Nắng rưng rưng đọng cuối ngày
Riêng ta tìm đến chỗ này ngồi mơ
Chỗ thương gọi nhớ vào thơ
Riêng ta trầm mặc bên bờ khói sương
Chỗ này vốn chỗ xanh rêu
Mê man sóng vỗ liu hiu nhịp lòng
Đem mình ra thả suối sông
Một ngày kia.. một ngày mong bến bờ
Chỗ tâm cảm . chỗ ngu ngơ
Chừng như thơ ý đã ngờ vực nhau
Chỗ đời... mưa nắng hanh hao
Chỗ Xanh Rêu...
-
-
Có những ly ca-phê bên đời thấy đắng
Có mối tình thầm lặng vẫn băn khoăn
Ai hiểu được đất trời chung chăn gối
Chia giùm ta hơi ấm nửa vầng trăngCó nhũng lúc thấy đời như hoang phế
Đường ngựa xe lạc lối chẳng muốn về
Khua tiếng mõ tưởng đời như hạnh phúc
Buồn vắt ngang tròng tréo chỗ đam mêCó những nơi tình em đầy nắng ấm
Chợt thấy mình từ một cõi xa xăm
Muốn hỏi em. Có đêm nào trở gió!
Sao bình an mái dột đã trăm nămCó những lúc nhìn em như khói sương
Ngậm ngùi anh tiếc những đoạn đường
Em làm mưa gió bay ngang thềm cũ
Thổi muộn tình nhau. Sao thấy vấn vương -
Đêm Sài Gòn thơ trôi dạt lênh đênh
con chữ thờ ơ, con chữ bồng bềnh
anh đố em buồn chúng mình có bao nhiêu nhánh ?
mà nỗi nhớ trôi hoài nơi cõi nhớ mình ên ....đêm Sài Gòn con phố thức đợi ai
phố trăn trở bên hàng cây đổ lá
anh đố em vì sao đêm buồn quá
người có đợi người từ giấc hạ mùa xưa ...?!đêm Sài Gòn , nghe nỗi nhớ xôn xao
nỗi nhớ rức ray, nỗi nhớ cồn cào
nếu thương nhớ mình ví bằng tinh tú
đêm nay Sài Gòn nhiều lắm những vì sao ....đêm Sài Gòn nghe nỗi nhớ bủa giăng
anh đố em biết được trăng mấy tuổi ?
tình cũng già nua theo bước đời thui thủi
anh đố người như đã hỏi lòng anh ... -
Có những lúc chợt thấy lòng se sắt,
Một thoáng hương trong ký ức hiện về,
Với tiếng cười vụn vỡ trong cơn mê,
Lạ lùng nhỉ, giờ như người xa lạ !!!Có những lúc chợt thấy lòng sắt đá,
Tưởng chừng như mọi đau khổ đã qua,
Bao yêu thương, bao thương nhớ đã xa ....
Nhưng lạ quá...,
Lòng mình sao vẫn nặng?!?!Có những lúc lòng buồn như thế,
Chơ vơ lòng cô độc giữa xôn xao ...,
Anh cũng cười ...,
Cũng nói tiếng lao xao ...
Lòng chợt nghẹn khi đêm về đối mặt..Anh ngồi đây chờ một ngày nắng tắt..
Hái sao trời thành giọt nước mắt đong đưa .... -

Mưa tuôn lạnh , buốt lòng con của mẹ
Ngồi rưng rưng con cầu khẩn Phật Trời
Cho cơn mưa như giọt lệ ngừng rơi
Vì mẹ tôi đang nặng oằn vai gánhBao năm qua lời rao còn lanh lảnh
Giữa phố khuya lầm lũi bước nhọc nhằn
Xương vai gầy chan chứa sức vạn năng
Nuôi con lớn bằng đôi vai rướm máu
Giữa đêm khuya tiếng rao chùng ảo não
Từ bao lâu đã ru lớn đời con
Mà giờ đây nghe như đã hao mòn
Vẫn sung sướng nhìn con mà mãn nguyệnTừng đêm mưa con dâng lời cầu nguyện
Để mẹ về môi tươi tắn niềm thương
Và bao nhiêu mệt nhọc suốt đêm trường
Theo giấc ngủ cùng lời rao bay bổng.
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập