Đi dạo trên mạng và tìm được bài này. Nó bình thường và giản dị thôi nhưng nó.....
Anh vẫn gọi tôi là "Bà Thuý khù khờ". Chắc có lẽ tôi khù khờ thật, tôi khù khờ khi tôi nhận lời yêu anh - một người con trai mà tôi chỉ biết qua chiếc máy vi tính.
Tôi rời quê hương vào một ngày cuối thu, với "nhiệm vụ" đặt ra cho bản thân tôi là sẽ đi học hỏi về cách sống, cách kinh doanh ở nước bạn. Để sau này khi trở về ước nguyện của tôi sẽ trở thành một thương gia giàu có.
Những ngày đầu buồn vì nhớ mẹ, nhớ bạn bè, nhớ người thân, tôi chỉ có chiếc máy vi tính làm bạn. Tôi có thể ngồi cả ngày trên máy vi tính được vì trước đây công việc của tôi thường xuyên là ngôi trên máy vi tính. Vô tình tôi đã gặp anh - người con trai miền biển giống như tôi. Khi anh chat với tôi vài câu chào xã giao như mọi người, tôi thường có thói quen hễ ai click chuột vào nick mình thì tôi sẽ trêu cho họ tức rồi không thèm nói chuyện với tôi nữa thì thôi. Nhưng có lẽ anh để lại ấn tượng cho tôi với câu nói đầu tiên: "Em vẫn còn đi học hay đã đi làm?" - Tôi trả lời: "Nhà em nghèo lấy đâu tiền đi học, em học xong cấp III và không học Đại học, hi", rồi anh tiếp: "Vậy thì em về đây đi Khánh cho em tiền đi học Đại học". Và câu nói đó khiến tôi thay đổi hẳn cách nói chuyện với anh, tôi thường xuyên chat với anh hơn.
Thời gian phía bên tôi hơn Việt Nam 60 phút đồng hồ. Những câu chuyện qua lại, và tôi biết được tình ý của anh. Thú thực đã qua đi rồi 5 năm tôi chưa thấy tim tôi rung động thực sự trước ai sau sự tan vỡ của mối tình đầu. Tôi cố gắng để thời gian trả lời câu hỏi của anh dành cho tôi, nhưng những buổi đi làm tôi nghĩ về anh nhiều hơn, có lúc đang làm rảnh rỗi tôi lấy di động của mình ra gọi trực tiếp về cho anh chỉ để nghe anh nói một câu rồi tôi tắt phụt máy đi.
Tôi gọi điện thường xuyên về nhà anh hơn, tôi được nói chuyện với ba của anh, mẹ của anh - họ là những người rất dễ gần, dễ mến với giọng nói của người miền Nam. Tôi có một cảm giác rất ấm trong lòng, rất tin tưởng ở anh bởi mọi hoạt động của anh đều được hai bác cho tôi biết...
Đêm giao thừa, tôi gọi điện về chúc Tết gia đình tôi, chúc tết gia đình bạn bè, và chúc tết ba mẹ anh. Lúc đó tôi ước gì, ước gì tôi có mặt ở nhà nhỉ, nhưng điều ước vẫn mãi chỉ là điều ước mà thôi... Tôi yêu anh, yêu bằng tình yêu chân thành chứ không phải là cảm xúc nhất thời của mình. Tôi và anh đã có những hứa hẹn, những dự tính cho tương lai và ba mẹ anh, gia đình anh đã biết hết về tôi. Duy chỉ có ba mẹ tôi là chưa biết, vì tôi chưa có dịp để giới thiệu với mọi người.
Tôi muốn nói với ba mẹ tôi về anh nhưng tôi làm sao có thể nói khi tôi ở xa thế này. Tôi cảm thấy mình hạnh phúc nhất khi tôi gửi lá thư do tay tôi viết gửi qua bưu điện cho anh kèm theo tấm hình của tôi. Khi tôi gọi điện về là đúng hôm mẹ anh nhận được thư của tôi, bác reo lên trong điện thoại: "Thúy hả con? bác vừa nhận được thư của con nè. Rồi lát nữa Khánh đi làm về bác đưa cho nó nghe con". Tôi "Dạ" một câu mà lòng cảm thấy hạnh phúc tràn trề.
Những trao đổi về kiến thức, về cuộc sống anh và tôi vẫn trao đổi qua mạng. Anh đã cho tôi hiểu được nhiều điều, anh chỉ bảo cho tôi và sửa cho tôi từng câu văn, từng câu nói... "Ông Khánh ngu ngơ" của tôi ơi! Tôi vẫn thường gọi anh như vậy. Anh à! Đây là cảm xúc và tình yêu của em dành cho anh rất nhiều, nếu vô tình anh đọc được thì cũng đừng cười em nha. Em sẽ trở về theo đúng lời hứa của mình (17/12/2008). Em yêu và nhớ anh nhiều lắm! Hongkong!