
Thác Pongour
Từ TPHCM theo quốc lộ 20 qua khỏi Đồng Nai, du khách tới cửa ngõ của miền đất cao nguyên Lâm Đồng. Từ Di Linh lên Đà Lạt, chúng ta đi vào vùng trồi sụt địa chất của chân núi Langbian. Nơi đây có rất nhiều thác nước hùng vĩ mang những cái tên đẫm hơi thở Tây Nguyên: Dambri, Bobla, Gougha, Queyon... Trong đó, Pongour là ngọn thác đẹp và hùng vĩ nhất, thuộc xã Tân Thành, Đức Trọng, cách Đà Lạt 40km.
Trong sách địa lý, người ta giải thích rằng Pongour theo tiếng Tây Nguyên có nghĩa là Sừng tê giác, có lẽ vì mặt thác trải rộng, uốn cong hình cánh cung và hùng dũng lạ thường. Thác cao đến 40m, rộng chừng 150m có nhiều tầng.

Toàn cảnh thác
Các nhà du lịch đã không ngần ngại đặt cho Pongour biệt hiệu "Nam Phương đệ nhất thác". Theo truyền thuyết của đồng bào dân tộc thì thác gắn liền với câu chuyện về nàng Ka Nai - một tù trưởng xinh đẹp đã có công xây dựng nên cuộc sống thịnh vượng của đồng bào K`Ho. Tương truyền Ka Nai có 4 con tê giác và Ponguor là dấu về các con tê giác cắm sừng xuống đất. Ponguor có ngày hội thác vào ngày rằm tháng giêng hàng năm và ngày nay đã trở thành một ngày du xuân của thanh niên Đà Lạt - Lâm Đồng với nhiều trò chơi dân gian, các nghi lễ truyền thống của các dân tộc bản địa.

Thác nước tuôn xuống như những dải lụa trắng
Cùng nhau đi dưới tán cây rừng theo các con đường mòn đến gần chân thác, leo theo các tảng đá rải rác như quân cờ trên mặt sông, đến thật gần những thác bọt trắng xoá chui qua những đám mây nước như mưa rào để sang bên kia bờ sông. Dù ở đâu chăng nữa, cả đất trời Pongour luôn được ngâm trong âm vang không dứt của tiếng thác rền. Lúc đầu tiếng thác đổ làm ta xốn xang, lâu dần bỗng như quen với tiếng thác và người ta thấy như sờ được vào sự chảy trôi bất tận không ngưng nghỉ của thời gian vô hình vô ảnh. Không ở đâu, cảm xúc này rõ nét và thấm thía như ở Pongour.

Những tảng đá bao bọc quanh thác
Đứng ngắm toàn cảnh con thác từ ngôi nhà bát giác xinh xắn, hay đi tìm mua những đồ lưu niệm của người dân tộc. Không gì vui hơn khi sát cánh với các bạn trẻ dân tộc bên lửa trại trong các bài ca, điệu nhảy Tây Nguyên. Và sẽ rất đáng tiếc nếu bạn không thể ngủ được một đêm bên rừng Pongour trong những chiếc lều bạt dã chiến. Khi ấy bạn sẽ hiểu vì sao trước đây nhà vua Bảo Đại thường về nghỉ đêm bên dòng thác Sừng tê giác này mỗi khi lên đây săn bắn.