Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Coffee Chiều Thứ 7
  4. Nghĩ suy về cái chết...
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 28.04.2009 Vé số DLH-2009-2197

Nghĩ suy về cái chết...

Hành khách
joedie
Khởi hành
28.04.2009
Sân ga
Coffee Chiều Thứ 7
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • J Ngoại tuyến
    joedie Hành khách
    Toa 1

    Xe máy chất đầy mấy bao tải rau, chồng chất lên nhau, vợ ngồi ở đằng khung xe trước, đi trên đoạn đường nhỏ, gặp một đống gạch nhà ai đó xếp cản lối, người chồng đánh tay lái ra để tránh, chẳng may xe trượt ngã, lao đầu xuống một con mương thoát nước nhỏ bên đường...

    Đầu xe cắm xuống bùn cùng hai con người bất hạnh, và những tải rau nặng đè lên, không thể thoát được ra. Hai vợ chồng nọ chết ngạt – với một thai nhi 2 tháng tuổi trong bụng và để lại giữa cuộc đời một đứa con khác mới lên 2 tuổi.

    Đó là câu chuyện có thật, một tai nạn đau lòng xảy ra hôm thứ sáu vừa rồi… Mình được nghe kể lại như vậy… Nghe lòng nhoi nhói, rưng rưng… Nghĩ về con người, cuộc sống và cái chết giữa đời này…

    Đúng là con người ta, ai cũng sẽ phải trải qua Sinh – lão – bệnh – tử, như một điều tất yếu, một quy luật bất biến của tự nhiên, của cuộc sống này… Chẳng có một ai, một điều gì là vĩnh cửu và mãi mãi cả… Nhưng mỗi kiếp người, mỗi số phận lại có những cách đi qua cái quy luật ấy khác nhau, với những mức độ khác nhau, không nhất thiết là phải tuần tự lần lượt qua bốn trạng thái đó…

    Mình thấy ranh giới giữa sự sống và cái chết trong cuộc sống này mong manh lắm. Vì bản thân cuộc sống của chúng ta bây giờ luôn đầy những nguy hiểm, bất trắc… Ta qua đường lóng ngóng, cũng có thể dễ dàng bị tử thần cướp đi. Ngày nào cũng nghe nhan nhản trên đài báo, tivi những vụ giết người hay tai nạn giao thông, tai nạn cuộc sống… Chẳng ai biết trước được những nguy hiểm gì có thể xảy đến bất ngờ với ta trong cuộc sống này. Vì thế, mỗi sớm mai thức dậy, còn được nhìn thấy vầng mặt trời ấm áp sưởi ấm tim ta – ta hãy cứ bình yên mà nở một nụ cười chào ngày mới, cám ơn cuộc đời!

    Có một lần, ông thầy dạy của mình đã kể cho nghe câu chuyện về một người đàn ông may mắn thoát chết trong một chuyến bay do trục trặc của một bộ phận nhỏ trên máy bay. Chỉ khi hạ cánh an toàn trên mặt đất, nhịp tim ông mới đập bình thường trở lại được. Ông vội vã về nhà, gặp vợ và con gái đang cắm nến sinh nhật. Ông kể cho vợ và con nghe về chuyến bay định mệnh vừa rồi, về sự lo lắng không chỉ cho tính mệnh của mình mà cho cả cuộc sống của vợ và con... Vợ ông mỉm cuời với một câu nói:

    • Mọi chuyện cuối cùng đều đã qua, tốt đẹp rồi phải không anh? Anh lên gác chuẩn bị rồi xuống đón khách với mẹ con em.

    Người đàn ông lê từng bước chậm chạm lên gác, ngồi giữa căn phòng tối cô đơn… Ông chợt nhận ra, vợ và con gái không hề quan tâm tới câu chuyện mà mình vừa kể... Trong khoảnh khắc ông thấy mình cô đơn ghê gớm, như bị bỏ quên, lạc lõng giữa thế gian, và ngay trong căn nhà nhỏ ấm cúng của mình. Cho đến khi chị vợ chờ lâu mà không thấy chồng xuống, chạy lên thì thấy ông đã treo mình lủng lẳng trên một sợi dây thừng...

    Câu chuyện muốn nói về sự quan tâm dành cho nhau trong cuộc sống là cần thiết biết bao nhiêu. Không cứ phải là những điều gì quá ư là lớn lao và to tát. Chính những cử chỉ, những sự quan tâm bình dị, giản đơn lại mang lại cho người khác nhiều cảm động và trân trọng!

    Con người ta trong cuộc sống này, ai cũng mải mê chạy theo nhiều ham muốn, tham vọng để thoả mãn bản thân, mà sự quan tâm dành cho chính con người – là người thân, bạn bè – đôi khi thật ít ỏi. Và chỉ đến khi không còn sự hiện hữu của một ai đó trên cuộc đời này, trong cuộc sống của ta, ta mới nghĩ nhiều về họ, mới nhận thấy mình đã vô tình và bỏ qua rất nhiều những khoảnh khắc mà có thể mang lại hạnh phúc, sự ấm áp sưởi ấm trái tim nhau… Khi đó đã muộn, có tiếc nuối, day dứt cũng chẳng ích gì…

    Cũng có những người khác, cái chết đến với họ quá sớm, quá đột ngột – điều mà không ai mong muốn… Đau lắm! Trái tim rách nát… Nhưng hãy cứ đau trong một khoảng thời gian, chứ đừng quá chìm đắm trong nỗi đau đó. Mình nghĩ thế! Vì người xa đã thành ký ức, là bóng hình – mà chúng ta đang sống trong thực tại, với thực tại. Giống khép lại một giấc ngủ, giấc mơ dù có đẹp, có huy hoàng bao nhiêu, con người ta cũng đành phải chấp nhận khép lại, để quay trở về, sống với thực tại. Người đi xa liệu có an lòng, có mong muốn trông thấy người ở lại quá đau thương mà bỏ quên cuộc sống, bỏ quên ý nghĩa cuộc đời… Mà cuộc đời này lại mong manh và đầy bất trắc… Chi bằng hãy sống cho thật tốt, thật đẹp để người đi xa hay người ở lại đều mỉm cười nghe lòng ấm áp những thanh thản, bình yên…

    Cái chết… Con người ta cần phải biết học cách đối mặt với cái chết, và làm nhiều điều ý nghĩa hơn cho cuộc sống, cho cộng đồng trước khi nhắm mắt xuôi tay…

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      2
    Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
    Ghi chú của Trưởng ga
    Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
    Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
    Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
    Lấy vé mới Trình vé

    Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

    10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.441 hành khách

    Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

    Powered by NodeBB Contributors
    • Bài viết đầu tiên
      Bài viết cuối cùng