gặp lại
      Anh ạ!
      Chia tay chẳng phải là mãi mãi
      Khúc dạo tình sẽ ngân nga

      Một lần ta kịp nhận ra
      Cơn mưa không còn nặng hạt
      Nỗi đau nhẹ nhàng hoá thành bụi cát
      Trong sâu thẳm nồng nàn ta vẫn có nhau

      (Anh bảo rằng)
      Phải cố lên vượt qua nỗi đau
      Ánh bình minh thay sắc trời u ám
      Mà sao mây cứ một màu ảm đạm
      Mưa cứ buồn, rả rích, nỉ non.

      Nuôi nhớ thương bằng kí ức héo mòn
      Hạnh phúc ngỡ như bước cùng một nhịp
      Và anh đừng hối tiếc
      Đừng ru con tim bởi màu biếc dịu êm*

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        3
      • P Ngoại tuyến
        pvmhien Hành khách
        Toa 3

        Sự Điện Li - It's Not GoodBye - Laura Pausini

        "...Chỉ là chia tay,người vẫn ở đó,chỉ là chuyển địa diểm,dù cái địa điểm mới cách chỗ này nửa vòng Trái Đất.."

        http://music.theoyeucau.com/Music/Programs/QuickSnowShow/2008/2008-03-02/9_Its_Not_Goodbye_Laura_Pausini.mp3

        Chúc vui.
        Thân.

        Nguồn : theoyeucau.com

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
        Ghi chú của Trưởng ga
        Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
        Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
        Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
        Lấy vé mới Trình vé

        Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

        10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.441 hành khách

        Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

        Powered by NodeBB Contributors
        • Bài viết đầu tiên
          Bài viết cuối cùng