## Mỡnh post một số bài thơ về người bạn quỏ cố của mỡnh. Tờn bạn ấy là Trần Nhật Tõm. Mỡnh rất thớch những bài thơ trong trẻo của bạn ấy...Đú là những vần thơ ngõy ngụ của cỏi tuổi 17 đầy mộng mơ và của những rung động đầu đời.Cỏc bạn hóy thử đọc và cảm nhận nhộ....
## Nói dối
## Chẳng biết từ bao giờ…ta bắt đầu nói dối
## Có phải bắt đầu từ lúc mới yêu
## Chuyện dối gian ta chẳng dám nói nhiều
## Sợ em biết,em buồn,ta sợ lắm!
## Ta tự dối m×nh để rồi chẳng dám
## Ngỏ lời rồi sợ ai biết cho chằng?
## Con tim ta sao cứ dùng d»ng
## Thế là ta bắt đầu nói dối
## Giá nh m×nh đợc hoá thành chú cuội
## Cùng H»ng Nga mê mải cõi măy ngàn
## Th× cuội chẳng bao giờ nói dối
## §ể băy giờ thành cuội chốn nhăn gian
## Không đề
Tim em là sa mac Sahara c»n cỗi
## Còn anh gã lữ hành cô độc nhất trần gian
## Anh bớc đi trong hi vọng vô vàn
## Rồi thất vọng khi biết t×nh anh chĩ là ảo ảnh
## Anh gục xuống hồn vùi trong cát bỏng
## Vẫn không nguôi một h×nh bóng về em.
## Anh vẫn biết
## Anh vẫn biết chẳng bao giờ có đựợc
## Trái tim em chung nhíp đËp với m×nh
## Anh vẫn biết anh muôn đời có lỗi
## Nớc mắt muộn màng thành mảnh vỡ thuỷ tinh
## Hạ đến làm chi cho mắt biếc rng rng
## Mà em ơi…mãi lạnh lùng quá thế?**
## Ve nức nở ngoài kia nh thầm kể
***## Chuyện chúng m×nh *…cổ tìch tuổi mộng mơ
## Anh đốt cháy m×nh b»ng lửa của hồn thơ
## Mùa chìn khÏ phút chia ly sắp sửa
## Em yêu ơi bËn lòng chi nữa
## Khi ngày mai mỗi đứa một phơng trời…**
## Tản mạn con gái
## Cuộc đời này sÏ còn g× nếu vắng những £va##
Những Adam cô đơn trong vờn đía đàng lạnh lÏo
## Và trái cấm muôn đời xanh leo lÎo
## Bếp Chúa trời,muối ớt vẫn còn nguyên
## Vắng con gái rồi gương sÏ hết làm duyên
## Bác hàng xén cặp nơ quằng thùng rác
## Con vít cũng chẳng còn kêu quàng quạc
## Các quán hàng dẹp tiệm chẳng ai ằn
## Túi đựng đồ cũng chẳng có nhiều ngằn
## Nào phấn, nào son ,nào gơng ,nào lựơc
## Và cũng chẳng còn ai nói ngợc
## Ghét là thơng yêu là giËn bao giờ
## Vắng con gái rồi ai sÏ ngẩn ngơ
## Khi ngoài săn cơn ma chiều bất chợt?
## Vắng con gái rồi ai nồi vung dao thớt
## Và ngoài kia cơm bụi hẳn đợc mùa
## Vắng con gái rồi thơng lắm khế chua
## Thơng lắm lúa rang bánh khoai bánh sắn
## Và có một điều mà ta chắc chắn
## Vắng con gái rồi trái đất sÏ ngừng quay.