Đông về cảm xúc về, nỗi buồn về, nhớ nhung về.
Nhớ cái lạnh đầy sương mờ, nhớ cái lạnh đến nao lòng. Nhớ nắng cao nguyên xém da buổi trưa để rồi chiều về trời lạnh run. Ôi sao nhớ, sao yêu, sao tiếc, sao bồi hồi khi nhớ đến Đà Lạt. Yêu làm sao thương làm sao vùng đất lạnh có nhiều tâm sự..... Sài Gòn lạnh về, một cái lạnh náo nhiệt, khó tả để rồi lại nhớ về khí lạnh u buồn Đà Lạt. Biết làm sao cho vơi nhẹ nỗi nhớ khi trời dần lạnh hơn, và người thì buồn hơn và sầu hơn.
📖 Trang viết
Nhớ
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhậpĐang online