Đã 4 lần đi Đà Lạt, mỗi lần đi là một cảm xúc, khi hồi hộp, thích thú, tiếc nuối, chẳng muốn dời. Và luôn lưu giữ những kỉ niệm đẹp không bao giờ phai. Giờ tuy đã lớn nhưng mỗi lần được nói tới đi Đà Lạt vẫn háo hức như một đứa trẻ được đi nghỉ hè ở biển. Lần này đi mang theo một nỗi niềm khác, một nỗi niềm khi lên đó có một người thân không còn nữa thì lòng tự nhiên đau và buồn vô cùng. Dượng ra đi chỉ vì một căn bệnh ung thư quái ác trong khi tuổi đời dượng còn trẻ, để lại dì. Một người phụ nữ thành góa phụ, cô đơn, nhưng không cô độc, dì rất mạnh mẽ, ít than khóc, nỗi đau chỉ để trong lòng. Lúc con cháu lên thăm dì, dì rất vui, vì không muốn con cháu lo nghĩ, nhưng tôi biết dì buồn lắm nỗi buồn đau vô hạn khi mất đi người mình thương yêu. Và dù ai cũng buồn nhưng mọi người đều luôn cười nói vui vẻ để vơi bớt nỗi buồn của dì. Khi ra về long mình nặng trĩu, chỉ dám chào di nhưng không con không dám nhìn vào đôi mắt dì, bởi con biết giọt lệ của dì đang rơi khi không khí đang vui mà tự nhiên đi hết, con thương dì như thương mẹ con, tuy dì không đẻ ra con nhưng dì là khúc ruột với mẹ con. Con thương dì, mong cơn mưa đừng làm dì thêm buồn
📖 Trang viết
Nỗi lòng
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhậpĐang online