Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Để gió cuốn đi

  • adminA

    "Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không?... Để gió cuốn đi..."

    Không biết khi Trịnh Công Sơn viết nên câu hát này ông nghĩ gì,còn tôi,câu hát này luôn ám ảnh tôi mỗi khi nghĩ về sự vô tình của lòng người. Con người có lẽ ai cũng có một phần ích kỉ và điều đó luôn làm tôi sợ hãi. Sự ích kỉ như một con quái vật đáng sợ có thể hủy hoại nhiều thứ tốt đẹp trong tâm hồn. Người ta dễ dàng khen những cái không tốt hơn là góp ý chân thành, dễ dàng lờ đi hay chê bai những điều tốt đẹp của người khác hơn là nói lên một câu khen ngợi. Người ta thích chỉ dạy với vẻ kẻ cả nhưng không thích nhìn thấy sự tiến bộ của người khác. Người ta dễ dàng tỏ vẻ an ủi và vỗ về khi bạn gặp bất hạnh hơn là chia sẻ nièm vui, sự may mắn. Nếu mình cứ sống hồn nhiên,chân thật và mong rằng có thẻ cảm hóa được những người như như vậy liệu có phải là ảo tưởng. Cái đó có lẽ bị gọi là một sự ngu ngốc và khờ khạo. Khi nhận ra cái ích kỉ ẩn sau cái vẻ bề ngoài vị tha nhân hậu thực sự là một điều tổn thương lớn. Tìm được một tình cảm không vị kỉ trên đời này quả là điều khó khăn. Đã tìm, đã tin và thất vọng... Đã muốn trở nên khôn ngoan, đã muốn trở nên ghê gớm hơn và không thể. Mong muốn điều đó làm cảm động người khác ư? ảo tưởng. Nếu có một tấm lòng, hãy để gió cuốn đi...tự do và hồn nhiên,đừng mong nhận được gì ,đừng mong được hiểu, sẽ dễ chịu hơn hơn nhiều... vô tình với sự vô tình của lòng người sẽ tìm thấy được sự thanh thản...

    https://youtube.com/watch?v=orR88PN6pZ8

    và rồi
    "Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
    Còn cuộc đời! ta cứ vui... Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai..."

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB