Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Đông về

  • adminA

    Bắt đầu những ngày điên dại, con người – không, chính xác là tâm hồn con người đôi khi quá nhạy cảm để nhận biết một dấu hiệu nhỏ nhoi….đông về, thời khắc của sự chờ đợi – Mùa lễ hội.

    Như chu kì tiếp nối, cứ độ này là tôi lại xớn xác với biết bao cảm xúc mãnh liệt, như cô gái đôi mươi vừa biết yêu; thẫn thờ, hồi hộp chờ mỗi sớm mai….của mùa đông…không rõ ở Saigon này.

    Hiếm hoi để có một buổi sớm phủ sương mù trên những tàng cây cổ thụ, hiếm hoi có những làn gió se se lạnh thổi ngang bờ vai….bởi thế, tôi chong mắt tìm kiếm mỗi ngày, tôi háo hức đắm mình vào khí tiết chuyển dịch chậm hơn giây thời gian của mùa đông quý giá….

    Có lẽ tôi yêu mùa đông, cũng bởi tôi rất giống mùa đông. Mùa đông hiển nhiên buồn mà cũng lắm niềm vui trong phấn khởi. Mùa đông là mùa Vọng, mùa Vọng của những con chiên ngoan đạo đang đón chờ ngày vui sắp đến, ngày Chúa sinh ra đời…Mùa đông là mùa của yêu thương, cái lạnh làm con người muốn gần nhau hơn, muốn tìm sự ấm áp, tay muốn tìm tay, vai kề vai.

    Tôi trẻ con hẳn khi đông về, tôi hay vui, hay cười, hay tự phấn khởi không rõ lý do. Tôi cảm thấy yêu thương tràn đầy và những niềm vui cùng hy vọng nhảy múa đâu đây. Nhưng, vẫn còn một khoảng trống để chìm đắm vào những kỷ niệm – kỷ niệm thì luôn đẹp, chìm đắm vào những nỗi buồn trong vắt như pha lê...

    Mùa đông saigon…nhộn nhịp, tươi vui….mùa đông Dalat trầm lắng, sâu thẳm như phố núi mù sương…Tôi nhớ…..những mùa đông!!

  • adminA

    Đông về rồi nhanh thật đấy, kỉ niệm trong em lại ùa về, chợt em muốn chạy lại ôm lấy anh đứng yên và không nói gì, chỉ vậy thôi cũng đã đủ hiểu nhau rồi sau bao ngày xa cách.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB