Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Nhớ những ngày nắng đẹp

  • adminA

    Đôi khi người ta nhớ!

    Lúc buồn người ta nhớ - Lúc vui người ta nhớ - Và lúc bình thường người ta cũng nhớ.
    Vì đó là những ngày hửng nắng giữa mùa mưa.

    Đôi khi cái nắng mong manh lắm! Chỉ chực chờ tan biến giữa những vần mây xám, giữa bầu trời lạnh. Vậy mà nắng vẫn đẹp! Đẹp như giọt đàn trên đồi vắng. Đẹp như tiếng cười giòn tan. Đẹp như những đóa loa kèn trắng muốt. Đẹp như ánh trăng run rẩy trên vạt cỏ đẫm sương đêm.

    Đôi khi cái nắng nồng nàn lắm! Chỉ chực chờ bùng cháy, cuốn hút lấy mọi thứ vào trong vòng xoáy huyễn hoặc. Và nắng vẫn đẹp! Đẹp như hơi ấm bàn tay ủ ấm một bàn tay - dẫu chỉ là đôi bàn tay gió. Đẹp như những giọt nước mắt ấm nóng bờ vai.

    Đôi khi cái nắng ... đơn thuần chỉ là nắng! Hờ hững đến lạnh lùng, dù rằng nắng vẫn thế, vẫn đẹp, nhất là vào giữa mùa mưa. Nắng dệt lên những mắc lưới vàng hườm, uể oải buông mình theo sợi tơ trời lửng lơ và rồi tan biến như chưa bao giờ tồn tại.

    Đôi khi người ta nhớ - nhớ những ngày nắng!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB