Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Dã Quỳ

  • adminA

    Có một người mình yêu quý rất yêu hoa Dã Quỳ.
    Nên mình cũng vậy...!

  • adminA

    Ngày xửa ngày xưa, nơi buôn sóc nọ có chàng K'lang của núi rừng yêu tha thiết nàng H'limh của con suối.Ngày ngày chàng K'lang vào rừng săn bắt thú rừng còn nàng khéo léo dệt tấm chăn kiệu chồng (vì theo tục lệ của bộ tộc nàng con gái trước khi lấy chồng phải dệt một tấm chăn thật đẹp để mang về nhà chồng). Rồi tối tối họ lại quây quần đốt lửa và múa hát cùng dân làng trong buôn. Cuộc sống vui vẻ hạnh phúc của họ cứ trôi đi.

    Đến một ngày kia khi H'limh chờ hoài đến tối mà vẫn không thấy K'lang đi săn về, nàng lo lắng từ buôn sóc nàng đi tìm K'lang, nàng cứ đi, đi mãi đi hết mười mấy con suối, mười mấy ngọn núi rồi mà không thấy người yêu của mình đâu cả. Mệt quá nàng ngủ thiếp đi trong giấc mơ nàng thấy K'lang gọi nàng và bảo nàng hãy đi thêm một con suối nữa sẽ gặp chàng ở đó. Nàng giật mình rồi đi tiếp đến cuối nguồn nàng nhìn thấy K'lang đang bị những tên hung ác của bộ tộc Lasiêng trói chặt. Nàng chạy lại ôm lấy chàng mặc cho những mũi tên, những ngọn giáo đâm vào da thịt. Mặc cho bao nhiêu đau đớn nàng vẫn quyết bảo vệ cho người yêu cho tới khi nàng bị trúng mũi tên độc cuối cùng của chàng La rihn con trai tộc trưởng Lasiêng. Vì quá hờn ghen với tình yêu của H'limh dành cho k'lang chàng đã buông lơi mũi tên hận tình. Chàng cũng không ngờ người lãnh trọn mũi tên ngiệt ngã ấy lại là H'limh - người con gái mà chàng ngày đêm thương thầm trộm nhớ mà không được đáp lại tình cảm.
    Từ đó cứ mỗi độ tháng mười nơi nàng H'limh chết lại nở ra một loài hoa có màu vàng rực. Người ta thường gọi là hoa Dã Quỳ. Cây hoa Dã quỳ rất dễ mọc và mọc rất nhanh những cánh hoa màu vàng tràn đấy sức sống mãnh liệt như tình yêu chung thủy.


  • adminA

    NỖI NHỚ DàQUỲ
    Thơ: Nguyễn Thị Anh Đào

    vẫn là những sắc vàng em để lại
    con đường cong vành nón thuở anh chờ
    giấc mơ dã quỳ đẫm vào đêm ướt lựng
    cao nguyên xanh, tóc gió cuốn bời bời

    dẫu biết nắng chung chiêng từ phía ấy
    những khuôn ngực để trần
    những gùi ngô trĩu nặng
    trầm ngâm em đêm phố núi hoa vàng
    em như lãng tử trong giấc mơ phố núi
    đi xa những phù du, đi xa những ngậm ngùi
    nỗi nhớ tuột dốc theo chiều người du mục
    thảo nguyên vàng và phố núi cao cao...
    chiều nay gió đưa câu hát người khai hoang
    đi dọc những cánh đồng đương mùa lúa chín
    nỗi nhớ dã quỳ thắp thêm từ phố thị
    nắng lao xao ở phía cuối con đường.
    mùa yêu thương
    người ta rủ nhau đi về phía núi
    em ngậm ngùi ở lại
    một lần mang nợ dã quỳ hoang...

    DàQUỲ
    Thơ: Từ Kế Tường
    19/06/2010 15:26

                                                                                         ![](http://www.thanhnien.com.vn/news2010/Picture201002/MinhNguyet/T10c.jpg)
    

    Vàng không thể vàng hơn nữa
    Những cánh mở tung một phương trời
    Không có lửa mà đốt lòng tôi như lửa
    Suốt chân đèo ngược dốc mỏi lúc chiều rơi
    Nắng mưa lay bay không đủ ướt bước người đi
    Màu áo trắng nghiêng đôi vai nhỏ
    Thông cứ xanh ngút ngàn như gió
    Tôi cứ về lầm lũi tháng mười hai
    Lá rụng xôn xao hun hút ngã ba đường
    Thời thơ dại tay lùa trong tóc rối
    Màu dã quỳ hoang dại để tôi thương
    Vàng đến trăm năm cuộc tình sương khói
    Em không phải dã quỳ, tôi không phải tháng mười hai
    Đà Lạt cứ như sương muộn
    Để lại nơi ấy biết bao mùa mộng tưởng
    Kỷ niệm nghìn trùng, lớp lớp sắc vàng phai.

    DàQUỲ CHƠ VƠ
    Thơ: Cao Quảng Văn

    Xanh xao còn nỗi hao gầy
    Vàng phai còn chút cuối ngày trong thơ
    Dã quỳ lặng đứng chơ vơ
    Đi về người bước ngẩn ngơ, một mình...

    Đất đỏ bazan lá xanh miên man hoa rộm vàng cay đắng
    Đồi hoang hừng hực biền biệt hoa vàng
    Và tôi
    Không đợi chờ không muộn phiền khát khao hoài vọng
    Hoa cứ vàng mê đắm nỗi đời riêng

    Hoa cứ vàng đến tận cuối trời quên
    Mùa đến mùa đi vô tâm hồn nhiên như gió
    Gió cứ xanh xao
    qua vùng ủ ê khắc khoải
    Lặng ngắt thời gian những khoảnh khắc ưu phiền

    Xanh hun hút đam mê
    Vàng khát khao cháy bỏng

    Cứ rực dã quỳ lốc xoáy một đời riêng!

  • adminA

    DALAT JOURNEY TRAVEL
    Đà Lạt – Thành Phố Tình Yêu
    Kỳ nghỉ vàng 3 ngày 2 đêm tại Đà Lạt.
    Công ty chúng tôi chuyên tổ chức tour tham quan tại Thành Phố Đà Lạt, nhận đặt phòng khách sạn, nhà hàng, hội nghị, thuê xe, HDV, book vé xe, máy bay và các dịch vụ tại Thành Phố Đà lạt. Tư vấn tour du lịch và thiết kế tour du lịch miễn phí cho quý khách.
    Đặc biệt chúng tôi chuyên cung cấp hoa tươi, hoa chậu, cây cảnh, hoa cắt cành, hoa công trình, giống hoa các loại, rau củ quả tại Thành Phố Đà Lạt đi các tỉnh thành trong toàn quốc.
    Mọi thông tin xin liên hệ: Tony Hòa: 0165 621 6288
    Email: tonyhoa@ymail.com.vn
    Web: http://hoadalat.gocom.vn/home

  • adminA

    Em đến bên đời
    hoa vàng một đóa
    một thoáng hương
    bay bên trời phố hạ
    nào có ai hay ta gặp tình cờ
    nhưng là cơn gió
    em còn cứ mãi bay đi

    em đến bên đời
    hoa vàng rực rỡ
    nào dễ chóng phai
    trong lòng nỗi nhớ
    ngày tháng trôi qua
    cơn đau mịt mù...
    ... (Trịnh Công Sơn)

    https://youtube.com/watch?v=gTTnJ2lhLPc

    Dalat mưa mãi, những cơn mưa như kéo dài bất tận, mặt đường lúc nào cũng ướt sũng, mưa & mưa ... mùa này là vậy đôi khi thấy mưa đẹp nhưng buồn quá, mưa cũng đem đến biết bao kỷ niệm.
    Nhưng mình cảm giác chợt thèm 1 ít nắng vàng, một làn gió thoảng đủ để vi vu những hàng thông xanh, thèm cái cảm giác một mình lang thang qua những con đường vắng vào những ngày tháng 11 khi mà trời Dalat trong xanh đầy nắng gió nhưng se lạnh và khi những triền đồi hoang phủ một lớp hoa vàng óng ả ấm áp hoang dại của Dã Quỳ, thèm cái quãng đời học sinh thơ dại, thèm cái cảm giác của mối tình đầu ngây ngất. Ôi! kỷ niệm thật là đẹp! Nếu Dalat thiếu vắng hoa Dã Quỳ mình nghĩ tuổi thơ của mình không thể có được những cảm giác vàng rực dễ thương đến vậy...:xauho:


    Dã Quỳ vàng rực trên nền trời xanh mây trắng

    *Em có biết hoa Dã Quỳ đang thắm
    Đón mùa Đông giá buốt yêu thương
    Em có biết sương mù rơi....lạnh lắm!
    Đón ngày mơ, năm tháng vô thường

    Hãy ngát hương bay!
    Những nụ hoa e ấp
    Hãy đón chào những buốt lạnh vô biên
    Hãy đến và đi cho hồn thơ chết ngất
    Hãy giấu trong tim trăn trở nỗi niềm*

    Vàng đến thắt lòng nhau
    Vắt kiệt mình trong cơn khát đam mê
    Tự đốt cháy quên mình hoang dại
    Tự đốt cháy quên mình tê tái
    Hoa dã quỳ!

    Tôi yêu Dalat, yêu hoa Dã Quỳ, yêu những đồi thông xanh bạt ngàn, những hồ nước, những giòng suối xanh trong, yêu những gì bình dị nhất, yêu đến nỗi chẳng biết phải nói gì nữa :xauho:

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB