Anh khoác áo đi xuống phố.
Gió nhiều và rất nhiệt tình giật áo, giật mũ một kẻ đang đêm đi lang thang như anh qua các khuôn viên, các biệt thự giờ đang im lìm say ngủ. Bụi dã quỳ trên sườn dốc sẫm màu đi trong đêm tối, những rặng tối gật gù theo gió. nếu là buổi chiều, hẳn những bông dã quỳ đã ánh lên màu vàng cô độc, cái màu vàng ám ảnh mà khi xe lam đổ dốc rồi chậm nhịp đi vào phố, anh còn ngoái lại nhìn theo, giật mình sững sờ như vừa đi quamột lần nhớ nhung. Gió chạm những mũi kim nho nhỏ lên má, lên mũi, êm và gai gai. Anh khép lại cánh cổng cũ kỹ, đi vào phố.
Buổi chiều anh đứng cạnh rào ngắm say sưa một bông forget-me-not màu tím. Xa xưa forget-me-not được vun trồng cẩn thận trong sân truớccủa các ngôi biệt thự có cửa sổ thấp đón nắng. Thời gian trôi, chuyến xe ngựa vẫn đều đều gõ qua phố, thông reo hằng đêm bên kia mặt hồ, gío thổi qua các ngôi nhà gỗ thấp xuống, hàng rào tróc sơn lung lay, hoa hoang dại mọc lên. Và forget-me-not, bông hoa nhỏ màu tím ấy trở thành hoa dại, mọc vô tình và nở chơi bời. Chỉ có cái tên thì không thay đổi, không ai nhầm nó, cũng không ai lãng quên.
Hoa hồng Đà Lạt được coi là chúa tể. anh vẫn hình dung những bông hồng nở dọc trăm năm qua. Hồng BB vàng ánh cam lộng lẫy, hồng trắng mới nhập giống từ Châu Âu sang, thấy trên bó hoa cưới hạnh phúc. Hồng đỏ nở một mình trong căn phòng không người. Mỗi loài hoa mang một truyền thuyết riêng, câu chuyện riêng về cuộc đời của mình. Có câu chuyện vui, có câu chuyện đau xót. Anh lắng nghe hết và đem kể lại cho căn phòng không người.
Điếu thuốc lúc nửa đêm và que diêm cháy hết giữa ngón tay lóng ngóng cho anh nhìn thấy ai đã lấy phấn vẽ lên góc phố một bông hoa. Lại hoa, hoa Đà Lạt. Ngày xưa anh cũng từng mang phấn viết lên cột đèn một lời hẹn, chuyện cũ xa lắc xa lơ rồi. Chỉ còn dư âm là mỗi khi có dịp về thành phố tuổi nhỏ ấy, anh cứ đòi bạn chở qua phía ấy, nhìn xem có ai chờ anh không. Có ai chờ anh không ? Có ai chờ dưới ngọn đèn đường?...Mười năm rồi, chuyện tưởng dễ quên thì cứ đi theo suốt cuộc đời người ta như một lời hỏi. Ừ, thì cũng biết rằng chỉ có hoa cỏ là biết đợi chờ, dù anh chẳng bao giờ hẹn hò.
Hoa pensée xếp năm cánh không cân xứng, rất yêu kiều, hình như mỗi cánh hoa pha màu một khác. Đó là hoa tư tưởng. Tặng hoa pensée là tặng một lời mến thưong ý nhị và kín đáo. Nhận hoa pensée là nhận một niềm hy vọng. Đà Lạt biết bao cỏ hoa, anh không gọi được tên bông hoa của mình. Tìm đâu giữa "thành phố núi đồi cỏ hoa" này ? Lần trước anh lên đây, cũng vào mùa Noel, có người đàn ông nọ cứ nhìn mãi lên tháp chuông "nhà thờ con gà", lẩm bẩm nói với anh rằng hạnh phúc thì chẳng bao giờ là đủ. Ông ấy đi qua chiến tranh, đã đánh mất tuổi trẻ và hạnh phúc ở quãng đời đó, giờ đây ông nói câu ấy với tất cả những người qua đường. Vì hạnh phúc chẳng bao giờ là đủ đầy nên anh trở lại vào mùa này, không thấy người đàn ông mất trí năm ấy nữa. Cầu mong ông ấy đã tìm được cuộc sống ít đau khổ hơn. Anh trở lại đi trên những bậc đá lên đồi mà ở thành phố đã hàng trăm lần anh mơ thấy nó, mơ thấy mimosa vàng hửng chân đồi sương, và dã quỳ vàng héo hắt trong chiều của mùa có nắng.
Mùa Noel, người dân Đà Lạt trầm lặng hơn, nhịp điệu ấy gõ đều lên thành phố vốn rất êm đềm khói sương. Trái thông khô bất ngờ, thảng thốt rụng về cỏ xanh. Người lạ thích thú thả bộ qua những con dốc không tên. Người xa về lại thì cồn cào nhìn lá lật mình trên những giàn su xanh, đêm gió về trên những rặng thông sau nhà. Không có màu sắc, âm thanh gì là không gợi về những điều xa thăm thẳm.
Anh thọc tay sâu vào túi áo khoác tìm đường trở về.
Mùa đông đầy trắc ẩn đi qua trên đầu. Anh chạm tay vào cánh cổng gỗ và ngoái lại. Đà Lạt sau vai say ngủ êm đềm. Thành phố của truyền thuyết ngôi sao nào còn ngủ mơ trên đỉnh thông Noel, bụi dã quỳ vàng còn âm thầm run tay vẫy, tàn mimosa nhắm mắt anh cũng còn nhớ màu lá nửa xanh, nửa bạc...Căn phòng anh chỉ có một chiếc ghế, chờ đợi. Anh rũ áo ở cửa. Vẫn còn nghe tiếng gió ngàn thông bay về từ truyền thuyết của một tình yêu, than thở suốt năm suốt tháng...