Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hoa dại

  • adminA

    Tiếp theo...
    **

    Chương 16**

    Múc xô nước dội vào nhà vệ sinh chung của khu trọ ẩm thấp đầy rêu bám, Trinh khó nhọc bước về phòng thầm than thở “Sao sáng nào cũng đau bụng rồi đi vệ sinh thế nhỉ? Trước giờ có thế này đâu”. Phong vẫn cuộn người như con mèo mướp trên giường Trinh nơi góc phòng, ở phần đối diện là cái giường Phong đã lâu rồi chẳng buồn nằm đến có lẽ nó chỉ để tượng trưng cho ai đó nhìn vào không mất thiện cảm với Phong và Trinh. Kệ cho người yêu ngủ thêm vì cả đêm qua hò hét bóng đá bên nhà hàng xóm, Trinh với chậu quần áo cao nghễu ngệu mang ra ngòai bể nước. Nhúng quần áo qua nước Trinh với gói xà phòng giặt dốc vào đánh tan để từng bong bóng trắng xóa nổi lên ngày một dày hơn trong cái thau nhựa đỏ. Mùi xà phòng bốc lên làm Trinh thấy lợm giọng nôn nao khó tả, cảm giác này còn mạnh hơn cả mấy hôm trước khiến Trinh vô cùng khó chịu. Cố gắng nín thở vò quần áo nhưng chỉ được 10’ là Trinh không chịu nổi, cảm giác nôn nao cứ ngày một tăng cuối cùng thì Trinh phải bỏ ngay chậu giặt lau vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Bủôi sáng chưa ăn gì nên chỉ có ít men tiêu hóa kèm nước bọt tuôn ra khỏi miệng để lại vài vệt dớt dãi kéo từ bờ môi xám ngoét trên gương mặt trắng bệch xuống sàn nhà vệ sinh, kèm với nó là những âm thanh “ọe, ọ. ọe” vọng ra liên tục.

    Kinh nghiệm chẳng có và chưa từng trải qua cái cảm giác thế này bao giờ khiến Trinh lo lắng không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Cả người cứ lâng lâng như kẻ say rượu Trinh lảo đảo bước về phòng, lao vào giường nơi Phong nằm ngủ ngon lành Trinh cố gắng dùng cái sức đang lả đi của mình lay anh dậy:

    •     Dậy! Dậy anh ơi! Em bị làm sao ấy khó chịu lắm!
      

    Dãy nảy lên vài cái vì khó chịu khi bị đánh thức giữa chừng Phong cằn nhằn:

    •     Có chuyện gì? Để trưa nói cũng được anh đang buồn ngủ lắm
      

    Rồi quay mặt vào trong tường cuộn cái vỏ chăn chặt vào người hơn. Trong người vẫn nôn nao khó chịu nên Trinh cố lay Phong thêm lần nữa dù biết Phong có thể sẽ gắt gỏng như bao lần bị quấy rầy hay Trinh làm gì không vừa ‎y’ thời gian gần đây.

    •     Em lo lắm! A dậy đi
      

    Lần này thì Phong chẳng gắt gỏng mà ném mạnh cái vỏ chăn như cái giẻ xuống góc giường quát lên bực tức:

    •     Thế có chuyện gì! Đã bảo để yên người ta ngủ cứ léo nhéo là sao!
      

    Trinh rúm ró người lắp bắp trả lời:

    •     Em cũng không biết nữa, nhưng cơ thể e dạo này lạ lắm. Mà đã quá 2 tuần rồi chưa thấy đến ngày! Em sợ….
      

    Phong thu bớt cái nhìn hằn học lại cất giọng lãnh đạm:

    •     Thế đã bao giờ chậm thế này chưa?
      

    Trinh hơi phân vân rồi đáp lời:

    •     Cũng có nhưng chưa bao giờ thấy khó chịu như thế này, cứ ngửi thấy mùi gì khó chịu e lại buồn nôn.
      

    Phong xua tay:

    •     Thế thì có gì mà phải lo, chắc em bị ốm thôi, anh khỏe mạnh khi sốt còn nôn ẹo nữa là em, cứ nghĩ vớ va vớ vẩn.
      

    Nhưng Trinh không chịu thôi lo như Phong bảo được, bản năng mách bảo Trinh có gì đó thực sự không như bình thường trong người, vội níu lấy tay người yêu đang chuẩn bị nằm xuống giường:

    •     Hay anh đưa em đi khám đi! Xem có vấn đề gì không chứ cứ thế này e chẳng yên tâm làm gì cả, bệnh thì cũng phải biết uống thuốc gì chứ.
      

    Lần này thì Phong cũng chả còn tí kiên nhẫn khi mà mắt díu lại còn người yêu cứ léo nhéo bên tai, giọng Phong gào lên:

    •     Bệnh thì ra nhà thuốc mô tả triệu trứng cho bác sĩ ấy! Rồi người ta cho thuốc! Ai bệnh cũng đi viện như cô thì lấy đâu ra bệnh viện nữa.
      

    Bàng hoàng bởi sự vô tâm của người yêu Trinh bật khóc thút thít:

    •     Em không biết mới bảo anh đi cùng, ra nhà thuốc mỗi người bảo một kiểu biết uống gì, mà họ toàn phán cho mình mua thuốc chứ có bao giờ cho về người không. Em biết hỏi ai khi em có mỗi anh
      

    Phong lặng thinh trước câu nói có phần quá đúng của Trinh, thần người một lúc Phong với chiếc áo sơ mi mặc vào xẵng giọng:

    •     Thôi được rồi! Đi thì đi! Nhớ là lần này thôi đấy lần sau em tự mà đi, có bé bỏng gì nữa đâu.
      

    Trinh cúi đầu lau vài giọt lệ nóng hổi đang lăn trên má:

    •     Vâng ạ! 
      

    Nhưng Phong cũng chẳng đưa Trinh vào viện mà lựa một phòng khám gần nhà trông có vẻ sạch sẽ rộng rãi đưa Trinh vào:

    •     Thôi vào đây khám sơ bộ trước! Vào viện đông lắm
      

    Trinh không đáp lời chỉ nín lặng bước theo Phong vào. Căn Phòng khám tư khá gọn gàng, hàng ghế xanh xếp ngay ngắn trước 1 cái bảng ghi rõ các bước thăm khám điều trị. Phía trong sau cái quầy kính có chị y tá ngồi ngay ngắn gọi với ra từ sau ô kính được khoét thành hình bán nguyệt:

    •     Hai em khám gì!
      

    Phong quay sang gọi Trinh rồi đáp lời chị y tá:

    •     Dại em muốn khám cho bạn em ạ!
      

    Chị y tá cất giọng nhẹ nhàng hỏi Trinh:

    •     Thế em muốn khám gì?
      

    Trinh kéo ghế ngồi sát vào ô kính rụt rè:

    •     Em cũng không biết khám gì? Nhưng dạo này e thấy nôn nao khó chịu và sáng nào cũng thấy đau bụng đi ngoài mặc dù không ăn gì lạ!
      

    Chị y tá với lấy cuốn sổ y bạ vừa ghi vừa hỏi tiếp:

    •     Thế chậm kinh bao lâu rồi
      
    •     Dạ được 2 tuần rồi ạ
      
    •     Đã bao giờ chậm như thế chưa
      
    •     Dạ có! Nhưng thỉnh thoảng lắm ạ!
      

    Ghi thêm họ tên Trinh vào cuốn sổ khám màu xanh, chị y tá phát phiếu khám xong thu tiền lệ phí và bảo Trinh:

    •     Em vào phòng khám sản nhé! Bác sĩ trong đấy sẽ hướng dẫn làm tiếp, đi thẳng vào trong rồi rẽ trái là đến!
      

    Mùi thuốc sát trùng liên tục đập vào mũi Trinh dọc con đường đến phòng khám sản làm cả người cứ nôn nao. Người Trinh cứ run run bởi cảm giác lạnh lẽo toát ra từ bức tường trắng toát và những chiếc áo blue trắng đi ngược chiều. Đưa tay bám vào Phong để thêm tinh thần khi thấy cái biển mê-ca ghi rõ “Khám Sản” hiện ra trước mặt.

    Phòng khám vắng vẻ nên Trinh được vào khám ngay để Phong ngồi ghế đợi ngay phía ngoài. Ông bác sĩ râu ria xồm xoàm mái tóc muối tiêu đang hí hóay ghi chép cái gì đó không buồn ngẩng đầu lên mà chỉ trợn đôi mắt sau cặp kính lão giọng vô cảm:

    •     Ngồi đi!
      

    Trinh ngồi xuống ghế trong lòng cảm thấy hơi sợ hãi ông bác sĩ trước mặt mình. Phải đến 5’ sau ông mới nẩng gương mặt xạm đen lên nhìn Trinh hất hàm:

    •     Thế khám gì?
      

    Trinh cắn môi lặp lại những gì đã nói với chị y tá và đưa cuốn sổ khám lên bàn. Ông bác sĩ chẳng hồi đáp câu nào mà giật 1 tờ giấy ở cái tập hồ sơ trên bàn ghi vội vài dòng rồi đưa Trinh:

    •     Cầm giấy này sang phòng bên cạnh siêu âm! Chờ kết quả rồi mang về đây 
      

    Cầm tờ kết quả Trinh mang về, ông bác sĩ nhíu mày đưa ra xa khỏi tầm mắt một chút để nhìn rõ hơn mấy cái dòng chữ đen trắng lờ mờ in từ cái máy siêu âm. Săm soi chán ông bác sĩ gập tờ giấy lại với cái dập ghim trên bàn đính nó vào cuốn sổ khám của Trinh:

    •     Lần cuối cùng có kinh là ngày nào! Cách đây bao lâu
      

    Nhẩm tính một hồi Trinh rụt rè đáp:

    •     Dạ khoảng 6 hay 7 tuần gì đó cháu cũng không nhớ rõ ạ!
      

    Giọng làu bàu ông bác sĩ cúi xuống ghi cái gì đó vào cuốn sổ:

    •     Có cái ngày dấy cũng không nhớ!
      

    Trao lại cuốn sổ khám cho Trinh với cái giọng lạnh tanh:

    •     Xong rồi đấy! Có mang 6 tuần rồi! Tất cả mọi thứ ghi trong đấy hết
      

    Tai Trinh ù đi “Mình có con rồi sao! Mình sắp làm mẹ sao?” , hốt hoảng Trinh lập cập hỏi lại:

    •     Nghĩa là sao hả bác sĩ? Cháu có con ạ
      

    Ông bác sĩ tháo cái kính trợn mắt trắng dã nhìn Trinh nói như quát:

    •     Chứ còn gì nữa! Mở sổ ra mà xem kết quả siêu âm! Thế giờ tĩnh bỏ hay là giữ nào!
      

    Nghe câu hỏi của ông bác sĩ mà Trinh thấy lợm cả giọng, lao vội ra khỏi phòng khám kéo tay Phong với cái giọng đã lạc hẳn đi:

    •     Đi anh! Ra khỏi đây đi
      

    Mặc cho Phong nhìn Trinh với gương mặt khó hiểu kém ánh mắt không hài lòng, Trinh vẫn lôi tuột anh khỏi cái hành lang lạnh lẽo ấy.

    Phong gò lưng đạp xe đưa Trinh đến các phòng khám khác mong một kết quả trái ngược mặc kệ cho mỗi lần Trinh bước ra khỏi phòng khám là chạy như ma đuổi nước mắt dàn dụa. Các kết quả chẳng khác gì nhau ngay cả câu hỏi lạnh lùng của người khám cũng thế luôn luôn là “Phá hay giữ”. Ôm cả đống sổ khám về lại căn phòng trọ Trinh nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường trong khi Phong thả mạnh thân hình uể oải xuống khiến cái dát giường rung lên bần bật làm Trinh phải ôm lấy bụng sợ cơn rung động nhỏ ấy ảnh hưởng đến sinh linh đanh hình thàng trong bụng. Trinh xoa nhẹ lên cái bụng phẳng phiu của mình “Giờ mình không được lo lắng nữa, phải gạt bỏ hết đi, để con có thể yên tâm ngủ” tự bảo mình như thể rồ Trinh quay sang Phong đang thất thần nằm nhìn lên trần nhà:

    •     Giờ thế nào đây anh! Liệu mình có cưới được không hay là cứ sinh em bé đã! Em bối rối quá
      

    Phong nhỏm người dậy há hốc mồm nhìn Trinh:

    •     Cưới làm sao được! Anh còn đang đi học mà bố mẹ anh chưa biết gì về em giờ dẫn về bảo cưới có mà…
      

    Phong bỏ lửng câu nói nhưng cũng đủ để Trinh nhận ra cái có mà đấy là gì chắc hẳn nó phải là “Hâm, khùng, dở hơi, điên….”. Nhưng Trinh vẫn cố không để sự tủi thân của mình lộ ra trên gương mặt trắng trẻo đang nhòa lệ:

    •     Vậy em sẽ sinh con mà chưa cần cưới cũng được! Khi nào anh đi làm chúng mình tính tiếp được không anh!
      

    Phương án này của Trinh khiến Phong dãy nảy lên như đỉa phải vôi:

    •     Em bị làm sao thế? Sinh thì lấy gì mà nuôi, anh đi học tiền còn phải xin bố mẹ, nuôi sao nổi. Còn bao nhiêu thứ phải lo nữa đâu phải cứ sinh xong để đấy là được.
      

    Trinh tê tái nhìn gương mặt lo lắng cho tương lai của bản thân chứ không phải cho Trinh và đứa trẻ trong bụng cất giọng buồn rầu:

    •     Vậy anh tính sao? Không cưới, không nuôi không lẽ mình đem cho con mình đi!
      

    Phong tiến đến sát bên Trinh vòng tay ôm lấy âu yếm:

    •     Chúng mình vẫn còn cách lựa chọn khác mà em? Bỏ đi em ạ! Càng sớm càng đỡ đau!
      

    Tiếng phong nhẹ nhàng mà như từng luồng sét giật sát màng tai Trinh. Cô rùng mình dưa đôi mắt hốt hoảng nhìn lên Phong:

    •     Bỏ! sao lại bỏ đấy là con của chúng mình! Chúng mình yêu nhau cơ mà!
      

    Phong vẫn thủ thỉ vào vành tai Trinh:

    •     Anh biết! Nhưng chúng mình chưa thể có con được! Em bỏ nó đi rồi sau này cưới nhau mình sẽ có thật nhiều những đứa con khác em ạ! Giờ anh phải học em cũng phải cố gắng kiếm việc tốt để ổn định mà.
      

    Nhưng Trinh không để những lời ngọt ngào ấy làm thay đổi quyết định của mình:

    •     Em vẫn vừa đi làm vừa nuôi con được mà! Anh đừng sợ e sẽ dạy con chúng mình thật tốt a cứ yên tâm học cho giỏi đi. Em tin con sẽ rất đáng yêu đấy!
      

    Nài nỉ thêm một hồi mà quyết định của Trinh chẳng có hy vọng gì lay chuyển được Phong gào lên:

    •     Thế em muốn như nào! Ăn vạ anh ah? Phải thế nào em mới chịu bỏ nó đi!
      

    Trinh bàng hoàng nhìn Phong, nhìn gương mặt người yêu mình đang méo mó vì sợ hãi và tức giận. Phải rồi anh sợ Trinh uy hiếp anh bằng đứa con, đứa con của anh và Trinh, a tức giận vì Trinh không chịu bỏ con đi, dù chẳng phải của mình Trinh. Trinh òa khóc nức nở nói ngắt quãng:

    •     Sa..o a..nh lại nói thế! Co..n có tội gì đâu! Con đang là phần cơ thể đanh bám lấy em sống cơ mà?
      

    Nhưng Phong nào có nghĩ được như Trinh, Phong nào bị cái cái cơ thể ấy bám vào người đón nhận từng giọt sống đâu. Với Phong nó chỉ như cục thịt đang lớn dần bám víu vào cuộc sống của Phong. Rồi sẽ ra sao nếu Trinh làm như lời nói, làm bố ở cái tuổi này thì đúng là không biết chui vào đâu, không biết phải làm thế nào với sự trông ngóng của gia đình nơi quê nhà. Tiếng trẻ con gào khóc suốt ngày bên hàng xóm đã khiến phong phát sợ, cảnh ông bố trẻ nhà bên tất bật với tã lót ru con rồi chăm con ốm như hiện dần ra trước mắt Phong. Nhìn Trinh với ánh mắt lạnh lùng Phong rành rọt:

    •     Em phải bỏ nó đi! Càng sớm càng tốt! Sau này cưới nhau đàng hoàng thì em muốn sinh bao nhiêu cũng được. Anh chờ em quyết định
      

    Rồi mặc Trinh nước mắt ngắn dài Phong về lại chiếc giường đã lâu không dùng đến của mình nằm dài than thở.

    Từ hôm ấy hai người như nước và lửa suốt ngày cãi cọ nhau. Rồi Phong cũng chẳng thèm ăn cơm nhà mà đi biền biệt tối mới về có hôm nồng nặc mùi bia rượu khiến Trinh đang nghén sẵn lại phải bụm miệng chạy ra khỏi phòng nôn ọe trong cái giọng mỉa mai đằng sau:

    •     Sướng chưa! Đã bảo bỏ đi mà không nghe! Cô định hành cả tôi lẫn cô đấy ah?
      

    Những ngày cchiến tranh lạnh như thế Trinh chỉ biết xoa lên cái bụng phẳng phiu như để lấy thêm niềm tin từ sinh linh bé nhỏ trong người. Chỉ cần 1 cơn sôi bụng nho nhỏ Trinh cũng tưởng tượng ra đôi bàn chân bé xíu quẫy đạp trong người. Trinh cố gắng lén lút tìm tài liệu về cách chăm sóc con trẻ ra sao trong khi Phong lại tìm những kiến thức khác, những thứ Phong biết được đều nói vu vơ với cái giọng hờ hững hướng về Trinh:

    •     Để lâu lúc đấy nó có tim thai thì có nghĩa đã là một sinh linh rồi thì cô giết người đấy
      
    •     Bỏ sớm đi còn không bị đau! Có đứa chết ngất đi vì đau đấy
      

    Hoặc đe dọa:

    •     Cô mà để nó to ra làm xong có thể vô sinh đấy lúc đó thì đừng có mong sẽ có thêm đứa nào nữa nhé
      

    ……………..

    Còn nhiều nữa mà Trinh ko thể nào nghe ra nổi hoặc có nghe nhưng nó đau đớn quá nên cô thành vô cảm. Chỉ đến khi Phong đập phá gào thét trước mặt Trinh và cầm lấy con dao lam chìa ra trướt đôi mắt sâu thăm thẳm của Trinh ngã giá:

    •     Bây giờ em chọn đi! Hoặc là bỏ nó đi hoặc là bỏ anh! Anh sẽ không có mặt mũi nào mà sống nổi khi em sinh nó ra đâu! Anh hứa với em đấy
      

    Trinh nước mắt lưng tròng lao vào Phong để mong cản anh lại nhưng Phong đã lùi hẳn vào góc phòng, lưỡi lam sắc nhọn đã đặt sẵn vào cái cổ tay gân guốc:

    •     Em có 5s để trả lời anh!
      

    Rồi phong đếm khi số 5 bật ra khỏi bờ môi đang mím chặt cánh tay phong ấn nhẹ lưỡi lam xuống vẽ ra 1 đường máu nho nhỏ thì Trinh không thể nín thinh được thêm nữa. Trinh khụy người xuống nền nhà tóc tai rối bời cất giọng nức nở:

    •     Được! em đồng ‎y’ anh hãy dừng lại đi! Em đồng ‎ y’ rồi 
      

    Phong buông vội lưỡi dao xuống nhà lao đến ôm Trinh vào lòng an ủi:

    •     Đừng sợ! chỉ lần này thôi! Anh hữa rồi mình sẽ cưới nhau mà
      

    Trinh không đáp lại dúi mặt sâu vào ngực Phong mà khóc, tiếng khóc đầy ai oán, thương xót. Nhưng tiếng khóc của Trinh hình như không hợp lắm với gương mặt của người đang ôm Trinh. Một gương mặt dãn dần ra vì nhẹ nhõm, hơi thở như thoải mái hơn vì cất được nỗi lo lắng trong lòng. Nó thể hiện niềm vui nho nhỏ khi đạt được mục đích của bản thân “Bỏ đi đứa con của chính mình”…

    Phong đạp nhanh lắm, mặc cho Trinh sợ hãi nhìn cảnh vật lao đi vùn vụt trước mặt mình. Phong sợ Trinh sẽ đổi ‎y’, sợ phải trở về cái chuỗi ngày lo lắng bởi cái vật trong bụng Trinh. Thế nên vừa dựng xe trước phòng khám là Phong kéo tuột vào bên trong, Phong muốn làm cơ sở tư cho nhanh chóng không phải xếp hàng ở bệnh viện vừa khó chịu vừa mất thời gian. Mà với Phong bây giờ thời gian là vàng là kim cương, mỗi giây trôi qua đều có thể khiến Trinh thay đổi suy nghĩ. Lúc đấy sợ rằng Phong có đủ can đảm rạch tay mình thật chứ không phải dọa như hồi sáng cũng không khiến Trinh mềm lòng được.

    Mắt cứ mờ dần, Trinh như người mộng du khi được Phong kéo chạy qua chạy lại các phòng xét nghiệm máu, nước tiểu rồi siêu âm. Chỉ đến khi từng dụng cụ kim loại tách cửa mình ra thì Trinh mới choàng tỉnh, Trinh dãy dụa gào thét khiến cô ‎y tá phải bực mình dừng tay lại:

    •     Có muốn làm nữa không! Sướng được thì phải chịu đau được! Sao lúc sướng không kêu đau đi!
      

    Trinh trả lời trong hơi thở ngắt quãng:

    •     Kh..ông, chá..u không muốn làm nữa! Ch..áu sẽ nuôi con
      

    Cô y tá há hốc mồm nhìn Trinh một lúc rồi gắt lên:

    •     Không muốn làm sao không nói luôn từ đầu! Mất thời gian quá! Người nhà đâu vào đưa bệnh nhân ra ngòai đi!
      

    Giọng Phong có phần hấp tấp:

    •     Xong rồi hả bác sĩ! Nhanh vậy ah!
      

    Cô y tá xẵng giọng:

    •     Xong cái gì mà xong! Vào cho người nhà về đi! Không muốn làm thì vào đây làm cái gì?
      

    Phong ú ớ một lúc nhìn sang Trinh nằm trên cái giường inox giữa phòng đang cố lắc cái đầu ra hiệu muốn ngừng. Như chợt hiểu ra Phong lại ngay gần bên Trinh gào lên:

    •     Em làm sao thế! Vào đây thì làm cho nhanh còn về! Em muốn dồn a vào chỗ chết mới được hả! Bác sĩ ơi cứ làm cho cháu đi ạ! Bạn cháu đồng ‎y’ rồi
      

    Sau đó quay sang Trinh thì thầm:

    •     Em chịu khó tí đi! Một lát là xong thôi! Hay em muốn anh chết tại đây
      

    Cái giọng an ủi thì ít đe dọa thì nhiều làm Trinh chẳng buồn phản kháng nữa, Trinh để mặc cho từng cái dụng cụ lạnh lẽo xé tọac phần cơ thể phía dưới. Đau, rát, quằn quại mà không dám co chân lại. Có cái gì như đầu chiếc máy hút bụi đưa vào, ruột gan Trinh như bị ai đấy lôi mạnh ra ngoài theo từng đợt hút. Trinh muốn ngất đi mà cơn đau cứ bắt Trinh phải cắn chặt môi câm nín. Cô y tá nhìn Trinh méo mó trào lệ liền cất giọng an ủi

    •     Sắp xong rồi! Tuần nữa là bay nhảy được ngay mà! Cố gắng!
      

    Trinh lẩm nhầm trong đầu “Phải sắp xong rồi!” Trinh ước cuộc sống của mình cũng xong luôn như lời co y tá…

    **
    Chương 17**

    Mệt mỏi vì phải đi bộ dưới trời nắng một đoạn khá dài từ bến xe buyt về nhà trọ, Trinh lục cái túi sờn cũ lấy chiếc chìa khóa tra vào ổ khóa hoen gỉ gắn giữa bức tường vôi vữa và cánh cửa gỗ. Mùi của thức ăn thừa, quần áo bẩn xộc thẳng vào mũi làm Trinh hơi nhăn mặt lại, vẫn là cái cảnh nhà cửa bề bộn bát đĩa vứt tứ tung làm Trinh ngao ngán cởi trước áo sơ mi mặc để che nắng lên móc rồi thả mạnh người xuống chiếc giường còn nguyên chăn màn chưa gấp. Dạo này Trinh chẳng được Phong đưa đón lấy một lần đi làm lúc nào cũng gắt gỏng “Có vé xe buyt rồi sao không tự mà đi”, mà còn biền biệt tối ngày, hỏi lúc nào cũng bảo bận học làm Trinh chẳng biết thế nào mà lần.

    Nằm được một lúc thấy cũng muộn mà hàng xóm bên nhà đi làm đã về cả nên Trinh cố gắng nhỏm người dậy thu dọn căn phòng bừa bộn ngập ngụa bát đũa vỏ thuốc lá và các lá bài tứ tung trong phòng, hệ quả của một buổi “học nhóm” của Phong để lại mà lịch “học” đợt này có vẻ dày hơn khi mà ngày nào đi về Trinh cũng phải làm lao công. Trinh thấy mệt mỏi thật sự, 3 năm ở với nhau nhưng chưa thời gian nào Trinh có cảm giác chán chường như thế này. Cả ngày đi làm mệt mỏi, tối về dọn dẹp cơm nước hầu hạ người yêu mà không được một câu an ủi nào. Đã nửa năm nay Trinh không nhận được bất kỳ món quà bó hoa nào dù cho các ngày lễ qua đi không phải ít. Đi làm va vấp đủ các hạng người vào quán trêu gẹo rồi sàm sỡ chưa kể bị đồng nghiệp đố kỵ vì khách vào ai cũng muốn hỏi thăm tán chuyện với Trinh và cả cái ông quản lí có phần hơi thiên vị Trinh, nhưng nào Trinh có muốn thế đâu vì cái bọn họ cần cũng chỉ là ngắm nhìn cái cơ thể con gái nõn nà, khoét ánh mắt vào sâu cái cổ áo hay đôi khi vô tình chạm tay vào cặp mông mây mẩy của cô. Ức chế lắm mà không thể phản kháng được, làm thế khách hàng họ làm ầm nên rồi chả mấy chốc lại ra đường lang thang tìm việc trong khi phải khó khăn lắm mới trụ được ở đây hơn nữa Trinh chẳng có bất kỳ giấy tờ gì ngòai cái chứng minh thư mang theo từ khi rời khỏi nhà. Trinh nhớ những ngày trước kia Phong luôn lắng nghe những nỗi ấm ức của cô mà phân tích động viên Trinh cố gắng vậy mà bây giờ thì cứ đề cập đến là Phong gạt phắt đi bằng cái giọng ngán ngẩm “Biết rồi! Có mỗi chuyện đấy mà em nhai mãi thế” rồi lại đè nghiến Trinh xuống cái giường ọp ẹp mà hành động theo bản năng chẳng màng đến những nụ hôn ngọt ngào hay những vòng tay vuốt ve kèm lời thì thào khơi gợi ham muốn nơi Trinh. Càng nghĩ mà Trinh càng muốn trào dòng lệ tủi thân từ đôi mắt buồn sâu thẳm.

    Nhìn căn phòng đã tạm ngăn nắp Trinh lấy mấy chiếc quần bò và áo phông vứt lăn lóc khắp giường cho vào chậu để mang đi giặt không mấy hôm nữa không có gì mặc Phong lại gào lên “Làm cái gì mà có mấy cái quần không giặt! Em để anh mặc quần đùi đi học ah”. Cẩn thận lục lại các túi xem có gì Phong quên không lấy ra, Trinh lượm lặt được vài mẩu giấy nhàu nhò trong túi. Hơi tò mò và cũng muốn vuốt nó phẳng phiu hơn nên Trinh mở từng cái ra. Trong đám giấy tờ nhàu nhĩ là phiếu cầm đồ chiếc máy tính mà Phong bảo đi sửa, là những con số ghi vội vàng kèm theo chữ kí của ai đó, nó khá giống mô tả về các tờ phiếu ghi lô đề mà Trinh hay nghe mấy đồng nghiệp nói. Trinh thần người bởi những thông tin mà các mánh giấy vô tri giác cung cấp, hóa ra Phong đã nghiện lô đề từ khi nào mà cô không hay, nó giải thích cho những lần cần tiền đột xuất vào lúc 6h tối của Phong, những lần chiếc máy tính đi sửa một cách khó hiểu dù trước đấy vẫn còn đang chạy tốt hay cả chiếc xe máy mà Phong mới đem từ nhà lên cũng đôi khi “cho bạn muợn” mấy ngày hoặc 1 tuần.

    Mệt mỏi, chán chường lại thêm cái cảm giác thất vọng vì bị người yêu nói dối làm Trinh chẳng muốn động chân động tay vào bất cứ việc gì nữa. Ngồi thu lu trong phòng đóng cửa Trinh chờ bằng được Phong về để nói chuyện nhưng càng chờ càng biệt tăm, đã 8h tối rồi mà chẳng thấy Phong đâu. Ruột gan bắt đầu sôi réo khiến Trinh bắt đầu mất dần kiên nhẫn, đang định nấu tạm gói mì ăn thì có tiếng của bác hàng xóm:

    •     Cái Trinh đâu rồi sang nghe điện thoại nhé!
      

    “Dạ” một tiếng Trinh cầm mấy đồng tiền lẻ bước sang nhà hàng xóm, chẳng cần nhấc máy hỏi Trinh cũng đóan ra đấy là Phong và quả đúng như vậy giọng Phong có vẻ khẩn trương và lo lắng:

    •     Em về rồi ah! Em còn tiền đấy không
      

    Trinh không buồn đáp lời mà hơi khó chịu hỏi lại:

    •     Anh đang ở đâu đấy! Anh về ngay đi em có chuyện muốn nói?
      

    Phong vẫn cái giọng như đang bị ai đấy uy hiếp:

    •     Anh không thể về được! Em còn tiền đấy không?
      

    Thấy Phong cuống cuồng hỏi gấp Trinh cũng đành dằn lòng xuống mà trả lời:

    •     Có nhưng mà tiền này để mai nộp học tiếng anh? Hôm trước e đã nói với anh rồi còn gì
      

    Có tiếng thở hắt ra bên kia đầu dây rồi giọng Phong giục giã:

    •     Em mang ngay ra địa chỉ… này cho anh nhé! Nhanh không anh không về được đâu, rồi mình nói chuyện sau!
      

    Trinh chưa kịp hỏi thêm gì đầu bên kia đã cúp máy để lại những tiết tút tút vô nghĩa. Lo lắng có điều gì xảy ra với Phong, Trinh dằn cơn giận dỗi mượn xe chị hàng xóm đạp ra cái địa chỉ Phong cung cấp qua điện thoại không quên mở cái tủ vải vét hết số tiền định mai đóng học tiếng anh nhằm nâng cao kiến thức để sau này kiếm được công việc ổn định hơn. Cái địa chỉ Phong đưa hóa ra lại là một cái cửa hiệu cầm đồ, còn đang ngơ ngác không biết có đúng địa điểm chưa thì Phong đã chạy vội ra đón Trinh:

    •     Sao lâu thế! Em có mang đây không!
      

    Trinh vừa mới móc ra khỏi ví chưa kịp nói số tiền Phong đã giật lấy chạy vào trong tiệm. Ngó theo thấy Phong khúm núm bên một người đàn ông(chắc là chủ tiệm), tướng tá dữ dằn, mái tóc cắt cua sát da đầu càng tô điểm thêm cho cái vẻ ngoài hung tợn, sợi dây chuyền vàng to như xích lủng lẳng trước cái cổ ngấn mỡ, bàn tay với những ngón múp míp giật lấy mớ tiền Phong vừa cầm vào cất giọng đe dọa:

    •     Có đủ không đấy! Không đủ tiền trả lãi là tao cho đồ đạc của mày bay hết và báo trường báo bố mẹ mày lên giải quyết đấy!
      

    Phong bám vào cánh tay đầy vết xăm trổ của ông chủ tiệm khúm núm:

    •     Dạ ! Dạ đủ mà anh, cái này thừa đấy ạ! Anh cho em xin cái thẻ sinh viên mai đi thi a nhé!
      

    Quẹt ngón tay vào chiếc lưỡi vừa thò ra khỏi bờ môi thâm sì và những cái răng ố vàng, người đàn ông đếm qua chỗ tiền trên tay rồi quay đáp lời Phong:

    •     Đủ rồi đấy! Lần sau đừng để tao phải cho người đi tìm mày như thế! Rõ chưa! Không lấy đồ ra thì phải biết đường đến mà trả lãi cho tao chứ! Hôm nay tao tạm thời cho mày cầm lại thẻ sinh viên, lần sau tao vào tận trường đấy.
      

    Phong cầm vội chiếc thẻ sinh viên được vứt xoạch ra bàn như một khúc xương thừa trong cái giọng xu nịnh:

    •     Cảm ơn anh ạ! May hôm nay anh linh động cho em! Mấy hôm nữa tiền nhà gửi lên em sẽ ra thanh toán lấy đồ về.
      

    Người đàn ông không buồn đáp lời Phong mà hướng ánh mắt như cú vọ về gốc cây bàng nơi Trinh đang đứng với vẻ mặt thất vọng chán chường nhìn Phong. Đôi mắt của lão ấy chợt sáng rực lên như lửa rọi vào thân hình Trinh, nó lướt qua gương mặt thanh tú với gò má cao vút rồi gắn chặt lên bộ ngực nảy nở đang phập phồng theo từng nhịp thở của Trinh. Có cảm giác như lão đang bóc trần Trinh dưới cái ánh mắt như con hổ đói thấy mồi. Đã quen với những ánh mắt kiểu thế nhưng Trinh vẫn cảm thấy sợ hãi trước tia nhìn của lão, Trinh vội vàng dắt xe quay ra đường, vậy mà cô vẫn thấy gáy mình nóng ran và cặp mông nảy nở bỏng rát. Có tiếng lão cười hềnh hệch với Phong:

    •     Bồ mày đấy hả! Ngon mắt gớm! 
      

    Cánh cửa phòng trọ đóng lại cũng là lúc Trinh chẳng thể nín nặng thêm được nữa, Trinh chì chiết Phong, nói hết những cái cảm giác thất vọng khi bị lừa dối khi Phong sa vào cờ bạc như thế. Trinh chỉ muốn gào thật to lên cho thỏa cơn giận dữ của mình nhưng Phong chẳng để Trinh gào bởi Phong gào còn to hơn Trinh:

    •     Làm sao! Chơi bời một tí đã kêu ầm lên! Khối thằng nó còn đánh bóng nợ cả trăm triệu ra đấy, anh chỉ mới có tí lô giải sầu chứ có cái gì đâu!
      

    Trinh phẫn uất vặc lại:

    •     Anh giải sầu kiểu đấy mà được ahh? Giờ xe đâu, máy tính đâu? Nằm hết ngòai tiệm rồi chứ gì? Cà tiền đóng học của em anh cũng lấy giải sầu luôn rồi đấy!
      

    Phong sửng cồ với Trinh:

    •     Có mấy đồng bạc mà cô to tát thể hả? Mai tôi trả, tôi lô đề cũng muốn kiếm chút tiền để nuôi cô đấy! Biết điều thì ngậm cái miệng lại đi không hàng xóm người ta cười cho!
      

    Trinh bàng hoàng tê tái, “hóa ra là vì mình sao, tại mình hết sao, mình cũng đi làm cơ mà có ăn bám đâu”. Chẳng cãi Phong được câu nào Trinh gục mặt xuống nức nở:

    •     Phải! Là tại em, vậy sao anh còn bảo sẽ che chở bảo vệ em ngày anh đón em lên là gì? Sao anh không đuổi e đi luôn từ ngày đấy để phải vác cái của nợ này vào thân anh?
      

    Tự cảm thấy mình quá đáng Phong ngồi thụp xuống bên Trinh ôm vào lòng an ủi:

    •     Anh xin lỗi! Tại anh hơi quá lời! Anh chỉ ham vui thôi! Đợi lấy được xe và máy tính ra anh sẽ không chơi nữa! Em đừng buồn nữa!
      

    Trinh dụi mái tóc óng ả vào ngực người yêu thổn thức:

    •     Anh đừng chơi nữa nhé! Em không cần tiền từ những cái đỏ đen ấy, chúng mình cứ sống tạm bằng tiền mẹ anh gửi lên và lương em cũng đủ rồi mà.
      

    Phong ậm ừ trong miệng rồi bế Trinh lên giường, đôi bàn tay bắt đầu chạy dọc cơ thể mặc Trinh phản đối:

    •     Đừng mà anh! Hôm nay em mệt! Em không muốn!
      

    Nhưng PHong chẳng để ‎y’ đến lời Trinh vẫn đè thân hình mơn mởn của Trinh xuống rồi ngụp lặn trong tiếng rên rỉ khóai trᅅ….

    Chương 18: Phong

    Gục mặt xuống chiếc bàn gỗ xỉn màu đầy những vết mực nham nhở, Phong chẳng buồn ra khỏi lớp dù đang là giờ giải lao. Bạn bè mấy đứa bàn trên hào hứng bàn tán về việc đi thực tập năm tới và kế hoạch chuẩn bị ra trường thế nào, nghe mà não hết cả lòng. Phong sợ ngày tốt nghiệp lắm, lúc đấy sẽ phải thực hiện cái lời hứa cưới Trinh năm nào Phong đã thốt. Phong không thể cưới vợ được, đời nào bố mẹ Phong chấp nhận Trinh không học hành, không bố rồi bị mẹ đuổi khỏi nhà như vậy. Cưới rồi sẽ ra sao chắc phải đưa cả vợ cả con về quê rồi xin việc dưới đấy luôn mà Phong muốn bám trụ lại cái đất Hà Nội này muốn mỗi lần về quê được vênh cái mặt lên như bao thằng khác vì làm việc ở Thủ Đô. Luẩn quẩn đến vỡ cả đầu với mớ suy nghĩ rối như bong bong ấy khiến Phong chẳng buồn để ‎ y’ chuông báo hiệu vào lớp đã reo, mãi cho đến khi lớp trưởng thông báo thầy giáo hôm nay có việc bận cả lớp được nghỉ sớm thì Phong mới ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn đám bạn lục tục ra về.

    Lững thững dắt chiếc cub ra khỏi nhà gửi xe Phong chẳng muốn về nhà, cái nhà trọ giờ thành nơi Phong ghét bỏ hơn bất kỳ môn học nào. Về lại nghe mấy câu than thở kêu ca của Trinh về công việc, rồi chì chiết cái tật chơi lô đề quần áo bừa bãi, không giúp Trinh một tay. Nhiều lúc Phong cũng muốn nói chuyện với Trinh mà cảm thấy khó thế, ngày trước còn dễ chứ bây giờ Phong thật sự chẳng biết nói gì với Trinh, mấy câu trều đùa tếu táo giữa đám sinh viên với nhau nói ra cũng ngơ ngác chả hiểu gì, rồi học hành thi cử lúc nào cũng chỉ phán 1 câu “Anh cố lên!” là hết. Đám bạn bè cứ khen Phong có người yêu xinh nhưng chúng nó nào biết là những lúc Trinh xinh đẹp chỉnh tề là những lúc Trinh đi làm hoặc đi chơi còn đa phần là quanh đi quẩn lại vài bộ quần áo ở nhà cũ kĩ ngay cả đồ lót Phong chỉ nhìn thoáng qua cũng biết hôm nay mặc bộ nào mà cái đa phần đấy lại là đa phần của riêng Phong bởi 2 người sống cùng nhà với nhau. Tự dưng nhìn người yêu mấy đứa bạn khi nào gặp cũng tóc tai gọn gàng, quần bó áo chít nhìn bắt mắt nói năng thì hiểu biết hợp gu Phong thấy thèm thuồng khủng khiếp. Đang mên man với dòng suy nghĩ chợt co tíếng gọi từ hàng trà đá gần cổng trường “Ê! Phong ra làm cốc nước rồi hãy về”, đưa ánh mắt về phía giọng nói Phong nhận ra ngay thằng bạn cùng lớp đang ngồi trên viên gạch vẫy vẫy mình.

    Đằng nào cũng chả muốn về nhà nên Phong không ngần ngừ dắt thẳng xe vào cái quán cóc ấy ngồi kế bên thằng bạn. Cốc trà đá vừa mới đưa lên miệng thì thằng Tuấn đã hất hàm hỏi:

    •     Thế nào? Dự định thực tập ở đâu chưa? Tốt nghiệp xong mày ở trên này hay về quê? Mà chắc cưới luôn em Trinh chứ hả? Em đấy ngon mắt thế không cưới nhanh thằng khác nó hớt mất đấy!
      

    Cốc trà đá mát lạnh mà Phong khó lắm mới nuốt trôi được một hợm:

    •     Tao à? Chưa biết thực tập ở đâu, tao muốn ở đây nhưng xin việc khó quá, ông bà già dưới nhà chưa chắc đã lo đủ tiền để chạy việc, chưa kể nhà cửa không có. Còn cưới xin thì chắc chịu, chưa phải lúc giờ. Ai lấy được thì lấy chứ tao bó tay
      

    Thằng bạn trố mắt nhìn Phong lạ lẫm:

    •     Thế mày định buông hàng ah! Phũ thế em đấy tận tụy với mày mấy năm thế cơ mà?
      

    Phải đúng là Phong muốn buông thật, nhưng buông ra thì Trinh đi đâu về đâu khi một thân một mình trên này, giá mà Trinh yêu ai đấy rồi bỏ Phong đi thì mừng biết mấy vừa không mang tiếng phũ phàng như thằng bạn nói mà cũng yên tâm về cuộc sống sau này của Trinh không lo vướng bận gì cả:

    •     Tao chẳng biết nhưng thôi kệ đi, tạm thời cứ thế này đã. Vậy mày thì thế nào thực tập với công việc định ra làm sao mà hỏi tao ghê vậy?
      

    Nốc ừng ực một hơi cốc nhân trần trên tay Tuấn liếm mép khề khà:

    •     Tao thì xin thực tập ở chỗ bố con vợ rồi, tiền nong chạy chọt vào đấy chắc là ông bà già tao lo được. Ra trường là tao cưới luôn, ông bà ấy có mỗi đứa con gái tuy hơi xấu tí nhưng nhà cao cửa rộng, tao chả phải lo nhà cửa nữa cứ thế mà làm việc thôi.
      

    Nhìn thằng bạn với ánh mắt ghen tị Phong thấy nó chẳng hơn mình cái gì mà kiếm được cô người yêu như kiếm được kho báu, cứ như nó lại hay chả cần vợ xinh vợ đẹp miễn sau đạt được cái mục đích bám trụ ở cái đất này mà đường hoàng kiếm tiền vênh mặt với thiên hạ là chuẩn lắm rồi. Chưa kể người yêu nó cũng học hành đến nơi đến chốn lo gì không kiếm được việc ra hồn để hai vợ chồng thoải mái tiêu. Càng nghĩ Phong lại càng so đo với bản thân, người yêu mình đến cái bằng cấp 3 cũng không có khéo lấy về thì mình mình nuôi cả vợ lẫn con sức đâu mà chịu nổi cơ chứ. Tiếng thằng bạn lại cắt đứt dòng suy nghĩ của Phong lần nữa:

    •     Thôi tao té đây! Về còn thả ít điểm lô kiếm tiền đi thầy đợt này! Dạo này đang đỏ phải cố gắng cày kiếm ít không đến vận đen lại đi cả đống. Mà thấy bảo thằng Long lớp bên cày lô 1 tuần mà mua được con Spacy đấy! Đúng là vào vận có khác.
      

    Thằng bạn phóng xuống đường hòa với dòng người hối hả khi mà giờ tan tầm sắp đến, Phong liếc nhìn đồng hồ đã thấy gần 5h bèn vội vã uống nốt cốc trà đá của mình rồi phóng vội đi trực chỉ tiệm cầm đồ. “Dạo này đen quá đánh quả nào đứt quả đấy! Hôm nay phải thả mạnh hơn mới được” miệng Phong lẩm bẩm trong khi tay lái đang hướng chiếc xe về tiệm cầm đồ quen thuộc. Vừa dừng ở cửa Phong đã thấy lão chủ tiệm đang ngồi chơi game trên con máy tính của Phong đang đặt ở đấy thi thoảng lại phá lên cười hô hố làm hai cái má đầy thịt rung lên bần bật. Nhìn thấy Phong lão đã cất giọng nửa săn đón nửa mỉa mai:

    •     Phong đấy hả! Hôm nay đặt xe hay thả lô nào! Cứ thả tẹt ga đi anh vẫn ghi sổ cho cuối tháng có trả anh cũng được.
      

    Đã quen với cái giọng săn đón của lão gần đây nên Phong không ngạc nhiên lắm mà cũng chẳng buồn thắc mắc như mọi hôm là tại sao dạo này mình lại được cho nợ nhiều thế, có hôm thả gần trăm điểm mà lão chẳng buồn hỏi han tiền nong đâu chỉ ghi sổ bắt kí nhận là xong. Kéo chiếc ghế nhựa ngồi xuống và với tập kết quả nhàu nát cáu bẩn trên bàn Phong lật vội vài trang để cố tự đưa ra một quy luật nào đấy thả lô. Hôm nay nhât định phải thả thật đậm để vừa kéo con máy tính về vừa có tiền đi thầy kiếm điểm tốt một chút đặng ra trường có cái bằng khá. Ngồi mãi rồi Phong cũng chọn được 1 con ưng ‎y’ rồi lẩm nhẩm tính tóan “Hiện tại đang nợ lão 4triệu cộng với con máy tính đặt 4 triệu nữa muốn kéo đủ về và có dư ra ít tiền thì phải đánh 150 điểm” , mộ

  • adminA

    Xin lỗi nhưng mình ko thích, nếu ko nói là ghét, những truyện theo thể loại này

  • adminA

    Tiếp theo...

    Chương 19

    Lò dò vừa dắt chiếc xe đạp Trinh vừa căng mắt tìm biển số nhà mà Phong cho Trinh qua cú điện thoại vội vàng. Dù Trinh cũng đã nói trước với Phong là hết sạch tiền rồi và dẫu còn Trinh cũng không bao giờ nhả ra thêm đồng nào cho Phong nướng vào cái trò đỏ đen chết người ấy nữa nhưng Phong vẫn muốn Trinh đến và quả quyết là có điều bất ngờ dành cho Trinh. Nó làm Trinh khá tò mò và háo hức bởi cái cách Phong nói vừa có gì đó bí mật vừa có gì đó thú vị đang chờ Trinh.

    Biển số nhà theo địa chỉ của Phong đưa đã hiện ra trước mắt, chẳng phải tiệm cầm đồ, không phải quán nước cũng chẳng phải quán ăn mà là một nhà nghỉ bình dân. Ngôi nhà ba tầng quét ve vàng đã xỉn màu bởi bụi đường bám, cái biển Nhà Nghỉ treo phía trên lệch hẳn một bên như muốn rơi xuống, tấm rẻm thưa trước cửa thi thoảng đung đưa để lọt ánh sáng nhờ nhợ từ phía trong ra làm Trinh có cảm giác không lành. Chưa kịp nhìn kỹ lại xem có đúng địa chỉ hay không thì Phong đã bước nhanh ra khỏi tấm rèm cửa nở nụ cười tươi rói đón Trinh.

    •     Sao em lâu thế? Anh chờ mãi! Nào vào đây với anh đi!
      

    Trinh ngỡ ngàng nhìn người yêu miệng lắp bắp hỏi và giương đôi mắt đen láy tròn xoe nhìn Phong:

    •     Sao lại vào đây! Đây là nhà nghỉ mà anh!
      

    Mặc kệ sự ngạc nhiên pha chút sợ sệt của Trinh, Phong vẫn giằng lấy chiếc xe từ tay Trinh dắt vào giọng dịu dàng:

    •     Em cứ theo anh! Hôm nay anh có điều bất ngờ dành cho em! Anh muốn mình có không gian riêng và mới mẻ
      

    Giọng nói van nài bàn tay Phong kéo làm Trinh cứ như bị thôi miên mà bước theo trong đầu chẳng nghĩ được gì cho đến khi cánh cửa phòng mở ra để mùi nước hoa xịt phòng nồng nặc xộc vào mũi Trinh mới bụm mặt giọng hơi cau có hỏi Phong:

    •     Sao lại dẫn em vào đây! Anh biết chỗ này là chỗ dành cho hạng người như nào không?
      

    Phong chẳng buồn trả lời mà đóng vội cửa phòng lại như sợ Trinh đổi ‎y’ chạy khỏi rồi kéo Trinh vào giường để Trinh ngồi xuống. Cái nệm lò xo vẫn còn rung rinh bởi cú thả mình của Trinh thì Phong đã gần như quỳ xuống bên cạnh giường, gương mặt tươi tỉnh và ánh mắt sáng ngời đã chuyển qua ủ dột vào buồn bã lúc nào không hay. Cất cái giọng thểu não Phong hướng ánh mắt vào Trinh:

    •     Em ạ! Anh có chuyện quan trọng này muốn nói! Trước khi nói ra anh muốn e biết rằng anh luôn yêu em, tin tưởng em và anh chưa bao giờ quên y’ định cười em làm vợ cả.
      

    Trinh nghe rõ từng từ nhưng chẳng hiểu gì cả, trợn tròn mắt nhìn người yêu vẫn đang ngồi như quỳ dưới chân Trinh cất giọng lo lắng:

    •     Có chuyện gì nghiêm trọng thế anh! Sao không nói ở nhà mà phải đến tận đây? Anh làm em chẳng hiểu gì cả
      

    Ngừng một lúc giọng Trinh lại trở lên buồn bã:

    •     Hay anh có ai khác rồi phải không, a phản bội em rồi đúng không
      

    Lời Trinh còn chưa dứt Phong đã nhảy chồm lên bên Trinh đưa đôi bàn tay nhớp nháp mồ hôi nắm chặt lấy tay Trinh giọng phân bua:

    •     Không! Làm gì có chuyện đấy! Em là tình yêu duy nhất của anh! Không đời nào anh làm thế với em cả
      

    Ánh mắt đã bớt đi nỗi buồn nhưng sự lo lắng lại tăng thêm trong giọng Trinh:

    •     Vậy có chuyện gì! Anh nói ngay đi đừng úp mở thế này nữa!
      

    Buông đôi bàn tay búp măng trắng hồng của Trinh ra, Phong lùi lại thả mình xuống chiếc ghế gỗ ngay gần chiếc giường. Từng đầu ngón tay luồn lên đầu vày vò mái tóc đã rối bời sẵn. Cúi người một lúc Phong cuối cùng cũng dưa tay lấy trong túi quần ra một mảnh giấy nhàu nát đưa cho Trinh giọng buồn bã:

    •     Em xem cái này đi!
      

    Chẳng chờ Phong đưa tận tay Trinh đã vội vàng đón lấy tờ giấy đọc. Vừa lướt qua được một lượt giọng Phong đã đều đều vang lên:

    •     Anh xin lỗi! tại anh cứ ham quá nên bây giờ nợ người ta như thế! Nếu không có tiền trả trong tối nay thì anh sẽ bị họ lên trường báo ban giám hiệu, họ còn dọa sẽ về tận nhà anh để làm cho ra nhẽ!
      

    Vừa cầm tờ giấy vừa nhìn người yêu gần như đã gục nguời trên ghế Trinh vừa thương vừa giận, muốn gào lên cho hả cơn uất ức nhưng rồi cũng cố kìm lại để động viên:

    •     Sao anh lại ra nông nỗi này cơ chứ! Giờ anh đi khất người ta đi rồi mai anh và em đi vay bạn bè để trả cho họ.
      

    Phong lắc đầu quầy quậy:

    •     Không được đâu em, người ta đã cho anh 3 ngày để đi vay rồi mà số nợ bạn bè của anh cũng nhiều lắm, giờ chẳng vay được ở đâu nữa, cả cái xe máy giấy tờ cũng bị giữ rồi. Ông đấy mà làm thật thì anh sẽ bị đuổi học, mẹ anh lại bị bệnh tim nữa nếu mà biết tin anh chẳng biết mẹ sẽ như thế nào.
      

    Cái giọng Phong đến đoạn cuối thì đã gần như khóc làm Trinh bối rối, hàm răng trắng ngần liên tục cắn vào bờ môi như muốn tìm phương án cho Phong nhưng càng nghĩ càng chẳng ra được cái nào khả thi. Một vài trăm Trinh có thể vay mượn được chứ gàn chục triệu thế này thì đào đâu ra. Đang nghĩ nát óc không ra chợt Phong lên tiếng

    •     Vẫn còn có một cách nhưng em phải giúp anh may ra sẽ được!
      

    Như người chết đuối vớ được cọc Trinh lao đến bên Phong lay bờ vai giọng khẩn trương:

    •     Cách nào! Cách gì! Anh nói ngay đi! Nếu cần đến em giúp đỡ thì không cần phải hỏi y’ kiến em đâu! Anh nói ngay đi để em làm!
      

    Buồn rầu ngước mắt nhìn Trinh, bàn tay phong kéo Trinh vào ngồi trong lòng thủ thỉ:

    •     Em chắc chắn là làm được nhưng anh sợ em không chịu nổi?
      

    Rúc sâu mái tóc mượt mà vào ngực Phong, Trinh thỏ thẻ:

    •     Anh đừng ngại! Mình đã là của nhau thì không bao giờ em sợ khổ cả, miễn là sau đợt này anh đừng bao giờ dính đến cờ bạc nữa nhé!
      

    Vẫn ôm chặt Trinh vào lòng Phong đắn đo:

    •     Nhưng anh chẳng muốn em khổ chút nào! Anh thương em lắm!
      

    Ngẩng đầu lên nhìn người yêu, Trinh cương quyết:

    •     Anh cứ nói đi, em chịu khổ từ bé quen rồi! Anh không phải sợ
      

    Phong ngập ngừng:

    •     Nhưng cái này, cái này…
      
    •     Không nhưng nhị gì hết, anh nói luôn đi không muộn rồi
      

    Cái giọng dứt khoát của Trinh làm Phong chẳng biết nói gì hơn đành nhỏ nhẹ rót vào tai Trinh:

    •     Ông ấy…. Ông ấy bảo…
      
    •     Ông ấy bảo sao?
      
    •     Ông ấy bảo nếu… nếu… nếu em với ông ấy một đêm thì sẽ không tính khoản nợ này nữa
      

    Từng câu nói rất nhẹ nhàng của Phong mà Trinh cứ ngỡ như từng hồi sét giật ngang tai. Đứng ngay dậy khỏi người Phong, mắt Trinh long lên nhìn người yêu:

    •     Sao anh không tát ngay vào mặt cái lão già khốn nạn ấy ngay đi! Loại người gì mà bỉ ổi đến thế! Ra điều kiện như thế thì khác gì bắt anh phải trả ngay cho lão ấy! Lão đấy bị điên rồi
      

    Những tưởng Phong cũng sẽ gật đầu đồng ‎y’ với Trinh, nhưng không, Phong cúi mặt xuống nhỏ nhẹ:

    •     Dù sao lão vẫn cho mình một cơ hội mà em! Vậy nên anh mới bảo em phải chịu khổ
      

    Trinh bàng hoàng lùi lại vài bước nhìn Phong,

    •     Nghĩa là… nghĩa là
      

    Phong chuyển qua giọng nài nỉ:

    •     Chỉ một làn thôi mà em, thế anh mới nói là dù thế nào anh vẫn yêu em, vẫn lấy em làm vợ
      

    Trinh run người gào vào mặt Phong:

    •     Anh bị điên ah! Anh lấy em lấy người yêu anh ra cho kể khác mượn như mượn đồ vật thế ah! Tôi là người chứ không phải là điếm, Anh đừng có nhượng bộ lão. Đã thế để em đi báo công an
      

    Phong hốt hoảng kéo vội Trinh lại:

    •     Đừng.. Đừng em! Làm thế a sẽ bị đuổi học! Bố mẹ anh biết thì đời nào anh được ở đây với em nữa!
      

    Giọng Trinh đầy uất ức:

    •     Nhưng cũng không thể để lão ấy ép mình đến thế được-
      
    •     Em đừng nói thế! Đấy là họ cho mình cơ hội rồi! Em hãy giúp anh! Hãy cứu anh đi! Anh hết cách rồi! anh cùng đường rồi
      

    Giọng nói của Phong đã có chút nghẹn ngào làm Trinh thương xót, nhưng nghĩ đến lão chủ tiệm cầm đồ toàn thịt với cái dáng người thô kệch đôi mắt gian dối thì Trinh chỉ muốn nôn. Hình ảnh lão như tiếp thêm sức mạnh, Trinh cương quyết gạt tay Phong ra khỏi người:

    •     Không anh ạ! Không đời nào em làm thế đâu! Em sẵn sàng có thể chịu khổ chịu chết vì anh nhưng đây là chịu nhục anh ạ! Em không thể! Em xin lỗi! Giờ em sẽ về đi vay tiền xem được bao nhiêu thì trả đỡ cho lão ta chứ không thể nào bán mình cho lão được
      

    Trinh bước từng bước mạnh mẽ về phía cửa phòng, mặc kệ phong vẫn rên rỉ phía sau như con thú sắp chết:

    •     Em không thương anh ah! Làm sao vay đâu được! mà vay được thì mình trả bằng gì! Em nghĩ lại đi!
      

    Trinh hơi khựng người lại có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng, một cảm giác xót xa bỗng trào dâng lên trong lòng:

    •     Vậy ra anh muốn bán người yêu anh hơn là đi làm trả nợ phải không? Sao anh cao cả thế! Em nói lại một lần nữa là KHÔNG BAO GIỜ và KHÔNG ĐỜI NÀO anh hiểu chưa!
      

    Bước chân Trinh mạnh mẽ hơn về phía cửa phòng, Trinh muốn thoát khỏi nơi này ngay lập tự, bỗng nhiên Trinh thấy ghê tởm mọi thứ trong này kể cả Phong đang ngồi ngay đấy. Cánh tay với lên để gạt cái chốt cửa trên cao thì đột nhiên một chiếc khăn mùi xoa mang theo mùi cồn áp thẳng vào miệng và mũi Trinh, kèm theo đáy là 1 bàn tay như gọng kìm giữ chặt lấy cơ thể Trinh. Bàng hoàng chưa kịp hiểu ra chuyện gì ngoài vài tiếng ú ớ và cái dãy nhẹ tòan thân Trinh bỗng trở nên vô lực, đầu óc trống rỗng rồi Trinh lịm đi bởi chiếc khăn mùi xoa đầy ete, bởi bàn tay của Phong, của người yêu Trinh….

    Chương 20

    Viết tiếp hay không! Có lẽ tôi chọn là không vì tôi thấy tôi không lột tả được hết cảm xúc và tâm trạng của nhân vật chính phải trải qua. Tôi cảm thấy bất lực đã không biết bao lần viết để rồi delete. Và phần tiếp theo này tôi nghĩ tôi sẽ bê nội dung của bức thư tôi nhận được có chỉnh sửa một chút cho mạch lạc và đọc dễ hiểu hơn. Trong bức thư thì tất nhiên nhân vật chính xưng “tôi” các bạn hãy coi như đó là những dòng Trinh tự viết nhé!

    Tôi mơ màng chóang váng, có cảm giác cơ thể tôi cứ bồng bềnh từng nhịp như bị những cơn sóng đánh dạt vào bờ, nhưng không có tiếng sóng mà chỉ có những tiếng thở ồ ề khó nhọc ngay phía trên người tôi. Tôi mất hẳn cảm nhận lúc nào không hay chỉ đến khi có cái gì đó mát lạnh chạy dọc trên mặt tôi mới cố gắng mở dần đôi mắt ra. Phong ngồi bên giường gương mặt đầy vẻ ăn năn và thống khổ nhìn tôi, bàn tay đang cố gắng lau chiếc khăn mặt ướt như để gột rửa cái gì đó vừa bám vào tôi. Tôi hốt hoảng nhìn xuống cơ thể mình, quần áo vẫn nguyên vẹn tuy hơi xộc xệch nhưng cái cơ thể đau nhừ và rát buốt phía dưới giúp tôi nhận ra ngay chuyện gì đã xảy ra. Tôi hất mạnh bàn tay của Phong co mình lại giường rồi nức nở khóc. Phong đến bên tôi cố luồn tay vào mái tóc rối bời của tôi an ủi bằng những câu xin lỗi thề thốt vô nghĩa. Tôi gạt mạnh ra, tôi căm, tôi hận, ngay đến cả lão dượng rồi người tôi hết sức tin tưởng hóa ra tòan là những kẻ bỉ ổi. Không chịu được hơn tôi lao vào cấu xé chửi bới Phong, tôi muốn PHong chết đi, tôi chết đi để không bao giờ tôi phải đối mặt với nỗi đau này.

    Tôi không nhớ tôi đã hành động như nào để về được nhà vào cái đêm hôm đấy, nhưng tôi chỉ nhớ là tôi không để Phong chạm vào cơ thể tôi thêm một lần nào cả, tôi cấm cửa Phong, ném toàn bộ đồ đạc ra ngòai, tôi muốn gào để cả cái xóm trọ biết Phong đã làm gì với tôi nhưng cuối cùng cũng nín lại được. Rồi khi tôi nguôi ngoai chúng tôi cũng đã ngồi nói chuyện một cách nghiêm túc với nhau, tôi muốn chấm dứt tất cả, tôi không muốn ở bên Phong thêm 1 ngày nào nữa, tôi nói rằng cả đời này tôi căm hận hắn và sẽ đừng mong mỏi ở tôi một cơ hội nào nữa. Khi tôi cương quyết đến mức độ đấy tôi mới nhận được ra con người của Phong, hắn vứt lại cho tôi một câu trước khi ra khỏi nhà “Đằng nào thì em cũng có nguyên vẹn khi đến với anh đâu mà ra vẻ thanh cao thế! Cũng chỉ là một lần khác trong bao lần mà thôi! Đừng có để tâm thế”, và tôi lại phát điên ném đồ đạc đuổi hắn khỏi tầm mắt 1 lần nữa. Tôi dự định sẽ đi khỏi cái đất Hà Nội này, sẽ vào Nam và không bao giờ phải đối mặt với quá khứ của mình nữa.

    Nhưng Phong chính hắn, hắn lại tước đi cơ hội của tôi. Một ngày hắn mang cho tôi một tờ giấy bảo tôi kí sẵn vào để hắn mang ra công an phường gia hạn tạm trú với một câu nói “em kí mau đi để còn đăng kí tạm trú thêm, em ở đây không giấy tờ tùy thân không có xác nhận của phường xã quê em, anh làm giúp cái này để em không bị khó khăn với công an phường ở đây”. Tôi nào biết gì bởi đúng là từ trước đến giờ mọi vấn đề này đều một mình hắn gánh vác che đậy, giờ hắn đi rồi thì đúng là tôi không biết xoay sở thế nào với các thủ tục hành chính này, về quê xin giấy thì đời nào tôi chịu về. Và tôi nhắm mắt kí đại để hắn mang đi cho khuất mắt mà cũng chẳng thèm đọc cái gì trên giấy. Tôi không hề biết đấy là giấy vay nợ giữa tôi và lão chủ cầm đồ với số tiền lên đến 30 triệu, một con số kinh khủng mà nằm mơ tôi chẳng bao giờ nghĩ đến.

    Tôi bị chặn lại giữa đường bởi đám người của lão vào một buổi tối muộn khi đi làm về, những kẻ bặm trợn không nói không rằng lao vào đánh, đạp, tát tôi mà không cần giải thích. Chỉ đến khi tôi gần như gục hẳn lão mới đưa cái tờ giấy nợ chìa ra yêu cầu tôi trả, tất nhiên tôi phản kháng, làm sao tôi biết được cái đấy. Nhưng lão dọa sẽ báo công an, sẽ lôi cổ tôi về tận quê để tố cáo, lão còn đọc vanh vách địa chỉ nhà, hoàn cảnh của tôi như thế nào và tôi biết ai là người giúp lão có được những thông tin đấy. Tôi chỉ biết van xin lão để tôi đi làm trả nợ dần trong vô vọng, thật bất ngờ là lão đồng ý nhưng với điều kiện đi làm tại một cửa hàng café nào đấy của gã, lí do là lương lão trả sẽ trừ dần vào nợ, khi tôi còn đang phân vân lão còn ngọt nhạt là sẽ trả lương cao hơn chỗ tôi đang làm đồng thời mỗi tháng chỉ trừ bằng 1 nửa số lương đến khi nào hết nợ thì thôi và cam đoan không tính lãi ngoài ra còn có chỗ ăn ở trong nhà cho tôi chứ không mất tiền thuê trọ hàng tháng. Nghe đến đây tất nhiên tôi như người chết đuối vớ được cọc gật đầu để ngay tối hôm ấy cun cút theo lão đến cái quán café tồi tàn nằm sâu trong một cái ngõ tối.

    Làm 1 tuần tôi nhận ra quán này chẳng bao giờ thật sự bán café nó là một ổ mại dâm trá hình do bà chị gái của lão điều hành, tầng 1 bán café nhưng tầng 2 là các phòng dành cho họat động mại dâm, tôi chỉ phải làm việc là pha nước đằng sau nhà nhưng cũng đủ để nhận ra các cuộc mua bán chớp nhóang trên nhà. Những gã đàn ông ra vào quen lạ đều có tất cả đều nhìn tôi như một miếng mồi ngon rồi đánh mắt hỏi bà chủ cái giá, tôi mừng thầm là bà ta luôn đưa ra cái lắc đầu ý nhị rồi đưa đẩy khách đến với những cô gái son phấn đậm đặc và mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc. Tôi không biết đấy là một cách làm giá của bà chủ, để những kẻ thèm khát thân thể tôi phải kín đáo mặc cả với một cái giá ngày một cao. Khi cái giá đã gần đạt đến mức mà bà trông đợi thì bà bắt đầu gặp riêng tôi ngọt nhạt, nào là “nhàn hạ lắm”, “nhắm mắt 15’ là xong ấy mà”, “như em chỉ 1 tháng là đủ trả nợ thôi”… tôi cự tuyệt hòan tòan, tuy chẳng còn trong trắng gì nhưng thực sự tôi thấy ghê tởm cái lũ đàn ông chỉ chầu chực ấn cái vật giống đực vào những thân hình theo bọn chúng là nõn nà bắt và bắt mắt.

    Từ chối sự mềm mỏng, tôi đương nhiên phải đối mặt với cứng rắn, một vài gã xăm trổ gầy tong teo với gương mặt dữ tợn và giọng nói the thé đã bắt đầu xuất hiện đe dọa tôi. Tôi vẫn cứng đầu thì chúng chuyển qua đánh đập, dường như chúng rất có nghề với những kẻ như tôi nên khi đánh chúng cứ bụng lưng, vùng kín mà đánh, có những hôm tôi ngất lên ngất xuống vì những trận đòn liên mien và bị bỏ đói. Tôi vẫn kiên định, tôi biết giờ tôi buông tôi sẽ không bao giờ có cơ hội là một con người thực sự nữa. Thế nên các trận đòn ngày một nhiều và thâm độc hơn. Khi tôi bị đòn, bị bỏ đói đến lả người luôn có 1 bà chị dường như đã từng trải qua cái giai đoạn như tôi để bây giờ đang phải lai nưng phục vụ lũ đàn ông háo sắc kiếm tiền cho bà chủ lén lút chăm sóc tôi. Chị hay mang sữa, bánh mì, cao, dầu gió vào xoa bóp giúp tôi mỗi khi vãn khách. Mỗi lần chăm sóc chị thường bảo tôi cố lên đừng ngã gục như chị để rồi không ngẩng mặt lên với đời được thì tôi vô cùng cảm kích. Nhưng tôi vẫn bị hành hạ ngày một nhiều hơn chúng còn nhổ từng móng chân móng tay tôi và xát muối vào khiến cả đêm tôi ko thể nào ngủ được. Những cơn đau như thế thì chẳng thuốc nào giúp tôi dịu đi cả.

    Một ngày chị mang cho tôi một điếu thuốc rồi bảo tôi hút thử 1 hơi vừa giúp xua đi cái lạnh vừa đỡ đau(chị bảo cái này giúp mấy người chịu được đau để thoát khỏi đây rồi). Tôi hút vào sặc sụa ho đến chảy cả mắt ở những hơi đầu tiên nhưng được hướng dẫn cẩn thận tôi đã thành thục hơn. Tôi thấy ấm áp hẳn, thấy đau đớn biến đi đâu cả, cảm giác lâng lâng hạnh phúc cứ bay nhảy trong người tôi cho đến khi tôi chìm vào giấc ngủ ngon lành. Công dụng ban đầu của ma túy là thế, phải cho đến khi tôi thành 1 kẻ nghiện chính hiệu tôi mới biết đó là cái gì. Và bà chị tốt bụng hóa ra cũng chỉ là tay sai thân tín của bà chủ mà thôi. Tôi chiến thắng sự hành hạ nhưng không thể chiến thắng được cái cảm giác thèm muốn làm một người hạnh phúc quên hết bao nhiêu đau khổ phải gánh chịu khi được rít những hơi thuốc ấy. Và tôi đồng ý trở thành công cụ kiếm tiền của bà chủ, món đồ chơi của những gã đàn ông lắm tiền hám gái chỉ để đổi lấy những giây phút ngọt ngào sau làn khói thuốc phiện. Những giây phút mà tôi như thấy bố, thấy chích chòe, tháy gia đình hạnh phúc ngày thơ ấu của mình….

    **
    Chương 21**

    1 Năm sau

    Nép người dấu mình sát vào hàng rào của công viên Thống Nhất, tôi cố gắng căng đôi mắt thầm quầng nhìn ra ngòai ngòai đường nơi có ánh sáng nhờ nhợ của ánh đèn cao áp chiếu xuống. Mỗi chiếc xe máy đi chậm lại tôi lại tiến ra sát vỉa hè cố gắng uốn éo cái thân hình tàn tạ bởi ma túy và thức đêm hòng kiếm được tí tiền. Có chiếc xe máy cà tang đi chầm chậm hướng về phía tôi, người cầm lái có gương mặt đặc trưng của kẻ máu gái với hơi thở nồng nặc mùi rượu. “Mồi ngon đây” tôi nghĩ nhan trong đầu rồi bước vội ra đon đả “Tàu nhanh hay qua đêm anh?”, đôi mắt cú vọ của kẻ đấy trượt từ đôi mắt thâm quầng, gò má hốc hác với son phấn trang điểm đậm như một tử thi rồi hướng xuống thân hình khẳng khiu như thân sậy đang run rẩy trước gió vì sắp đến giờ cần thuốc. Chẳng buồn ngó vào thân hình tôi thêm lần nào, gã đưa ánh mắt vọt qua người tôi gọi về phía sau “Em kia có đi không?”, cũng đúng thôi con bé mới ra ràng kia bắt mắt hơn, có da có thịt hơn và vẫn còn cái vẻ e ấp sợ sệt của một con chim non. Nhưng đời nào tôi chịu, kín đáo đánh ánh mắt hằn học và đe dọa như những ngày đầu tôi nhận được khi phải lao ra đường kiếm ăn, ánh mắt tôi dường như đã làm con bé tê cứng người, nó chỉ im lặng cúi đầu và dựa hẳn người vào tường. Còn tôi thì lạnh tanh cái giọng “Nó có khách quen hẹn rồi!” rồi nhổ tọet bãi nước bọt xuống đường kèm câu nói với theo chiếc xe máy đã lăn bánh “Ít tiền còn đòi chọn với chả lựa, cũng chỉ là leo lên rồi leo xuống chứ làm cái đ gì”

    Tôi lại bước vào vùng tối đứng cạnh con bé đấy, trời hình như sắp mưa hay sao mà những cơn gió mang hơi nước lạnh toát đang thổi mạnh dần, xa xa đã có ánh chớp lóe lên. Móc lấy bao thuốc tôi rít một hơi dài rồi hất hàm hỏi con bé mới được Long “sùi”(tay bảo kê) nhận thêm vào đội hôm nay “Tên gì?”, đưa con mắt có vẻ sợ sệt nhìn tôi nó ấp úng “Ngoan ạ”, nhìn nó tôi biết cũng thuộc dạng hết dat trong cái quán đèn mờ nào đấy rồi bị bán rẻ cho mấy thằng bảo kê theo từng khu vực. Gương mặt nó vẫn còn trang điểm nhẹ nhàng, mùi nước hoa thoang thoảng chứ không hề đậm đặc. Ôi nó vẫn nghĩ là nó sẽ được người ta nâng niu chiều chuộng như gái cao cấp khi đứng ngòai này sao? Nó đầu biết là không trát cật lực son phấn loại đểu lên mặt thì cái lũ người đủ thể loại ngòai đường này sẽ chẳng ngần ngại mà phả những hơi thở hôi thối, tanh ngòm, đầy mùi bia rượu kèm dớt rãi kinh tởm lên khuôn mặt mộc mạc ấy ư, nếu không dùng cái loại nước hoa rẻ tiền đậm đặc hơn cả nước rửa bát thì chỉ đến thằng khách thứ hai là cả thân hình sẽ hôi hám như một con chuột chết lâu ngày sao! Tôi chỉ thầm nghĩ và nhếch mép cười khinh khỉnh chứ cũng chả phải dạy dỗ gì, rồi đói há mồm, không có tiền nộp cho cai và ăn đòn liên mien sẽ khôn ra thôi. Như thế mới trưởng thành được, đời chẳng ai tự dưng dậy khôn ai bao giờ!

    Lại có khách đến, tôi cố gắng nắn cái bộ ngực đang xẹp dần theo sức sống của tôi lộ ra thêm một tí để đò đưa. Vẫn vậy không có gì khác, lão khách mới quá quen những khuôn mặt từng “con hàng” trên khu này nhận ngay ra sự có mặt của Ngoan, tôi định làm theo kịch bản cũ để đuổi con dê già đi nhưng Long sùi đã phóng xe đến, chiếc mũ cối không đủ để che hết khuôn mặt bặm trợn của một thằng không ngại đâm chem. Dù đã làm việc lâu với hắn ngủ với hắn phục vụ hắn gần 1 năm nhưng tôi vẫn không khỏi run người vì sợ mỗi khi ánh mắt hắn rọi vào người. Giọng hắn gầm gừ trong cổ họng “Mày không để con Ngoan nó đi khách hay là để tao đi thay đây!”, tôi không dám đáp lời chỉ từ từ lùi lại vào bóng tối sâu hơn tránh đi ánh nhìn đấy, tiếng chửi thề và đe dọa vẫn cứ bám theo tôi “Mẹ chúng mày! Không kiếm đủ hôm nay thì bố mày cho ở ngòai hết cấm về nhà trọ” rồi hắn phóng xe sang bên kia đường đóng giả xe ôm như bao ngày khác.

    Ngoan đi rồi chỉ còn lại mình tôi đứng đấy chờ khách, mưa đã bắt đầu rơi xuống con đường ngày một vắng, vài hạt mưa đã lách qua những hàng lá trên đầu chạm nhẹ vào người. Thân hình tôi bắt đầu run rẩy, không phải vì lạnh hay mưa mà vì cơn thèm thuốc của tôi đang kéo đến, bàn tay tôi lập cập rút thêm điếu thuốc châm vội rít lấy những hơi thật dài thật mạnh để làm dịu cơn vật thuốc đang dần đến. Cố gắng châm điếu thứ 2 thì Long sùi đã đứng cạnh tôi bao giờ giọng lạnh lẽo “Lên cơn rồi ah”, thấy hắn tôi như người chết đuối vớ được cọc bám vội vào chiếc áo hắn van vỉ “Anh! Cho em 1 tép đi! Em sắp không chịu được rồi!”, hắn hất mạn người tôi ra gằn giọng “Hôm nay đéo có gì đâu! Không kiếm được thì đừng có đòi! Bố mày không nuôi báo cô đâu! Cứ ở đây mà bắt khách rồi lấy tiền mà mua thuốc, trời mưa cũng cố mà trụ biết chưa! Tao về trước!” Rồi hắn phũ phàng bỏ đi trong ánh mắt sợ hãi của tôi, nhưng hắn quay lại rất nhanh làm đôi mắt tôi sáng lên nhìn hắn đầy hy vọng. Và ánh sáng hy vọng ấy lập tức bị đôi bàn tay của hắn dập tắt, đôi bàn tay gân guốc ấy thọc mạnh vào ngực tôi khua khoắng cố tìm xem có đồng nào tôi cất kín không. Chẳng được gì thì hắn lại thọc sâu tay qua cạp quần mò mẫm kiếm tìm phía dưới, những móng tay của hắn cứ thản nhiên vừa lục soát vừa cào mạnh lên than hình khiến tôi cứ oằn lên từng đợt mà chẳng dám kêu. Không tìm được gì hắn đạp mạnh tôi vào tường chửi thề “D.m mày sáng mai mà không mang về nổi cho tao 200k thì bố mày bỏ đói con ạ!” rồi bỏ đi.

    Cơn đau vì bị đạp vào tường chỉ được vài giây thì tôi bắt đầu cảm thấy xương cốt bắt đầu nhức nhối như có hàng vạn con kiến cắn vào xương, bụng tôi bắt đầu sôi lên, cảm giác buồn nôn đang ngày một tăng. Nó báo hiệu cơn vật thuốc đã đến, tôi bắt đầu lập cập không tự chủ được mình, cơn đau khiến tôi quằn quại lăn lóc trên vìa hè dù trời đã mưa nặng hạt hơn, những giọt nứoc theo gió đập mạnh vào da thịt không hề làm tôi thấy đau đớn bởi cơn đau từ phía trong thân thể đang ngày một mạnh hơn. Tôi vẫn cắn răng chịu đựng, cố gắng căng đôi mắt nhìn trong màn mưa sang phía bên kia đường xem Long sùi còn ở đấy không. Và khi đủ chắc chắn là hắn đã biến về bỏ lại tôi với cơn mưa ngày một to thì tôi mới thọc tay vào quần lót. Bàn tay gày gò đen xạm của tôi kéo ra chiếc BVS đã ngả sang màu gì sét, chỉ còn viền phía ngoài ố vàng mới giúp cho người khác nhận ra đấy là một chiếc BVS. Bàn tay không còn đủ độ chính xác như lúc bình thường bởi nó cứ run lên từng đợt làm tôi phải đưa chiếc BVS đủ các mùi vị nên miệng mà xé mạnh ra, 1 tép thuốc nhỏ như cái kẹo lăn ra đường kèm vài đồng tiền xanh đỏ mà tôi hay bớt lại mỗi khi khách cho thêm và nhét vào chiếc BVS qua đường rạch bằng dao lam khéo léo.

    Mặc kệ những đồng tiền lăn lóc trong màn mưa trên vìa hè tôi vồ vội lấy tép thuốc nhỏ bé vừa văng ra rồi lao vào trong bụi cây, luồn tay với lấy chiếc xilanh vẫn còn nằm trong túi nilon dấu kín đáo sau đám cỏ dại tôi xé ngay tép thuốc dốc từng đám bột trắng vào xi lanh. Cơn đau khắp mình mẩy đang kéo đến mỗi lúc một nhanh và mạnh hơn làm tôi vừa rên rỉ trong hơi thờ gấp gáp và tiếng mưa gió thét gào. Từng đợt mưa và gió quất vào mặt như nhắc nhở tôi phải lấy nước ở đâu. Đưa chiếc xilanh ra hứng từng giọt nước mưa đang chảy dọc theo các tán lá cây chưa đầy phút tôi đã có đầy xilanh nước. Một tay lắc đều chiếc xi lanh tay còn lại tôi với xuống kéo mạnh cả 2 chiếc quần xuuống quá gối. Run rầy rò đầu kim theo những vết tiêm cũ chi chit dọc bẹn và háng , tôi không cần đợi ven nổi bởi cái này tôi chuyên nghiệp hơn cả một nữ y tá lâu năm ấn mạnh vào và tiêm thứ chát độc ấy vào cơ thể như bao lần khác. Cơn đau dần dịu đi nhường chỗ cho cảm giác đờ đãn và sảng khóa đang kéo đến dần, kéo lại 2 chiếc quần tôi mừng là mình vẫn còn đủ tỉnh táo để không tiêm vào tay bởi như thế sẽ dễ bị phát hiện là dân nghiện và chẳng mấy chốc mà mất khách. Đôi mắt tôi nhắm dần lại trong màn mưa, tôi lại mơ màng như bao lần khác, lại nhìn thấy bố, tháy chích chòe, ngừi thấy mùi cá tanh, tiếng mưa rào rào dường như là những cơn sóng biền xô bờ cát mỗi đêm hè. Và tôi hiểu tại sao cô bé bán diêm có thể bật diêm liên tục cho đến khi chết cóng mà không hề thấy đau đớn……

    Còn tiếp...

  • adminA

    Tiếp theo...

    **
    Chương 22**

    •     Các cô đứng gọn thành hàng xem nào!
      

    Anh công an mặt còn búng da sữa hua hua cái dùi cui chỉ về phía chúng tôi đang lố nhố chen đẩy trước phòng lấy lời khai của công an quận. Cái giọng nhẹ nhàng và khuôn mặt trẻ măng của anh chẳng dọa được ai. Đám con gái đứng đường như chúng tôi quá quen với cái cảnh bắt bớ này nên không hề có tí sợ hãi nào mà còn ngang nhiên trêu ghẹo:

    •     Bọn “iem” đang đứng gọn đấy chứ có dạng ra đâu mà anh hua dùi cui thế?
      
    •     Dùi cui của anh sao to thế
      
    •     Anh ơi! Hay là cho em cầm thử cái dùi cui của anh đi
      

    ………………

    Một lọat những câu trêu đùa có thể với người khác là tục tĩu nhưng với đám chúng tôi thì nó như những câu chào hỏi thông thường hàng ngày thế nên tôi cũng chẳng lấy làm khó chịu mà còn bật cười khi thấy anh công an mặt mũi đỏ gay không biết phải phản ứng như thế nào với chúng tôi. Tiếng cười suồng sã cứ vang lên liên tục trong đám người quần áo hở hang son phấn trát kín mặt kéo dài dọc hành lang lát gạch xỉn màu cho đến khi một chú công an tuổi trung niên, da mặt xạm đen vì nắng, chiếc cằm nung núc thịt và cái dáng bệ vệ bước ra gằn giọng quát:

    •     Mấy con đ… này có ngậm miệng lại không! Đứng gọn thành hàng rồi lần lượt từng đứa vào lấy lời khai cho tao. Vào đây không thấy nhục hay sao mà còn hớn hở thé
      

    Nói rồi ông giật lấy chiếc dùi cui từ anh công an trẻ tuổi vụt liên tiếp vào đám chúng tôi không cần biết là người đấy đứng thẳng hàng hay không đứng thẳng dường như ông đang vụt vào những bao cát di động chứ chẳng phải vào người. Mọi thứ lại yên ắng trở lại chỉ còn những tiếng xuýt xoa nho nhỏ kèm vài câu chửi thề trong cuống họng mà phải ở gần lắm mới nghe rõ được.

    Tôi cũng bị vụt một gậy tuy nhẹ nhưng cái thân tàn tạ của tôi cảm thấy buốt đến tận xương và cái miệng khô khốc nứt nẻ không còn sức để rên nổi lấy một tiếng huống chi là chửi thầm. Khi tôi đang cố xoa tay vào vết dùi cui trên đùi chợt một cánh tay đằng sau hơi khều vào vai làm tôi vội ngoảnh mặt lại với ánh mắt hơi khó chịu nhìn vào gương mặt còn khá non trong bộ dạng hơi sợ sệt:

    •     Sao!
      

    Tôi hơi gắt nhẹ bởi cơn đau vì bị đánh oan vẫn còn chưa đi hết. Cô gái khều tôi thì thào:

    •     Vào đây thì bao giờ được ra hả chị? Có bị phạt gì không? Có phải đi tù không chị
      

    Sự cáu gắt nhường hẳn chỗ cho ngỡ ngàng và ngạc nhiên trên khuôn mặt tôi:

    •     Hả? thế cô em chưa vào đây lần nào hoặc chưa ai truyền đạt cho tí kinh nghiệm gì ah?
      

    Cô bé cắn môi cúi khuôn mặt tuy trát phấn nhưng vẫn không dấu hết được bộ mặt trẻ con:

    •     Không ạ! Đây buổi đầu của em!
      

    Tôi cất giọng thông cảm hơn đôi chút:

    •     Không sao! Đa phần là nộp phạt hành chính lấy lời khai rồi thả về còn đặc biệt lắm thì mới được đi trại phục hồi nhân phẩm.
      

    Đôi mắt cô bé đã có nét sợ sệt:

    •     Đ..i trại hả chị?  Liệu e..m…
      

    Tôi ngắt ngay lời cô bé:

    •     Yên tâm muốn vào trại cũng khó lắm phải hội tụ nhiều yếu tố mới đi được chứ không lấy đâu ra chỗ.
      

      Nói đến đây thì tôi cũng đã đứng sát cánh cửa gỗ nứt dọc ngang và bong tróc gần hết lớp sơn xanh của phòng thường trực. Chỉ còn một người nữa sẽ đến lượt tôi và tôi chỉ muốn mau chóng kết thúc để ra ngay gốc cây nào đấy với bộ đồ nghề quen thuộc nhằm dịu đi cơn đau trong cơ thể bắt đầu xuất hiện. Hơi dựa vào tường nhằm giúp đôi chân bớt mỏi tôi nghe có giọng nói kèm theo tiếng sụt sùi vọng ra:

    •     D..ạ người ta ép em! Đánh em nếu em không làm sẽ bị bỏ đói
      

    Tiếng anh công an ghi lời khai nạt nộ:

    •     Ai đánh! người ta là ai! Là tôi hả hay là cô, là mẹ cô bố cô! Nói phải rõ ràng ra chứ khóc lóc cái gì?
      

    Tiếng nấc bé dần thay vào đấy là cái giọng run rẩy sợ sệt:

    •     Là.. l..à ông chủ của em! Các anh giúp em với! em sợ lắm, đừng để e quay về đấy cho em vào trại cải tạo cũng được
      

    Có tiếng chép miệng ngán ngẩm:

    •     Thôi thế này nhé! Tôi chỉ là người ghi lời khai thống kê cho các cô thôi! Mọi vấn đề về kiện cáo giúp đỡ lát tôi sẽ chuyển qua bên hình sự.
      

    Lời khai ư! Hình sự ư? Làm gì có ai điều tra mấy cái vụ kiểu như này nếu nó không dính dáng gì đến giết người hoặc là án trọng điểm. Ai sẽ đứng ra nhận là điều hành gái, bắt ép, đánh đập. Công an có đến cũng chỉ nhận được bộ mặt ráo hoảnh với những câu “không biết”, “không liên quan”, “trước nó có làm ở đây nhưng bây giờ chịu không dính líu gì”. Để rồi sau đó sẽ có những trận đòn thực sự đến hỏi thăm chính mình để dạy cho cách ăn nói mỗi lần bị bắt như thế này. Không! chẳng bao giờ hy vọng vào việc như thế, những kẻ chăn dắt có pháp luật riêng của họ trừ khi bạn tan vào không khí hoặc quá date đến mức trở thành gánh nặng may ra bạn mới thoát được thôi. Nghĩ đến đây thì tôi cũng đã đứng trong căn phòng rộng chừng 20m2 , trang trí bởi những tấm biển trắng ghi lịch công tác, lịch trực. Chưa kịp ngồi xuống ghế anh công an đã chào tôi với một cái giọng mỉa mai:

    •     Lại là cô ah! Cô không thấy nhục nhã khi số tờ khai của cô trong này đang dầy lên sao? Không biết làm je bỏ mồm ngoài ngửa bụng cho thiên hạ nó đè hả?
      

    Tôi cúi đầu không nói gì, chả phải bởi xấu hổ mà tôi đã quá quen những lời này từ vài năm gần đây rồi. Giọng anh công an lại tiếp tục xa xả:

    •     Cô phải biết liêm sỉ tí chứ! Thôi ra ngoài khỏi phải khai
      

    Tôi lại về cái hành lang dài hun hút ấy nhưng lần này tôi đứng ở phía bên kia cánh cửa nơi dành cho những người đã khai xong. Đám người dứng cạnh tôi đã tỏ vẻ sốt ruột bởi mãi chưa thấy phạt hành chính rồi cho về để í ới gọi các đại ca đón về. Lùi hẳn ra phía sau đứng riêng cho mình một góc, tôi chẳng nghĩ ngợi nhiều về nộp phạt và ai đón bởi gần đây tôi đã bị đá ra đường như một cái giẻ rách hôi hám không còn chút tác dụng nào với đám anh chị chăn dắt. Không bị ràng buộc vào những trận đòn, chửi mắng liên miên nhưng cái thân thể tôi đã bị ràng buộc vô hình vào ma túy. Chẳng có cái nghề nào giúp tôi một tối có thể kiếm được 1 vài liều thuốc, chẳng nghề nào có thời gian dành cho vật thuốc, lên cơn. Vả lại bản thân tôi cũng chỉ tính thời gian bằng cách đếm những lần đói thuốc này cho đến những cơn co giật khác. Biết đâu may mắn tôi sẽ lại được co quắp nằm bất động trên vỉa hè hoặc bụi cây công viên nào đấy để kiếp sống này kết thúc. Có đôi khi những cơn phê thuốc đi qua tôi lại thấy bản thân mình bệ rạc quá, muốn vào trại cai tự nguyện nào đấy để bước sang một cuộc sống khác cuộc sống bây giờ.

    Một bàn tay rụt rẻ khều nhẹ vào áo tôi:

    •     Chị ơi!
      

    Vẫn là cô bé lúc nãy hỏi tôi lúc chưa vào phòng thường trực. Đôi mắt có vẻ sợ sệt chắc lại sợ tôi gắt như lúc nãy. Nhìn nó tôi chợt nhớ đến Ngọc chắc giờ cũng học đại học rồi cũng nên chẳng biết đã thành một cô thiếu nữ chưa hay vẫn nghịch như con trai.

    •     Sao vậy em?
      

    Cái giọng nhẹ nhàng của tôi khiến đôi mắt to tròn của cô bé thể hiện rõ sự ngạc nhiên:

    •     Bao giờ được thả ra hả chị? Em thấy bảo lấy lời khai nộp phạt xong là cho về cơ mà
      

    Câu hỏi của cô bé cũng làm tôi hơi thắc mắc, sao giờ này vẫn chưa thấy động tĩnh gì nhỉ hay là định tạm giam cả đám thì ốm.

    •     Chắc có trục trặc gì thôi! kiểu gì tí chẳng được về, ở đây không có chỗ để giam hết chị em mình đâu mà sợ
      
    •     Vâng em cũng mong được thả quá chị ạ! Mai là em về quê rồi!
      

    Tôi nhíu mày nhìn vào vóc dáng tròn trịa của cô bé:

    •     Về quê? Cái đấy thì lúc nào về chẳng được liên quan gì đến bắt bớ tạm giam?
      

    Cô bé nở một nụ cười tươi rói, một nụ cười trong sáng đến kỳ lạ không hề có sự đưa đẩy mời khách, không có sự giả tạo làm duyên:

    •     Không! Em về hẳn cơ! Em đã kiếm đủ tiền trả nợ cho bà chủ rồi chị ah?
      

    Ô! Cái này nghe lạ quá, được cho về vì đã trả hết nợ ah, mà ai nợ ai cơ chứ, đã gọi là bà chủ thì có nghĩa là cái thân xác này thuộc về người ta. Chắc hẳn cô bé đã được người ta vẽ ra một cái viễn cảnh tươi sáng khi vào nghề này rồi. Một thân thể tròn trịa, một gương mặt ngây thơ như cừu non thế này sao lại thả về với đồng cỏ cơ chứ. Không nỡ làm cô bé thất vọng tôi cố vui vẻ chúc mừng:

    •     Thế thì tốt rồi! về với quê hương có ba có mẹ tốt hơn em ạ?
      

    Nói được câu này mà tôi thấy nhói trong lòng, bởi cái tờ khai trong kia lúc nào cũng là ba mẹ mất sớm, lang thang ăn xin từ nhỏ và bây giờ làm gái.

    •     Vâng chị ạ! Em sẽ về mở tiệm làm đầu, em học được khá nhiều của mấy chị ở cửa hàng bên cạnh chỗ e ở đấy!
      

    Rồi giọng cô bé hơi trùng xuống:

    •     Và nếu có ai đấy chịu lấy thì e cũng muốn có một gia đình
      

    Tôi không nói thêm gì nữa, bởi ước mơ ấy cũng là ước mơ của ngày xa xưa tôi rời nhà lên phố, cũng là ước mơ bị vùi dập không thương tiếc để bây giờ đứng tàn tạ trước một giấc mơ tương tự.

    Chợt có tiếng thông báo văng vẳng trên loa “ Tất cả tập trung lại hôm nay sở y tế thành phố kết hợp với công an quận tổ chức xét nghiệm máu cho tất cả mọi người, các thủ tục hành chính hay tạm giam sẽ được tiến hành sau khi có kết quả xét nghiệm”. Hóa ra đây là câu trả lời cho cái việc đến giờ này chúng tôi vẫn còn vất vưởng ở ngòai hành lang. Tôi lấy tay kéo nhẹ cô bé:

    •     Đi nào em! Cái này phải lên đầu cho nhanh thì mới về được
      

    Lách vào đám đông khi cánh tay khẳng khiu như cây gỗ mục không rời khỏi người cô bé, tôi cố kéo em đến càng gần chiếc bàn phủ khăn trắng muốt nơi có các cô y tá đang lấy mẫu máu cho từng người. Cô bé riu ríu bước theo tôi như một người em gái nhỏ, tự dưng tôi thấy mắt mình cay cay bởi đã lâu lắm rồi tôi quên mình đã từng là một người chị lo lắng bảo ban cho chích chòe và Ngọc. Cho cô bé đứng ra phía trước tôi để đôi mắt thâm quầng của tôi gắn chặt vào cô bé, từng bước nhích dần về phía bàn xét nghiệm cứ như những giây đếm ngược dành cho tôi. Chỉ cần xong thủ tục này thôi chắc tôi và cô bé ấy sẽ chẳng gặp lại nhau nữa rồi thế nên tôi chỉ biết ngắm nhìn, đưa đôi bàn tay gầy guộc thi thoảng vuốt nhẹ lên mái tóc đen láy của cô bé. Cứ thế tôi không thèm dành lấy một phút giây nào suy nghĩ về khả năng bị HIV của mình như bao kẻ xung quanh tôi đang hoang mang lấn cấn, cho đến khi tôi và cô bé vào cung một lượt lấy máu.

    Giây phút mũi kim lạnh buốt cắm vào cơ thể rút đi những giọt máu đỏ hồng nhanh chóng kết thúc, tôi và cô bé áp mẩu bông cồn vào vết kim chích lấy máu đứng gọn vào một góc hành lang chờ kết quả:

    •     Đau quá chị ạ! Em chẳng thích mùi thuốc sát trùng tí nào cả ngửi buồn nôn quá
      

    Tôi nặn một nụ cười thật hiền hậu đáp lời:

    •     Không sau! Như kiến cắn ấy mà chỉ một lát là hết thôi! Mà em tên gì nhỉ, nói chuyện mãi mà không biết tên em, chị tên là Trinh
      

    Đôi mắt cô bé lấp lánh nhìn tôi hớn hở như trẻ con được quà dù lớp phấn dầy bịch vẫn còn bám chặt trên gò má:

    •     Em tên Vy chị ah! Thế chị quê ở đâu thế
      

    Quê! Câu hỏi làm tôi nhớ đến những cơn sóng xô bờ cát, nhớ đến cơn gió đêm hè mang vị mặn chát luồn qua tóc, nhớ con nước lên rồi xuống theo thủy triều, nhớ…

    •     Chị cũng không biết quê mình ở đâu!
      

    Câu trả lời thiếu hồn của tôi làm Vy ngạc nhiên hết sức:

    •     Sao lại không biết ở đâu hả chị! Quê là nơi mình sinh ra ấy, là nơi bố mẹ chị sống ấy!
      

    Bố, mẹ! Tâm trí tôi hiện ra nấm mồ xanh cỏ chắc chẳng có ai ngó ngàng đến! Rồi nhớ đến người mẹ đuổi tôi khỏi nhà chẳng hề hối tiếc

    •     Chị mồ côi từ nhỏ em ạ! Đến khi chị biết suy nghĩ thì cũng đã vất vưởng ăn xin ngòai đường rồi!
      

    Vy nhìn tôi miệng lắp bắp như muốn tìm một câu gì đó để an ủi hoặc xin lỗi nhưng vốn sống ít ỏi không giúp Vy tìm được từ ngữ thích hợp:

    •     Không sao đâu em! Chị quen rồi mà! Vào lấy kết quả thôi em! Có rồi kìa
      

    Tôi cúi gằm mặt để không ai nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xương xẩu, tôi không biết mình có thực sự sống hay chỉ là một cái xác di động chờ đến ngài thối rữa rồi đem chôn. Tôi mong cái kết quả sắp nhận được kia sẽ giúp tôi có một cái quan tài để yên nghỉ, thoát khỏi chũôi ngày vật vã này.

    ”Âm tính” dòng chữ ghi trong tờ giấy kết quả như một lần trêu đùa nữa của số phận đối với tôi, nó làm tôi không thể nở nụ cười thở phào như bao kẻ cùng kết quả này hay đau đớn gào thét như những người có dòng chữ “dương tính”. Nó khiến tôi cứ đứng trân trân như một bức tượng, đầu óc trống rỗng và đôi mắt nhìn vào hư vô. Đột nhiên có tiếng la hét om xòm đánh thức tôi “Có người tự tử!”, “Ai kéo nó lại đi”, “Chắc dính rồi mới lao đầu vào cột thế”. …

    Tôi giật mình không phải bởi những tiếng ồn ào huyên náo đấy, bởi thi thoảng nhìn thấy ai đó co quắp người chết vì sốc thuốc hay tự tử bởi không chịu nổi cơn đói thuốc hoành hành quá quen với tôi rồi. Mà tôi thảng thốt bởi không thấy bóng dáng Vy từ lúc nhận kết quả đến giờ, linh tính báo điều gì đó không hay tôi vạch vội đám đông đang bu kín lấy cái cột chống mái ở góc hành lang lao vào.

    Vy nằm đấy máu từ trán chảy tràn lên mặt vạch ra những đường loằn ngoằn tựa như những tia sét hay vạch lên bầu trời, đôi mắt Vy lờ đờ còn đôi tay đang cố bám víu vào cái gì đấy để đứng lên, hình như Vy cố đứng lên để lao đầu lần nữa vào tường. Mặc đám người xung quanh lùi dần vì sợ vấy vào máu Vy, mặc cho mấy ông công an chỉ dương mắt nhìn chằng thèm can thiệp tôi lao vào đỡ lấy Vy, tôi không sợ dòng máu độc ấy tôi chỉ sợ những con người độc địa đang đứng bao quanh tôi và Vy lúc này. Vy run run đôi môi:

    •     chị ơi! E..m b..ị rồ..i! E..m mu..ốn ch..ết! E..m kh..ông v..ề v..ới mẹ đ…âu
      

    Tôi áp chặt tay vào trán em ngăn dòng máu nóng chảy ra liên tục gào lên:

    •     Bác sĩ đâu! Ai gọi bác sĩ đi!
      

    Loáng thóang đáp lời tôi là bác sĩ đang đi lấy găng tay và đồ bảo vệ cơ thể trước rồi mới quay ra được. Cố gắng đè nén cơn uất hận xuống tôi nắm chặt lấy tay Vy:

    •     Em phải bình tĩnh! kết quả này khôgn chính xác đâu vì ở đây quá nhiều người và họ làm nhanh! Phải ra bệnh viện lớn và xét nghiệm trên 3 lần mới có câu trả lời được
      

    Đôi môi mấp máy kèm theo ánh nhìn đầy hy vọng vào tôi:

    •     Thâ..t hả ch..ị?
      

    Tôi cố gắng ko nhìn vào mắt Vy:

    •     Thật mà! trước chị cũng mấy lần bị như thế rồi!
      

    Và Vy mỉm cười yếu ớt:

    • Thế chị gọi bác sĩ ngay đi! E..m vẫ.n muố..n về với mẹ!

    **
    Chương 23**

    Cơn mưa xuân nhè nhẹ bay trên phố rải những hạt nước nhỏ li ti lên từng bóng người hối hả cho các công việc cuối năm. Tôi tựa mình vào bức tường rêu phong bên cạnh cái hố ga hở nắp liên tục bốc lên những mùi thum thủm tuy khó chịu mà quen thuộc với tôi. Những hạt mưa xuân ngày nào tôi còn là cô học trò nhỏ dang tay nhắm mắt và há miệng thật to để từng hạt mưa vờn nhẹ lên gò má lên đôi tay, để cảm nhận vị ngọt của mùa xuân. Vậy mà giờ đây tôi đang run rẩy bởi mưa, từng hạt mỗi khi chạm vào cơ thể có cảm giác như cả cái búa tạ đập lên người. Lại là nó, cơn vật thuốc quen thuộc ngày càng dày đặc đang bắt đầu hành hạ cơ thể tôi. Tôi không biết đến khi nào tôi sẽ thoát khỏi chuỗi ngày chỉ có thể mô tả bằng vài từ hết cơn và lên cơn. Như một thói quen tôi đưa tay vào người tìm thuốc, nhưng cái đầu óc mụ mị vì đau đớn đã quên mất là ngay cả cả cái ống chích sái(loại ống sau khi cho heroin vào chich 1 lần gọi là ống sái) tôi cũng đã cho nước vào mà tráng sạch.

    Không tiền, không thuốc tôi chỉ biết thả cơ thể còm cõi xuống vỉa hè đá lạnh chờ cho cơn vật thuốc đi qua, buộc chặt cái khăn ngang qua miệng rồi ôm chặt lấy hai chiếc đầu gối tôi ngồi đợi những phút dày vò thể xác đi qua. Tôi cứ thế oằn người và cắn chặt hai hàm răng liên tục cho đến khi đôi mắt mờ đi, nhận thức với xung quanh dần dần là cái je đó mờ ảo rồi biến mất. Rất lâu sau đó tôi mới có thể mở mắt ra, cơ thể tôi gần như không thể điều khiển được gì ngoài đôi mắt, tai tôi chỉ nghe những tiếng ù ù. Cảnh vật xung quanh tôi cũng rõ dần hơn, tôi đã thấy được những ánh mắt ái ngại đi qua tôi, tôi thấy sự ghê tởm trên từng gương mặt dành cho tôi, tôi thấy cả cô lao công quét rác cũng chỉ quét phía xa xa tôi chứ ko hề tiến đến, có lẽ với cô ấy tôi cũng chẳng bằng đống rác mà cô ấy vẫn phải thu dọn hàng ngày. Tay tôi đã cử động được, tôi cố chống để có thể ngồi tựa vào tường cho dễ chịu hơn. Thính giác cũng được hồi phục đủ để tôi nghe thấy một đoạn đối thoại của người mẹ với đứa con gái nhỏ đứng xa xa đang mặc áo mưa bởi từng giọt mưa có vẻ nặng hơn lúc tôi nằm xuống.

    •     Mẹ ơi! Sao chuyện cô bé bán diêm buồn thế mà lại là chuyện cổ tích hả mẹ! Cuối truyện cô bé ấy bị chết rét
      

    Tiếng cô bé trong trẻo vọng đến làm tôi tập trung hơn, đúng là câu truyện cổ tích tôi vẫn đọc cho Chích chòe đây mà. Tiếng người mẹ dịu dàng trong giọng cười khẽ

    •     Con phải hiểu câu truyện ấy là dù cho bị đói bị rét cô bé ấy cũng cố gắng tìm đến những thứ cô bé ấy mong muốn chỉ bằng những que diêm bé nhỏ. Mặc áo vào đi, sau này lớn con sẽ hiểu.
      

    Hai mẹ con đã đi xa rồi chỉ còn lại tôi ngồi đờ đẫn vô hồn “phải rồi! ý nghĩa câu truyện là ở đấy chỉ là tôi luôn kể theo một hướng khác cho chích chòe nên tôi không nhận ra. Tôi đã hiểu vì sao cô bé bán diêm nọ trên môi vẫn có nụ cười khi chết cóng, tôi đã hiểu vì sao gương mặt Vy lại sáng bừng chỉ bởi một lời nói dối từ người mới quen. Tôi đã nhận ra là tôi chẳng hề cố gắng, tôi dang mặc mọi thứ với bản thân, thờ ơ với chính mình và cuộc sống và tôi để mặc cho tâm hồn mình trong màn đêm với ý nghĩ sẽ chẳng bao giờ có ánh sáng”. Như có cái je đó bừng lên trong người, từng ngón tay run rẩy bám chặt vào tường để đứng lên, đôi mắt tôi trở lên kiên định, tôi bước men theo tường, tôi đi lảo đảo, rồi bước nhanh, chạy, chạy thật nhanh về cái đồn công an mà thi thoảng tôi bị bắt vào, chạy về phía có những người không tiếc lời miệt thị và xúc phạm tôi, chạy về chỗ tôi đã từng ước nó biến đi mãi mãi, hôm nay lần đầu tôi đã thấy nơi ấy có một lối ra cho mình.

    Dừng lại gần 30’ để thở lấy hơi ngoài cánh cổng sắt xanh để cả người tôi bớt run rẩy như những nhành liễu trước gió. Tôi bước nhẹ từng bước vào phòng trực ban. Bước dọc theo cái hành lang quét ve xỉn vàng và những viên gạch hoa cũ mèm tôi bước đến phòng dành cho cán bộ trực ban. Cánh cửa mở sẵn nên tôi bước vào, căn phòng vắng tanh chỉ có bộ bàn ghế và cái tủ tài liệu phía sau chiếc bàn toát ra một không khí lạnh lẽo. Chợt tôi giật mình bởi tiếng người quát phía sau:

    •     Sao có việc gì nào?
      

    Tôi giật người lại như một thói quen mỗi khi nghe thấy giọng quát rồi quay lại, một chị công an trong bộ đồng phục và gương mặt như phủ sương mờ kèm đôi mắt sắc như dao nhìn tôi. Tôi run rẩy lắp bắp:

    •     Dạ… dạ…em, cháu có…
      

    Không để tôi hết câu chị hất hàm rồi chỉ tay vào chiếc ghế gỗ đã bay hết lớp vecni

    •     Có gì mời cô ngồi xuống kia trình bày
      

    Rồi chị thong thả bước vào bàn làm việc của mình. Tôi ngồi đối diện chị, cánh tay đặt trên bàn vẫn chưa hết run rẩy tôi thu hết can đảm nói ra cái dự định của mình:

    •     Dạ! thưa chị, em muốn xin đi cai nghiện ạ!
      

    Đôi mắt của chị trực ban nhìn xoáy vào tôi đầy lạ lẫm làm tôi cúi vội xuống nhìn vào đôi chân gày gò đang đá qua đá lại phía dưới gầm bàn. Khi tôi đang trông chờ một câu đồng ý hay đại loại là chấp nhận gì đó thì chị trực trả lời tôi với một câu ráo hoảnh

    •     Nhầm chỗ rồi nhé! Mời cô lên trung tâm phòng chống tệ nạn xã hội đăng ký nhé! ở đây chúng tôi không giải quyết.
      

    Tôi tái mặt nhìn chị trực ban:

    •     Sao lại thế ạ! E nhớ mấy lần trước các anh chị đều giải quyết cho một số trường hợp đi cai nghiện từ đây mà
      

    Trán chị trực ban nhăn lại:

    •     Đấy là cai nghiện bắt buộc chỉ áp dụng với một số đối tượng có tiền án tiền sự quá nặng không có khả năng cai tại nhà hoặc địa phương chúng tôi mới làm thế. Còn như cô là cai nghiện tự nguyện phải có người nhà làm bảo lãnh dẫn lên trung tâm phòng chống tệ nạn và hỗ trợ cai nghiện đăng ký và nộp phí.
      

    Tôi bàng hoàng, tai tôi ù đi, chẳng lẽ như thế thật sao, tôi lấy ai bảo lãnh lấy đâu ra tiền dể đi cai, chẳng nhẽ tôi không còn có một lối thoát nào sao. Tiếng chị trực ban lại vang lên

    •     Vấn đề của cô chúng tôi không giải quyết nhé! Mời cô đi cho
      

    Rồi chị dứng dậy tiến dần ra phía cửa, mỗi bước của chị cứ xa dần làm cho tôi cảm giác như hy vọng cuối cùng của mình cũng đang rời xa. Không tôi không thể đầu hàng, tôi luống cuống đuổi theo chị đưa đôi tay bám vào tay chị:

    •     Chị ơi Chị ơi! Chị giúp em…
      

    Đôi tay tôi bị đánh mạnh ra kèm theo một câu gắt gỏng:

    •     Ơ hay cái cô này! Tôi đã bảo là không giúp gì được cơ mà chúng tôi không thể
      

    Tôi quỳ xuống, tôi nhìn chị đầy van xin:

    •     Chị ơi! Em van chị, em lạy chị chị giúp em, em không gia đình, không người thân, không tiền bạc em lên đấy người ta cũng đuổi em đi, chị giúp em đi…
      

    Trong ánh mắt chị có cái je đó bất nhẫn rồi chị thở dài:

    •     Thôi được tôi sẽ cho cô vào danh sách cai nghiện bắt buộc đợt này, cô vào trong kia với tôi làm đơn.
      

    Tôi vâng thật to như trẻ con được kẹo, lúc này nếu bảo tôi phải làm bất kỳ thứ gì tôi cũng làm, tôi cầm tờ giấy hẹn chạy ra khỏi phòng chị với chữ cám ơn vội vàng mà không hề nghe được câu nói của chị với a đồng nghiệp trong tiếng thở dài:

    •     Cai nghiện bắt buộc, không biết nó có chịu nổi quá 1 tuần không.
      
Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB