Đêm nghe thân xác rã rời Lòng như hoa rụng giữa trời bão giông Thương yêu chi để bận lòng Từ đây đoạn tuyệt chỉ mong an bình Thuyền đà mục ván long đinh Sông sâu biển rộng một mình dám đâu Tuyết sương nhuộm trắng mái đầù Giờ đây bên bến buông câu đợi ngày Bụi trần phủi sạch đôi tay Thả hồn theo áng mây bay cuối trời Đời như một thoáng rong chơi Buồn vui ta gởi cho đời bể dâu
Đường về chòi rẫy buồn thiu Gập ghềnh sỏi đá liêu xiêu chân người
**Trăng buồn còn nữa vành thôi ** Tình người trốn chạy nữa đời thương đau...
Trịnh
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗