Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Daubep tự sự...
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 21.04.2012 Vé số DLH-2012-10520

Daubep tự sự...

Hành khách
Daubepcodon
Khởi hành
21.04.2012
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • D Ngoại tuyến
    Daubepcodon Hành khách
    Toa 1

    Nếu thời gian có quay trở lại, anh sẽ vẫn yêu em...dù vẫn biết tình yêu ấy vô vọng...
    Nhưng cũng chẳng sao...tình yêu - dù là kiểu gì vẫn có cái hay riêng của nó..

    Một chút nắng cuối thu, một chút gió mùa hè, một ngày sương mù đầu đông... anh đã yêu em như thế..

    Em biết không? Anh chẳng dám nói "anh yêu em" - dù nhiều lúc đứng trước em, tâm hồn anh gào thét: nói đi..nói đi..!
    Vì anh sợ.. !
    Anh sợ rằng khi từ ấy thoát ra khỏi đôi môi, anh sẽ không quay lại được nữa..
    Nhưng lúc này thì anh đang hối hận, hối hận vì anh đã không nói ra điều đấy sớm hơn... anh đã để mất nhiều thời gian quá..
    Thời gian - là thứ chẳng bao giờ anh có nhiều - nhưng mà anh lại chẳng biết trân trọng..

    Anh cứ mãi đuổi theo em trên con đường trơn tuột, dù thấy rõ em đấy - nhưng em ở xa quá... có nhiều lúc tưởng sắp nắm được bàn tay em thì lại thấy mình bị tụt lại phía sau..
    Em....chẳng bao giờ anh có được..

    Mỗi buổi sáng, anh vẫn cười và nói với em: "em không được thích anh đâu đấy.." nhưng em có biết vế sau của câu nói ấy là gì không???

    ...."thay vì thế, em có thể yêu anh"..

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      1
    • C Ngoại tuyến
      congai_miendong87 Hành khách
      Toa 2

      Ai cũng sẽ có lúc hối tiếc trong cuộc đời....nhưng hãy hoàn thiện cho tình yêu sau nhé bạn yêu

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • D Ngoại tuyến
        Daubepcodon Hành khách
        Toa 3

        ...anh lại nhớ đến em rồi...và nước mắt anh lại rơi...em ơi..

        ..không biết rằng em có đọc được những dòng entry này không nữa..nhưng anh sẽ viết..viết thật nhiều..

        anh viết không phải dành cho em..

        ..anh viết dành cho kỉ niệm của chúng ta em à...mưa rơi rồi kìa...

        ..không biết..có ai..che dù cho em không...hay em lại dầm mưa..
        -mưa...mưa...

        ..lạnh quá...cô đơn quá...nhớ em quá...

        • em ơi..em đang ở đâu...em có biết chăng..lòng anh...đang nhớ đến em không..

        ..nhưng anh biết....giờ em đang hạnh phúc...với 1 người..đã cho em được..nhưng gì em hằng mơ ước mà anh chưa làm được cho em...

        • nhưng tại sao..tại sao...anh lại nghĩ về em...lại nhớ..về em..
          ...tại..sao..tại..vì sao...em thay đổi nhanh quá...nhanh đến nỗi..
          ..anh không tin..
          ..anh không nghe..đầu anh trống rỗng...
          ..anh chỉ biết con tim anh đang...có 1 nỗi đau...đang xâm chiếm..
          ..làm anh tê tái...

        • rồi ngày qua...ngày..tháng qua tháng...năm qua năm...
          ..hình bóng em...nụ cười của em..mỗi khi em nhìn anh....nó vẫn đang...im đậm trong đầu anh...mà anh đã cố xoá biết bao lần...
          ..nhưng anh càng cố xoá nó đi...thì những kỉ niệm..anh và em..lại hiện ra...như ngày hôm qua...
          ...em có phải là gió thôi qua cuộc đời anh..cho anh chút hương gió...rồi lại bay đi...
          ..em có phải là nắng..em cho anh tia nắng ấm áp...rồi lạ lạnh lùng..ra đi..để màn đêm lạnh giá...bao trùm lấy anh...

        -ngày ..ngày..anh vẫn cố bước nhanh qua con đường đó...anh đều cố bước thật nhanh...để anh không khóc vì nhớ em...

        • nhưng..cứ mỗi lần..anh bước đến chiếc ghế đá...có 1 cái cây..cổ thụ..thì anh cứ như bị 1 vật cản vô hinh nào đó..chặn đứng anh lại....
          ..và mỗi lần như thế..ngày hôm nay cũng thế....anh nhìn thấy...quá khư...em va anh
          ..ngày đó...chúng ta gặp nhau cũng chính nơi ấy...nụ cười...khi lần đầu gặp em...khiến con tim anh..nhớ nhung...quên ăn...quên ngủ...
          ..và anh cũng ngỏ lời yêu em..cũng chính nơi ấy...và những kỉ niệm của chúng ta..cũng chi có nơi ấy...lúc ấy anh hạnh phúc biết bao..mà giờ đây nơi ấy cho anh nỗi đau khôn siết.......

        • ngày ấy...khi chúng ta ngồi trên chiếc ghế đó...anh hỏi em rằng...em yêu anh nhiều như thế nào...

        • em nói...em yêu anh nhiều như những chiếc lá..xanh..
          1 chiếc lá..là...1 lời em muốn nói..em yêu anh...

        • anh đã hỏi em...còn những chiếc lá vàng...nếu lá xanh rụng hết...thì e sẽ không yêu anh nữa à...

        • em nói...không...những chiếc lá vàng đó...khi rụng xuống..chỉ cần anh...1 ngày nhặt 1 lá...khi nào đủ 1 ngàn lá...thì dù..cuộc đời này có ra sao...em vẫn sẽ yêu anh...và khi đủ 1100 chiếc lá...dù em ở đâu..chỉ cần anh nói..anh yêu em...thì e sẽ chạy đến bên anh...ôm anh thật chăt..và mãi mãi bên anh...

        -nhưng...có lẽ em đã quên...e thay đổi quá nhanh...
        từ..ngày em đi...cứ 1 ngày đi qua...anh đều nhặt..1 chiếc lá...và ngày hôm nay...anh đã nhặt đủ...1100...cũng có nghĩa...em đã xa anh 1100..ngày rồi....
        ..thời gian đối với anh...bao nhiêu lâu..anh cũng sẽ chờ...nhưng sao..khi anh nhặt đủ...1462..chiếc lá...và anh cũng đã gọi tên em..1100 lần...anh không mơ sẽ được ở bên em mãi mãi...anh chỉ ước khi nhặt đủ..1100..chiếc lá...là anh sẽ được nhìn thấy em cười với anh thêm 1 lần nữa...nhìn em thêm 1 lần nữa...anh chỉ ước thế thôi...

        • nhưng...em đã đi..mãi rồi...em đã quên rồi...
          ..giờ chỉ còn lá..và anh trong nhung nhớ...
          ...nước mắt..cô đơn...kỉ niệm...tình yêu....

        • anh biết...anh vẫn còn yêu em nhiều lắm...yêu em nhiều hơn khi chúng ta bên nhau...
          ..có 1 người đã từng hỏi....nếu cuộc đời bạn chỉ còn 30s...bạn sẽ làm gì

        • thì anh sẽ nói ngay là...nếu cuộc đời anh chỉ còn 30s...thì anh sẽ dùng 30s..đó..anh nói..anh yêu em...anh nhớ em..anh mong em...anh yêu em...

        • nhưng..trên đời này làm gì có điều ước...chứ...
          anh ngồi ngăm lại...nhưng chiếc lá..anh đã nhặt...1100...1100 ngày xa em...sao thời gian trôi qua lâu...mà vì sao..anh vẫn nhơ em..

        -...dù anh biết...em là gió...gió bay rồi sẽ không quay lại....
        em là nắng..nắng tàn rồi...nắng không còn sưởi ấm cho anh nữa...
        và em đã đi rồi....không còn ai..bên anh nữa...1100 ngày qua...anh đã sống..như vậy..khi không có em đó...

        • chỉ còn ..nhớ..nhớ..nhớ...thôi...
          giờ anh sẽ đốt những chiếc lá vàng đó...sẽ đốt...để anh...quên em..
          ..để anh không nhớ em...
          ..để anh bước tiếp...trên con đường...đó...1 cách..vô tư..như chưa...có em
          ..sẽ sốn tốt hơn...rồi anh sẽ dón nhận 1 tình yêu mới..có lẽ...
          ..và anh biết nhưng kỉ niệm..đó..sẽ mãi mãi...không phai..trong anh...yêu em...tạm biệt..kỉ niệm...
        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          0
        • D Ngoại tuyến
          dieuphong Hành khách
          Toa 4

          nhiều dấu ... quá! nhức mắt quá!! Aiz, đến nỗi đầu bếp cô đơn lên tiếng than thở thì chắc là...buồn khủng khiếp lắm rồi!! nhỉ?!

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • D Ngoại tuyến
            Daubepcodon Hành khách
            Toa 5

            Người về? Ừ, người về đi!

            Mùa đã hết ngần ngại chi chưa về

            Còn lại đây giữa bốn bề

            Mênh mông là chỗ ta mê mải ngồi

            Người về khẽ mấp máy môi

            Lời chưa thành tiếng đã phôi phai lời

            Ta ở đây sẽ mỉm cười

            Ôm thạch cầm gõ điệu lơi lả tình

            Người về bóng đuổi theo hình

            Bàn tay ta níu khói mình viễn vông

            Người như có ta như không

            Đời như một giấc mơ lồng giấc mơ

            Ta từ ngùi ngậm lời thơ

            Sầu trong lủi thủi chơ vơ dáng ngồi



            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              0
            • D Ngoại tuyến
              Daubepcodon Hành khách
              Toa 6

              Anh ơi , anh mua bánh kem cho em nhé !"

              • Để làm gì chứ ? anh đặt ra nhìu câu hỏi ????
                " Nhưng em muốn ăn bánh kem quá." vì em thấy nó đẹp...vì..vì.......
                -Thôi nào , anh sẽ mua bánh tặng em.Nhưng không phải bấy giờ.
                " Tại sao lại thế ? Mua cái nhỏ xíu cũng được mà , ok ? "
                -Tiền không có sao mà mua hả em , em biết mà.
                " Không chịu.Anh tặng em đi.Tặng em bánh kem đâu có nghĩa anh sẽ là người yêu em."

              Em ngang ngạnh lắm.Muốn gì là làm bằng được.Không thèm đếm xỉa đến việc người khác nghĩ gì hay sẽ gây ra rắc rối gì.Em muốn có bánh kem , anh đành phải chiều em.Em thì lúc nào cũng cười cười “Ơ sao mà anh chiều em thế?”.Không chiều em sao được , khi mà ông trời sinh ra em đã quá bướng bỉnh và ngốc nghếch đến mức thông minh rồi.

              I feel you all around me.Your memory’s so clear...

              Ấn tượng nhất của anh về em là nói nhiều.Em nói suốt , nói khắp nơi , nói đủ thứ chuyện , nói không mệt. À đấy , em nói thì em không thấy mệt nhưng người khác nghe thì thấy mệt đến mức chả muốn chết.Nhưng nếu em im lặng , dù chỉ ba phút thôi , cũng đủ làm người khác thấy sợ.Anh sợ..........

              Anh sợ những hôm em viết giấy cho anh , chỉ nói “Anh à” rồi thôi , đôi khi mới có những từ ngữ rấm rứt trong thư , đủ để thông báo với anh rằng “Em đang khóc vào lúc đó”
              Anh sợ cả tiếng im lặng của em khi anh gọi em để nói là anh sẽ đi ! em gần như hét lên “Anh đi rồi đấy à? Anh bỏ em rồi đấy à ? Anh đi mà không nói với em một câu thế này đấy à ?”.Rồi em im lặng.Thậm chí cả một tiếng nấc cũng không có . Anh mệt nhoài “Nghe này ,anh đi rồi anh sẽ về.Em phải bình tĩnh , chỉ cần em bình tĩnh và ngoan ngoãn là được , nghe không ? Anh sẽ về”.Em đóng cửa sổ.Tiếng “rầm” cộc lốc . Anh thở dài.

              You’re still an inspiration.Can it be...

              .

              Để anh nhớ lại xem nào.Em có dễ thương hay đáng yêu không ? Chà , em sẽ hét ầm ĩ nếu anh dùng hai tính từ khác ngòai 2 cái này với em mất.Con gái thì ai mà chả thích được khen . em thì chỉ thix đc khen là mạnh mẽ và cứng cỏi cơ ! .Em cũng tự nhận đúng bản chất của mình đấy chứ.Anh biết , em sống mạnh mẽ lắm , em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , biết bao nhiêu người mắc chứng trầm cảm được em đưa tay kéo lại với cuộc sống yêu thương , biết bao nhiêu người rơi ngã được em đưa tay đỡ dậy.Em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , cho cả anh nữa.Nên anh mới thích gọi em là hâm.Cái sức mạnh em truyền đi , không biết với người khác thì như thế nào , chứ với anh , chỉ tòan là những hành động ngốc xít.Ngốc xít đến mức khiến anh bật cười đứng lên quên mất là mình vừa thất bại. ...

              Are you gently sleeping.Here inside my dream...
              -Anh này , anh sẽ khóc chứ , nếu em chết ?
              -Ừ , anh sẽ khóc .

              Lúc em hỏi anh câu đấy , anh gần như không nghĩ gì.Chỉ là một thoáng suy nghĩ lướt qua đầu anh.Một thoáng đủ dài để anh cảm thấy rằng nếu không có em , anh sẽ đau như thế nào. Đau và khóc.Anh sẽ khóc nếu em chết.

              Một năm chỉ một ngày sinh nhật.
              Một tháng chỉ một ngày trăng tròn.
              Một tuần chỉ một ngày thứ bảy.
              Một đời anh chỉ có mình em.

              " Tại sao anh lại khóc , nếu em chết "

              • Vì anh mất em.
                " Anh đừng khóc chứ , dù thế nào , em không tốt đến mức đáng để anh khóc đâu.Em chết , nghĩa là em bỏ anh.Em bỏ anh , nghĩa là em không tốt "

              Em không tốt.Vì em bỏ anh.Em bỏ anh.Vì em chết.
              Ba dòng chữ cuối cùng em viết cho anh.

              Anh đừng khóc.Em có nhìn thấy không , anh đang đứng cạnh em , đang nhìn xuống gương mặt lạnh băng vẫn ánh lên nụ cười của em.Và anh không khóc.Không một giọt nước mắt.Kể từ lúc anh biết tin em không còn trên cõi đời này nữa.

              Đám tang em. Đông người lắm.Rất nhiều , rất nhiều.Những người họ hàng,những người bạn cùng lớp , thày cô giáo , hàng xóm , bạn thân của em từ hồi còn nhỏ . Đông lắm.Nhiều người khóc.Ba em , bà em , cô em , các chị gái em khóc ngất trên chiếc hộp đựng em.

              Anh đứng cạnh em.Sao anh cười nhiều vậy ?Anh chỉ muốn đập vào cái hộp này , đánh thức em dậy.Màu trắng của những bộ vest , những tấm áo , những tấm vải , màu đỏ của hoa và ruy băng , bản nhạc trầm.Tất cả.Vừa lòng em chưa?Cả anh nữa.Vừa lòng em chưa?Anh đang mặc bộ đồ màu trắng cài hoa hồng đỏ.Vừa lòng em chưa?Rất nhiều người ở cạnh em giờ phút này.Rất nhiều người khóc.Vừa lòng em chưa ? Vừa lòng em chưa ?

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • D Ngoại tuyến
                Daubepcodon Hành khách
                Toa 7

                http://http://www.youtube.com/watch?v=LKK-8TzR_Pk&feature=related

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • D Ngoại tuyến
                  Daubepcodon Hành khách
                  Toa 8
                  • Cảm ơn ai đó đã bỏ rơi tôi để tôi biết rằng không có gì là mãi mãi.
                  • Cảm ơn ai đó đã làm tôi tổn thương để tôi biết cách đứng dậy và mạnh mẽ hơn.
                  • Cảm ơn ai đó đã lừa dối tôi để tôi biết rằng không phải thứ gì cho đi thật lòng cũng nhận lại một cách thật lòng ...
                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    0
                  • B Ngoại tuyến
                    bachhaivan Hành khách
                    Toa 9

                    Bạn có những nét rất giống với một người, mình lơ mơ hình dung ra bạn giống với người ấy. Kết thúc câu chuyện thật buồn, nhưng tình tiết câu chuyện sao lại giống mình và người ấy thế. Daubepcodon có avatar cũng giống avatar người ấy hay dùng, người ấy cũng tức cảnh làm thơ nữa chứ, mình lại hoang tưởng mất rồi!

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      0
                    • X Ngoại tuyến
                      xuantungkma Hành khách
                      Toa 10

                      có khi nào đây là cái duyên của hai người. Các bạn hãy gặp nhau đi, nếu các bạn đã từng là của nhau thì nên cho cả hai cơ hội nối lại tình xưa.

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        0
                      • D Ngoại tuyến
                        Daubepcodon Hành khách
                        Toa 11

                        bachhaivan:
                        Bạn có những nét rất giống với một người, mình lơ mơ hình dung ra bạn giống với người ấy. Kết thúc câu chuyện thật buồn, nhưng tình tiết câu chuyện sao lại giống mình và người ấy thế. Daubepcodon có avatar cũng giống avatar người ấy hay dùng, người ấy cũng tức cảnh làm thơ nữa chứ, mình lại hoang tưởng mất rồi!

                        Bạn tên gì? Nếu được mình làm quen nhé, mình tên Long số dt 0978599240

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        • D Ngoại tuyến
                          Daubepcodon Hành khách
                          Toa 12

                          Sao ta cứ giữ trong lòng thứ cảm xúc không mấy dễ chịu ấy ??? Không biết … Có thể ta đã quen với việc giữ những suy nghĩ và lo âu lại cho riêng mình quá lâu rồi … lâu đến mức ta gần như quên mất khái niệm tâm sự hay chia sẻ điều ấy với bất kì ai.
                          Con người ta có rất nhiều cách đối diện với lòng mình. Có người muốn đập phá, muốn hủy hoại mọi thứ … và có thể làm tổn thương cả chính mình nữa. Nhưng đôi khi như thế … sẽ làm đau người khác … Có người lang thang, vất vưởng như 1 kẻ vô gia cư với hy vọng rằng như thế sẽ là một cách hiệu quả để là phẳng những gồ ghề của một tâm hồn phức tạp. Nhưng có được không, khi mà đôi chân lang thang vẫn vấp ngã bởi con đường cũng mấp mô, chẳng bằng phẳng vì những nỗi đau. Có người tìm đến những cuộc vui, những tưởng sẽ quên đi những gì không muốn nhớ, nhưng có dễ dàng không khi đằng sau tiếng cười vẫn là cả một khoảng trống rỗng vô hình. Có người lao vào công việc, cố gắng chú tâm vào một cái gì đó để nhờ nó cuốn trôi cảm xúc của mình, nhưng ... mọi thứ vẫn chỉ là tạm thời ... Còn tôi, tôi viết ...
                          Mấy ngày qua, ta thấy mệt, mệt mỏi thật sự. Không biết cái nắng gay gắt và chói chang kéo dài trong mấy ngày trời làm ta quay cuồng, hay chính tâm trạng rối bời với những suy nghĩ quẩn quanh mới thực sự là nguyên nhân khiến ta mệt mỏi đến thế. Nhưng đêm nay, ta thấy bình yên hơn nhiều đêm trước, có thể bởi vì ta đã có quyết định của riêng mình...


                          Một mình nằm nghe sóng biển vỗ trong không gian tịch lặng của màn đêm...ta chợt nhận ra sao thời gian trôi qua nhanh quá...mới đó mà tròn 600 ngày kề từ ngày ta bắt đầu yêu em...
                          ...Những con sóng như đang gào thét liên hồi...biển đang khóc đấy à?Có phải như vậy không? Biển đang khóc cho cuộc tình chúng mình phải không???
                          Thất vọng à?

                          • Uh, thất vọng lắm!

                          Buồn à?

                          • Uh, buồn lắm!

                          Mỏi chân rồi à?

                          • Uh, mỏi lắm...

                          Ngã rồi à?

                          • Uh, ngã rồi!

                          Có đau không?

                          • Uh, đau lắm...

                          Lạnh à?

                          • Uh, lạnh rồi!

                          Ngã đau đến thế cơ à?

                          • Uh, sao không đau được chứ?

                          Sao không đứng dậy đi?

                          • Không đứng dậy được...

                          Sao không cố lên đi?

                          • Cố lắm rồi!

                          Cần một bờ vai à?

                          • Cần chứ!

                          Sao không đi tìm?

                          • Tìm rồi... Thấy rồi...

                          Vậy người ấy đâu?

                          • Rời xa cuộc đời ta rồi...

                          Sao lại rời xa?

                          • Vì... người ấy không thuộc về ta...
                            Và ta chẳng thể níu giữ những thứ không thuộc về ta...
                            Những con đường, góc phố, những hàng cây...đâu đó như đang xuất hiện nụ cười của em...lúc xa, lúc gần...
                            Ngày xưa trên con dường này, có 2 người luôn cười nói vui vẻ đi chung với nhau...
                            ...Nhưng sao hôm nay chỉ còn 1 người thế??? Người kia đầu rồi???
                            ...Người ơi, đi 1 mình như thế có cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo không? có cảm thấy trống vắng không? có thấy mình bơ vơ không?
                            ...Đêm đã khuya lắm rồi...sao chưa đi ngủ mà ra đây nằm thế? Nằm nghe sóng vỗ hoài mà không biết chán ah?
                            Đi ngủ đi! Sao?
                            Không ngủ được ah
                            Tại sao vậy?
                            Nhớ 1 người hả
                            Mong chờ điều gì nữa hả?
                            Tin nhắn ah...sao ngốc thế,sẽ chẳng bao giờ có tin nhắn của người ta dành cho mày đâu...Người ta có thể nhắn tin chúc mọi người ngủ ngon, ngta có thể quan tâm, hỏi thăm mọi người xem đi 1 mình có mệt ko? có đến nơi an toàn ko.....nhưng....với mày thì ko bao giờ đâu, ngốc ah...
                            Sao lại khóc?
                            Không có khóc ah...Không khóc mà sao nước mắt cứ tuôn ra thế,đấy chẳng phải khóc là gì?
                            Gió làm cho cay mắt ah?
                            Uhm....Gió làm cho cay mắt...
                            Nhòe...nhòe...cảnh vật xung quanh nhạt nhòa đi hết...
                          đã sửa lại vé · · bởi
                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                            0
                          • N Ngoại tuyến
                            ngocdi Hành khách
                            Toa 13

                            rồi thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, hãy để vết thương tự lành, đôi khi mình nghĩ, cố làm điều này, điều khác để cho qua mau, nhưng mình đâu biết rằng, mình càng cố thì vết thương càng bị tổn thương, rồi thời gian sẽ là liều thuốc tiên.

                            đã sửa lại vé · · bởi
                            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                              0
                            • D Ngoại tuyến
                              Daubepcodon Hành khách
                              Toa 14

                              Hỏi lòng "Sao tự dưng lại muốn mình Tan đi?"
                              Trả lời "Thậm chí còn không biết tại sao..."
                              Tại sao có lúc bần thần, im ắng thấy mình đang Tan ra. Vỡ tan như trời mưa bong bóng, chạm đất rồi hòa vào rãnh nước con con, trôi đi miết mãi, hun hút và sẽ chẳng khi nào có ngày về.
                              Con người, giữa cõi đời mênh mông này "Hiển. Hiện. Biến". Ai cũng thế, tạo hóa đã định thế. Sinh ra. Tồn tại. Rồi mất đi. Về với đất, với nguyên vẹn hình hài cát bụi. Chỉ có linh hồn còn vương vấn, lẫn khuất giữa thế gian.
                              Ri rỉ khóc.
                              Ri rỉ cười.
                              Cũng chỉ là khối khí nhuễ nhại dưới ánh nắng chói chang. Thiêu đốt từng mạch nguồn xúc cảm. Rồi cũng sẽ thế thôi, nguyên vẹn hình hài của đất. Muốn tìm về chốn tịnh yên. Không bừa bộn, ngổn ngang của lo toan, yêu thương và phiền muộn...Nếu ai cũng biết tiết chế yêu thương, tiết chế lo toan, tiết chế muộn phiền thì...có lẽ cuộc đời sẽ không có những nỗi đau ngỡ sẽ tột cùng...
                              Cứ mỗi một việc xảy ra trong đời, lại có thói quen dừng lại và ngồi thẩn thờ dưới vòm không gian dặc quánh. Mỉm cười. Và thấy mình Tan ra. Mặt đất trơn loáng ngầy nhụa dòng xúc cảm và khối thịt nặng nề được Thượng đế khoác lên khung hình trĩu nặng...
                              Nếu có thể Tan ra mà linh hồn yêu thương vĩnh hằng thì cũng muốn một lần được tan ra ngay trước họ. Tan ra. Quấn quanh hình hài của họ. Ấp ôm cho hết những ưu tư.

                              -Đừng có thở dài như thế nữa Mập ạ.....
                              -Mập đang tan ra rồi đấy, em thấy không. Dừng lại ở nơi ấy nhé, hoa vẫn vàng đúng không? Cùng kiệt......
                              -Người ạ, hãy để anh ra đi như thế nhé....

                              đã sửa lại vé · · bởi
                              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                0
                              • B Ngoại tuyến
                                bachhaivan Hành khách
                                Toa 15

                                Daubepcodon lấy đâu mạch nguồn bất tận thế? Có phải đó là lí do bạn cứ quẩn quanh với nỗi đau của chính mình chăng? Mà thứ 6 không đi làm mà đi biển ư? Ghen tị!

                                đã sửa lại vé · · bởi
                                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                  0
                                • B Ngoại tuyến
                                  bachhaivan Hành khách
                                  Toa 16

                                  Daubepcodon:
                                  Bạn tên gì? Nếu được mình làm quen nhé, mình tên Long số dt 0978599240

                                  Mình là bạn nhé? Đồng ý chứ? Không biết đáng vui hay đáng buồn khi bạn giống với người đã gây cho mình một vết thương khó lành trong tim. Mà bạn đang ở HCM hả? bạn ở quận mấy?

                                  đã sửa lại vé · · bởi
                                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                    0
                                  • D Ngoại tuyến
                                    Daubepcodon Hành khách
                                    Toa 17

                                    Mình là bạn nhé? Đồng ý chứ? Không biết đáng vui hay đáng buồn khi bạn giống với người đã gây cho mình một vết thương khó lành trong tim. Mà bạn đang ở HCM hả? bạn ở quận mấy?[/QUOT

                                    mình ở TPHCM, mình ở q.Gò Vấp. Bạn tên gì? ở quận mấy

                                    đã sửa lại vé · · bởi
                                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                      0
                                    • B Ngoại tuyến
                                      bachhaivan Hành khách
                                      Toa 18

                                      xuantungkma:
                                      có khi nào đây là cái duyên của hai người. Các bạn hãy gặp nhau đi, nếu các bạn đã từng là của nhau thì nên cho cả hai cơ hội nối lại tình xưa.

                                      Hi, đa tạ đa tạ. Giống lắm nhưng....
                                      Nếu đúng là anh ấy thì cứ để vậy thú vị hơn nhiều chứ!

                                      đã sửa lại vé · · bởi
                                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                        0
                                      • B Ngoại tuyến
                                        bachhaivan Hành khách
                                        Toa 19

                                        mình ở TPHCM, mình ở q.Gò Vấp. Bạn tên gì? ở quận mấy

                                        Mình ở Tân Bình,mình tên Vân, xưng hô sao cho tiện nhỉ?

                                        đã sửa lại vé · · bởi
                                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                          0
                                        • B Ngoại tuyến
                                          bachhaivan Hành khách
                                          Toa 20

                                          ngocdi:
                                          rồi thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, hãy để vết thương tự lành, đôi khi mình nghĩ, cố làm điều này, điều khác để cho qua mau, nhưng mình đâu biết rằng, mình càng cố thì vết thương càng bị tổn thương, rồi thời gian sẽ là liều thuốc tiên.

                                          Đồng ý, đồng ý!

                                          đã sửa lại vé · · bởi
                                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                            0
                                          • 1
                                          • 2
                                          • 3
                                          Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                                          Ghi chú của Trưởng ga
                                          Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                                          Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                                          Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                                          Lấy vé mới Trình vé

                                          Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                                          10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

                                          Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                                          Powered by NodeBB Contributors
                                          • Bài viết đầu tiên
                                            Bài viết cuối cùng