Anh đã đến bên em lúc em chông chiêng, chênh vênh giữa được – mất; đưa cho em một bàn tay ấm nóng dù chỉ trong tưởng tượng, giúp em đủ sức bước ra khỏi vũng lầy của sự cô đơn và tuyệt vọng. Chỉ là những lời nói, những dòng chữ tưởng chừng vô tri, ấy thế mà lại làm em cười, làm trái tim em ngân lên những cung bậc thăng trầm của tình yêu thương; làm em thấy mình cần sống để được tiếp tục đọc thư anh, để đợi ngày ở bên anh.
Rồi đến một ngày em ngồi trên phố, nhìn và cảm nhận được sự u ám đặc quánh trong không gian bỗng dưng bị xua tan bằng ánh nắng hiếm hoi trong chiều mùa đông, em chợt nhận ra rằng em đã bỏ phí những ngày tươi đẹp. Và em thấy mình phải tìm lại nắng cho tâm hồn mình. Chỉ là chút nắng vàng ấy thôi, nhưng đã làm em ấm áp và nhận ra rằng anh chưa thuộc về em dù chỉ một ngày. Anh cũng như ánh nắng kia thôi, đi qua những ngày đông ảm đạm và khi hè về, anh sẽ chẳng còn gì để cho em nữa.
Ngày hôm qua, khi em hát: ừ thôi em về …, em thấy lòng mình sao mà yên bình và thanh thản thế. Chẳng thể nào nói rằng em không còn nhớ đến anh, nhưng nỗi nhớ ấy không còn như những cơn gió mùa đông buốt đến tận tâm can, nó chỉ còn khẽ khàng như những hạt sương sớm mai, sẽ tan đi khi tia nắng đầu tiên của một ngày mới thức dậy. Cuộc sống thì vẫn trôi đi nhưng thời gian dành cho anh thì đã dừng lại. Anh đã là quá khứ, là những điều dù tốt đẹp cũng chỉ để dành cho ngày hôm qua bởi ngày hôm nay, em đã thành một người khác: biết yêu thương và trân trọng chính mình.
Ừ thôi em về…
https://youtube.com/watch?v=5rzLOG6UT3A
Một lần yêu thương
Một đời bão nổi
...