Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tình yêu quí tộc

  • adminA

    Chương 1: Cuộc sống mới
    Lộc cộc lộc cộc…
    Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi. Cô bé đang hướng về ngôi nhà mới của cô. Đó là một ngôi nhà, không phải nói nó như một tòa lâu đài tráng lệ, rộng lớn. Từ nay đây sẽ là nhà cô. Từ từ tiến tới, cô bé run rẩy bấm chuông, bất chợt cánh cửa bật mở, một người phụ nữ trung niên cao, hơi đậm người bước ra với khuôn mặt hiền hậu đang mỉm cười với cô:

    • Cháu là Diệp Xuân đúng không?
      Cô bé hơi bất ngờ vì nhưng cũng vui vẻ đáp lại nụ cười đó:
    • Dạ. Cháu chào bác, cháu là Diệp Xuân.
      Người phụ nữa kéo cô vào, nhẹ nhàng đỡ chiếc vali của cô:
    • Ừm, ngoan lắm. Bác là Kim, người giúp việc ở đây.
      Vừa bước vào ngôi nhà, cô không khỏi ngạc nhiên vì sự to lớn của nó. Cô thầm nghĩ: “ Chậc, thật phung phí, tại sao họ có thể xây ngôi nhà to như thế này chỉ cho 6 “cậu chủ” ở chứ. Lật đật bước theo bác Kim về phòng mình.
      Căn phòng không lớn lắm nhưng cũng không phải là nhỏ. Vội vàng cất đồ xong, cô chạy xuống bếp tìm bác Kim, làm vài việc lặt vặt cho bác xong cô liền xin bác cho phép đi thăm trường mới.
      Chạy xe đạp dọc con đường đến trường, cây cối xanh um, thẳng tắp, đâu đó có vài bác công nhân đang tỉa tót lại cây cối, đường xá thì khỏi bàn, sạch sẽ và phẳng tắp. Cô phóng nhanh để tận hưởng không khí trong lành và mát mẻ này trong niềm tâm trang thóang buồn. Có lẽ cô đang nhớ nhà chăng. Đạp lòng vòng trên đường, cô mới nhận ra mình đã quên mất đường đến trường rồi. Đi vài vòng với hi vọng mình sẽ tìm lại được đường về nhưng càng đi cô càng thấy lạ. Lúc này cô mới thực sự hoảng loạn. Cô dường như muốn khóc, giờ phải làm sao, ở nơi rộng lớn này, không có người quen, đã thế lúc đi cô còn quên lưu số điện thoại của bác Kim vào điện thoại nữa chứ. Sau một hồi đạp xe “vu vơ” cô dừng xe lại ngồi trên chiếc ghế đá, gục đầu vào tay như muốn khóc lên: “ huhu giờ phải làm sao, mình ghét mình quá, không chuẩn bị gì cả, lạc đường mất rồi” thầm trách mình nhưng cô cũng đâu biết làm gì hơn.
      Cùng lúc đó, trên chiếc xe Ford, một chàng trai bất chợt thấy một cô bé đang ôm mặt như có vẻ đang khóc, dáng vẻ thật “ngộ nghĩnh”, anh chợt nở nụ cười. Nụ cười đó càng khiến cho anh đã đẹp nay còn đẹp hơn, dường như có thể làm tan chảy mọi thứ xung quanh.
      Chàng trai chợt cất tiếng: “dừng lại”
      Bác tài xế liền phanh gấp, vội vàng quay lại hỏi:
    • Có chuyện gì không thưa cậu chủ?
      Chàng trai vừa mở cửa vừa trả lời qua loa: “ Không có gì đâu, chú đợi tôi một lát”.
      Nhẹ nhàng bước đến chỗ cô bé, anh cất giọng hỏi:
    • Em làm sao thế? Em tên gì thế?
      Cô bé dụi mắt ngước lên, khuôn mặt tèm lem đến buồn cười, chợt thấy có người cô vội vàng lau đi khuôn mặt sưng húp vì khóc của mình. Anh chàng kia bật cười, chìa chiếc khăn của minh cho cô bé. Cô lặng lẽ cúi đầu nhận lấy, lí nhí nói:
    • Em cảm ơn.
      Anh ngồi xuống ngước nhìn cô bé đang cúi gầm mặt, anh hỏi lại:
    • Có chuyện gì thế? Tên em là gì?
      Cô bé hơi khẽ ngước lên. Lúc này cô mới nhìn rõ khuôn mặt thanh tú của chàng trai, bất chợt cô xao xuyến trong lòng trước nét đẹp đó. Đôi mắt nâu của anh đang nhìn cô khiến cô thoáng ngập ngừng. Nếu như không phải do đang ở trong tình huống “thú vị” này chắc cô không khỏi kìm lòng trước ánh mắt đó mất. Cô đáp:
    • Em là Diệp Xuân. Em mới đến đây. Em bị lạc đường rồi. Em đang đến xem thử trường mới.
      Nói đến đây cô chực như muốn khóc tiếp. Thấy vậy, anh chàng xoa đầu cô nhẹ nhàng nói:
    • Anh là Thanh Phong. Em đến trường Lâm Quang phải không?
      Xuân ngơ ngác một lúc rồi đáp:
    • Ơ, sao anh lại biết thế?
      Anh mỉm cười:
    • Vì em đường em đi thì chỉ có thế đến trường Lâm Quang thôi.
    • Ah!!! Cô bé khẽ nói. “ Thế anh chỉ cho em đường đến trường đó nhé!” cô nhẹ nhàng nói và khẽ ngước nhìn Phong bằng đôi mắt cún con nhất của cô. Anh khẽ bật cười, đáp:
    • Không.
      Lời từ chối thẳng thừng của Phong như một đòn giáng xuống Xuân, làm cho cô bé chực bật ngửa, cô ngạc nhiên, đơ người trong đến tội nghiệp, thoáng ngập ngừng không biết nói gì, cô thất vọng mặt cúi gầm, buồn bã đứng dậy quay đi, thầm nghĩ: “ huhu, mình tưởng anh ấy tốt chứ, giờ sao bây giờ, chả lẽ tối nay mình ngủ ngoài đường thật hả trời”. Ngước lên nhìn bầu trời đang dần chuyển màu cam cô như muốn khóc vì ý nghĩ của mình, không dấu được nỗi buồn cô vội đứng dậy, cúi gầm mặt quay đi như muốn che dấu khuôn mặt chực khóc của mình, vội chào Phong rồi dắt xe đi:
    • Em xin lỗi đã làm phiền, em chào anh em đi, cảm ơn anh về chiếc khăn.
      Cuống quít trao trả chiếc khăn cho Phong, cô quay đi. Thấy vậy, Phong chợt kéo tay cô, nở nụ cười chết người của mình giải thích:
    • Không, ý anh là sẽ đi cùng em tới trường luôn, nếu em không phiền.
      Nghe vậy cô vô cùng ngạc nhiên và sung sướng, nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy Phong mà nói:
    • Không, không phiền đâu ạ. Em rất vui và cảm ơn anh nhiều nhiều lắm. Không em sợ tối nay mình sẽ lạc và không thể đến trường hay về nhà mất.
      Phong ngạc nhiên trước thái độ của cô bé này, mới này khuôn mặt chực muốn khóc, giờ lại cười toe toét như đứa trẻ này, anh không khỏi không khỏi bật cười lớn:
    • Haha…, em thú vị thật đấy.
      Lúc này, Xuân chợt giật mình trước thái độ thái quá của mình, cô đỏ mặt, vội vàng đẩy Phong ra, ấp úng xin lỗi
    • Em… em xin lỗi…em không cố ý…em… cư xử hơi quá, mong anh… bỏ qua…
      Vừa nói, mặt cô vừa đỏ lên vì xấu hổ :” trời ơi, mình ngốc quá mà, lỡ anh ấy ghét mình bỏ mình, không dẫn mình thì sao”. Cái ý nghĩ đó thoáng qua cũng đủ khiến cô sợ rồi. Nhưng trái ngược với ý nghĩ của cô, anh mỉm cười nhẹ nhàng xoa đầu cô:
    • Không sao đâu. Em đừng lo quá như thế. Nào chúng ta đi thôi.
      Cô chỉ biết cười trừ. Rồi anh bất chợt leo lên xe cô chờ đợi:
    • Nào lên xe đi, anh chở cho.
      Thoáng ngơ ngác nhìn anh, cô hỏi:
    • Ơ, sao thế được? Anh không cần làm thế đâu? Mấy chú kia đang đợi anh kìa. Anh chỉ cần để em đi theo xe anh cũng được rồi. không thì chỉ cần anh chỉ đường cho em là được lắm rồi ạ. Em cảm ơn anh nhiều lắm.
      Cô mỉm cười bối rối. Nhưng anh có vẻ cương quyết:
    • Không sao. Em lên xe nhanh lên. Trời sắp tối rồi. Không thì anh bỏ em lại.
      Nhìn anh mỉm cười tinh nghịch, khiến cô thoáng ngập ngừng rồi cũng leo lên xe. Suốt dọc đường đi, cô chỉ dám im lặng, nắm nhìn khung cảng xung quanh. Cô ngồi im, không dám nhúc nhích. Cô biết mình mập, sợ sẽ làm anh thêm mệt. Bất chợt anh dừng xe trước một cánh cổng to. Lúc này cô mới chợt tỉnh khỏi suy nghĩ mông lung của mình. Cô ngước lên nhìn cánh cổng to cao. Đằng sau cánh cổng là ngôi trường mới mà cô sẽ học. Ngôi trường to lớn, đồ sộ đến ngỡ ngàng. Dù biết đây là ngôi trường dành cho các “cô ấm”, “cậu ấm” của các tập đoàn hàng đầu thế giới hay các nước học tập nhưng không thể nào không ngạc nhiên vì nó. Ngôi trường được bao quanh là khu vườn tuyệt đẹp, được chăm sóc cẩn thận, tao ra những hình “ngộ nghĩnh”. Con đường tới trường, được lát gạch phẳng phiu, xa xa đằng kia, cô có thể thấy là một cái hồ to với cây cầu bắc qua. Ngôi trường quả thật rất rất đẹp. Cô không nghĩ cả đời này mình có dịp học trong ngôi trường như thế. Hẳn cô sẽ rất sung sướng nếu như cô đến đây để trả nợ giúp bố của mình.
  • adminA

    Chương 2
    Nhà cô thật ra cũng không phải là nghèo khổ, túng thiếu. Bố mẹ cô đều là người tốt, dù không giàu có nhưng cũng không phải nợ nần ai. Thế nhưng năm cô 15 tuổi, nhà cô phải gánh chịu một cú shock khủng khiếp. Bố cô do là người tốt, lại là một nhân viên giỏi nên bị nhiều người ganh tị, ghen ghét trong công ty làm, thế rồi họ lừa bố cố, khiến cho gia đình cô phải gánh chịu món nợ hơn 100000 USD. Kể từ ngày đó, cô bé Diệp Xuân 15 tuổi, không còn có thể hồn nhiên vui tươi như bao bạn bè cùng trang lứa. Cô bắt đầu làm thêm, học tập, tích góp từng đồng một để phụ giúp gia đình. Mặc dù chỉ là con thứ nhưng cô vẫn đứng ra lo việc thay cho bố mẹ cô để họ kiếm tiền và cho chị cô theo học nốt cao học. Chính cô đã ngăn cản chị cô từ bỏ ý định học cao học của mình. Dù hoàn cảnh gia đình như vậy nhưng cô vẫn vui vẻ và yêu bố mẹ cô nhất, già đình vẫn là nơi mà cô yêu quí nhất và tự hào nhất. Đến một buổi tối, cô bé đã 17 tuổi vừa đi làm thêm về, cô gặp một người đàn ông trung niên ngoài 50 tuổi, khuôn mặt lạnh lùng ít, ông nói với cô( do cha mẹ đã đi làm xa):

    • Tôi là Minh, thư kí của chủ tịch tập đoàn AJ.
      AJ là một tập đoàn lớn, là người có ảnh hưởng rất lớn tới nền kinh tế cũng như xã hội của nước Việt Nam. Ngoài ra nó còn rất phát triển ở nước ngoài. Nắm trong tay hàng trăm khu nghỉ dưỡng nổi tiếng ở California, Caribie, Hawai,…; những bệnh viện hàng đầu về chất lượng và sự hiện đại. Ngoài ra tập đoàn AJ còn nắm giữ nhưng ngân hàng quan trong ở nhiều nước… và tập đoàn AJ còn thâu tóm được cả thế giới ngầm. Nói chung, tập đoàn AJ là một tập đoàn rất lớn. Ngay cả đứa trẻ 3 tuổi cũng phải biết đến.
      Cô hơi giật mình nhưng cũng lễ phép đáp lại:
    • Vâng, cháu chào chú. Rất vui được gặp chú. Không biết hôm nay chú đến đây có việc gì quan trọng không ạ?
      Nhìn khuôn mặt ngây thơ, trong sáng của cô bé này, ông thư kí không khỏi ngạc nhiên trước thái độ bình tĩnh và lời nói cứng rắn của cô bé. Dù gì ông cũng là thư kí của một tập đoàn lớn, có sức ảnh hưởng mạnh mẽ, khiến ai cũng không khỏi run sợ. Ông khẽ mỉm, gật đầu hài lòng rồi đáp:
    • Tốt, chào cô. Ta tới đây có một thông điệp muốn gửi tới cho cô từ chủ tịch. Nhà cháu đang nợ tập đoàn AJ hơn 100000 USD. Đó không phải là số tiền nhỏ đối với nhà cô.
      Nói đến đây ông dừng lại quan sát nét mặt của cô bé ngồi đối diện mình. Hơi chút ngập ngừng, cô bé khẽ đáp:
    • Dạ, cháu sẽ cố giúp trả lại tiền cho tập đòan sớm nhất có thể.
      Ông khẽ cười trước câu trả lời dường như không thể thực hiện được đối với hoàn cảnh của một cô bé ngồi trước mặt mình nhưng ông cũng thầm khâm phục quyết tâm của cô bé đó
    • Ta không muốn khiến cô thất vọng những điều đó dường như xa vời đối với cô phải không.
      Thoáng giật mình, cô bé khẽ gật đầu, không nói gì. Ông nói tiếp:
    • Vì thế, chủ tịch của ta cũng đã tạo điều kiện để giúp gia đình cô có thể giảm nhanh số nợ đó.
      Cô bé giật mình, ngước lên, ngạc nhiên nhiên ông thư kí như không tin vào tai mình nữa.
    • Ta được biết cô cũng là một học sinh ưu tú của trường của cô.
      Cô không nói gì, chỉ im lặng chăm chú lặng nghe những lời của ông như muốn nuốt hết nó vậy.
    • Chủ tịch muốn cô sẽ đến giúp việc cho nhà thứ của chủ tịch. Đó là nhà có 6 người, sẽ là “cậu chủ” của cô nếu như cô đồng ý.
      Nghe ông nhấn mạnh vào từ “ cậu chủ” khiến cô thoáng giật mình. Cô hỏi:
    • Chỉ cần giúp việc là có thể giảm nợ sao?
      Ông nhếch mém lên cười một nụ cười có vẻ ác độc:
    • Không, đâu có dễ thế. Thật ra nói là 6 “cậu chủ nhưng thật ra chỉ mới có 3 “cậu chủ” thôi.
      Ông dừng một lát quan sát Xuân. Cô hơi giật mình: “bảo mình giúp việc cho 6 người nhưng lại mới có 3. Chẵng lẽ…” cô thầm nghĩ.
    • Chắc cô cũng đoán ra ý tôi rồi phải không. Đúng. Nhiệm vụ của cô là tìm và thuyết phục 3 “cậu chủ” còn lại về sống tại ngôi nhà đó.
      Im lặng một lúc rồi cô cất tiếng hỏi:
    • Làm thế thì được gì chứ, nếu làm được thì sao?
      Lại một nụ cười độc ác lại nở trên môi của ông:
    • Cô có vẻ đang nghĩ việc này dễ phải không. Đúng. Nó không phải là không đơn giản. Tất cả “cậu chủ” này đều là con cháu ruột của chủ tịch. Ngài muốn các cháu của mình cùng sống với nhau và cũng một phần muốn chọn người thừa kế cho tập đoàn nhưng do nhiều lí do việc đó không dễ dàng.
      Ông dừng lại một lúc như suy ngẫm điều gì đó rồi nó tiếp:
    • 3 trong 6 “cậu chủ” không chấp nhận và không sống trong ngôi nhà đó. Mặc dù đã có nhiều người đến thuyết phục nhưng cũng không thể khiến cho 3 cậu ấy thay đổi ý định. Đã từng có nhiều người giống như cô…
      Bất chợt ông ta nhìn xoáy vào cô rồi buông lời nói như có ý mỉa mai:
    • Thậm chí còn giỏi và xinh đẹp hơn cô nhưng đều không thể. Lần này, chủ tịch cho cô cơ hội này để giúp cô. Nếu cô làm được sẽ được giảm 2/3 số tiền nợ.
      Nói đến đây, ông dừng lại như chờ xem phả ứng của cô. Thoáng ngập ngừng, cô nhìn thẳng vào mắt ông thư kí rồi hỏi:
    • Thật chứ?
      Ông ta nhìn cô. Ông thoáng nghĩ: “chủ tịch lạ thật, tại sao lại giao cho con bé này nhiệm vụ quan trọng này chứ. Dù gì cũng có nhiều người thích hợp hơn còn biết bao nhiêu người trẻ tuổi, xinh đẹp, giỏi giang chứ đâu phải “dùng” đến con bé này. Nó chỉ bình thường thôi mà. Trước đây cô Diệu Trinh, Mỹ Lan,… đều đâu thể làm gì được”. Dù nghĩ vậy nhưng ông cũng cảm thấy ở cô bé này có nét gì rất khác biệt. Điều đó cũng cho phép ông hy vọng một phép lạ.
      Theo chủ tịch hơn 30 năm rồi. Chủ tịch là người ông kính trọng nhất, chủ tịch cũng rất xem trọng ông. Nhờ có chủ tịch, ông mới có được ngày hôm nay. Ông đã thề, cả đời này sẽ trung thành phục vụ chủ tich đến hơi thở cuối cùng và ông tự hào về điều đó, điều chủ tịch muốn cũng là điều ông muốn và là điều ông sẽ dốc hết sức mình mà thực hiện.
      Chợt thấy ánh nhìn chăm chú của cô bé đối diện, ông chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ:
    • Cô nghĩ chủ tịch là ai mà lừa cô mà nếu lừa cô thì được ích gì chứ?
      Ông nhéch mép tạo ra nụ cười khinh bỉ nhìn cô. Cô nghĩ cũng đúng rồi im lặng. Ông nói tiếp:
    • Trong thời gian đó, cô sẽ chuyển đến trường Lâm Quang. Chắc cô cũng biết ngôi trường đó chứ nhỉ?
      Lâm Quang ngôi trường hàng đầu thế giới, dành riêng cho các “cô ấm”, “cậu ấm” của các nhà tài phiệt, nhà chính trị hàng đầu hay là những người nổi tiến trên khắp thế giới. Chất lượng giảng dạy cũng như về cơ sở vật chất thì khỏi phải nói. Được học trong ngôi trường đó dường như như là điều không tưởng của Xuân. Cô không khỏi ngạc nhiên. Cô dường như không tin vào những gì mình đã nghe. Không chỉ có cơ hội trả nợ cho gia đình, cô con có cơ hội học trong ngôi trường danh giá nhất nhì thế giới. Nhưng thật ra trong cô vẫn còn chút do dự.
    • Thế nào? Câu hỏi của ông thư kí làm cô chợt tỉnh
    • Cô đồng ý nhận việc này chứ. Công việc không phải là dễ dàng, nhưng cô đừng lo chủ tịch sẽ không để cô thiệt thòi đâu. Đặc biệt nếu cô hoàn thành tốt việc này, chắc chắn việc trả nợ của cô là điều quá dễ dàng. Gia đình cô sẽ không phải sống khổ sở như thế.
      Nói đến đây, ông liếc mắt nhìn cho “căn nhà” nhỏ bé của cô. Do trả nợ, bố mẹ cô đã bán căn nhà cũ và đi làm xa, để cô lại một mình tự bươn trải nuôi sống bản thân. Cô không hề than phiền hay chán nản. Đây là lúc mà cô càng phải cố gắng, không thể là gánh nặng cho bố mẹ cô được. Cô suy nghĩ một hồi rồi chợt hỏi:
    • Điều gì nếu cháu không hoàn thành xong công việc đó?
      Nhéch mép lên tạo ra nụ cười gian xảo:
    • Hỏi hay lắm. Đương nhiên, nếu cô không lam xong công việc thì số nợ của cô sẽ tăng lên gấp đôi. Làm mất quá nhiều thời gian và sự chờ đợi của chủ tịch là không tốt đâu.
      Lời nói đó như một cú đấm thẳng vào cô khiến cô như muốn ngã ngụy. Cách đây mấy phút, cô đang nhen nhóm cho mình một hy vọng nhỏ nhoi, thế mà giờ đây , hy vọng đó như tắt ngúm. Nếu cô đồng ý thì đây sẽ là một cuộc đánh cược lớn. Nhưng cô đã quyết định, cô phải tin vào bản thân mình, cô sẽ làm được:
    • Cháu đồng ý. Cháu sẽ làm được. Bao giờ cháu có thể bắt đầu công việc đó?
      Thóang ngạc nhiên trước quyết định nhanh chóng và chắc chắn của cô bé ngồi trước mình. Dường như 2 năm tự bươn trãi nuôi chính bản thân mình đã làm cho cô bé này có một nghị lực đến kinh ngạc. Ông không ngờ đứa con gái nhỏ này có thể có được sự chín chắn đến như thế. Thầm khâm phục cô bé, ông trả lời:
    • Nếu cháu có thể sắp xếp được thì tuần sau ta sẽ cho người đến đón cô.
      Hơi ngập ngừng cô bé đồng ý:
    • Dạ, cháu sẽ chuẩn bị.
    • Tốt. hẹn gặp lại. Chúc cô may mắn.
      Nói xong ông đứng dậy đi thẳng ra ngoài, không cần cô phải tiễn. ông bước ra trong lòng có một chút gì đó rất hồi hộp…ông đang hi vọng chăng? Có lẽ lần này ông cũng cho phép mình hi vọng chút cũng không sao? Nói đúng hơn, có lẽ lần này ông cảm thấy rất đáng chờ đợi nhưng chính ông cũng không thể giải thích được tại sao.
  • adminA

    mong mọi ng ủng hộ

  • adminA

    sao koa 2chuong zj
    dag hay maz...hjxhjx

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB