Tôi tình cờ đến Đà Lạt vào một mùa hè mưa lất phất...
Tình cờ chớp nhoáng yêu một khung cảnh ghi vào mắt mình trong những giây phút lạ lẫm...
Đẹp lắm đoạn đường đèo ấy trong những làn sương sớm...mờ ảo.
Tôi chợt yêu những bữa cơm của Đà Lạt, giản dị và mộc mạc...
Tách trà rừng nóng nghi ngút khói...tình cờ làm ấm lòng người lữ khách...
Đà Lạt với tối chợ đêm và tình cờ mua được một món quà nhỏ...
"Đà Lạt đấy nhé! chúng mày thích không?!?"
Tình cờ gieo vào lòng lũ bạn một nỗi thích Đà Lạt như mình...
Tạm biệt Đà Lạt, chuyến đi vội vã...dù chưa đủ để cảm hết cái tình của Đà Lạt, vẫn tình cờ hứa thầm "một ngày nào đó, ta sẽ trở lại với mi...Đà Lạt nhé!!!"
....
Đà Lạt trong tôi là những cái khuyết ...
Khuyết Hồ Xuân Hương lúc ấy còn cạn nước,
Khuyết những quán Cafe Đà Lạt lỡ hẹn chưa ghé qua,
Khuyết bàn tay một ai đó se vào tay ta cùng bước trên con đường Đà Lạt...
...
Trở lại Đà Lạt sau một năm...
Ta chọn cách đi xe máy thẳng từ thành phố...
Tình cờ ngang qua con đèo ấy một tối trăng rằm, thả dốc, tắt đèn...ôi...tình cờ ta bắt gặp 1 Đà Lạt ...đẹp chưa từng có.
Ta tình cờ ngang qua từng ngôi nhà lụp xụp của Đà Lạt,
Ta tình cờ lướt qua những hàng quán ven đường,
Ta tình cờ với hái được những trái hồng chín giòn trên vườn cây ai,
Ta tình cờ se tay mình vào tay người bên cạnh....
Ấm lòng....
....
Rồi lần xa rồi Đà Lạt lần này, ta tình cờ nhủ thầm rằng: " Đà Lạt...khi tốt nghiệp ta tìm về mi để được mi nuôi sống nhé!!!"
...
Đà Lạt...tình cờ như hữu ý.
