Những ngày cuối tuần, rãnh rỗi em chẳng biết làm gì, làm sao để quên anh đi, em đọc sách, nghe nhạc, xem phim nhưng em không thể quên anh được, khuôn mặt ấy, nụ cười ấy luôn mãi trong tim em, hình bóng ấy như bên cạnh em. Cho dù em có cố gắng đến thế nào đi nữa thì em cũng không thể thôi nghĩ đến anh, nhớ đến anh. Em chỉ muốn nhắn cho anh đơn giản là em nhớ anh, nhưng điều đó là không thể, và không được phép. Một điều tưởng chừng như đơn giản với bao người nhưng đối với em sao mà khó khăn đến thế. Anh có biết không và anh có hiểu cho em hay không, sao em cứ như ngây dại trong cuộc đời này. Em tìm kiếm chờ đợi một người giống như anh trong vô vọng mà có thể vì đó em vô tâm với nhiều người mà có lẽ điều đó với em không quan trọng. Em chỉ luôn nghĩ đến anh, người trong trái tim em mà không bao giờ và không ai có thể thay thế. Chúc cho anh luôn khỏe mạnh và mong anh sẽ sớm tìm được tình yêu và hạnh phúc của riêng mình. Chỉ như vậy em mới cảm thấy mình bớt tội lỗi vì chỉ muốn giữ anh cho riêng mình, chào anh người anh của em, nhớ anh nhớ Đà Lạt những đêm lạnh anh thức khuya.
(Sáng tác)
📖 Trang viết
Anh
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhậpĐang online