*Người ta cố gắng để được cái này cái kia, còn em cố gắng chẳng để làm gì, cũng chẳng được gì, nhưng tại sao em vẫn cố, chẳng lẽ em sợ cuộc sống này sẽ loai em ra khỏi cuộc chơi nếu em ngừng cố gắng,
tại sao em sợ cuộc sống mà em vẫn sống
tại sao tim em đau mà em vẫn cố yêu
tại sao em ghét người ta mà em vẫn cười nói như không có chuyện gì
tại sao khi em thấy mình đuối sức nhất, em vẫn mở miệng cười và nói em không sao. nhưng sau đó là những giọt nước mắt...
tại sao em hay cứ tự hỏi mình tại sao....
em có biết mình là người giả dối lắm không, em không dám sống cho mình, không dám đấu tranh cho mình, không dám nói ra những điều mình nghĩ...
*
Lãng Đãng
-
-
*Cũng lâu lâu không nghe bài hát Dạ Khúc Của nhạc sĩ Quốc Bảo, hôm nay nghe lại chợt thấy lời bài hát sao giống em vậy...
Nhiều lúc cứ nghĩ mình không cần gì, đối với mình như vậy là đã đủ, nhưng không.....
Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùngCần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêuĐã cần thế, thương gần rồi
Vẫn như anh còn xa rất xa
Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lầnThế tình nhé, xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn nồngKhi cần nhiều thế, không biết em có phải là người tham lam quá không anh, nếu không được những thứ như em cần, em chỉ mong cho em một điều đó là " Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng, Nối em vào anh chiếc hôn nồng"......*
-
cho em
### hôm nay em thấy mình yếu đuối, thật sự yếu đuối, ai đời đang họp với xếp, trong lúc trình bày ý kiến của mình,không kiềm chế được cảm xúc thì lại khóc, em thấy mình dở quá.....
### hôm nay đúng là một ngày không tốt với em, uống nước thì làm đổ ra người, đi xuống cầu thang thì té vài vòng, trầy hết chân tay, công việc thì không được suôn sẻ, muốn kiếm một người bạn nào đó để đi loanh quanh hay cafe gì đó, mà ai cũng bận hết trơn.....
### sao những lúc yếu đuối như thế này.... em thấy nhớ anh quá, nhưng em không làm sao để thay đổi địa lý mà chạy đến bên anh, chỉ cần ngồi bên anh, nắm tay anh, dựa vào vai anh, đối với em tốt đến nhường nào...
### ngay cả bây giờ em muốn khóc thật to, khóc cho nhẹ lòng, nhưng cũng chẳng có chỗ nào để cho em khóc, em đành đi về nhà và sắm cho mình một vai diễn có một vỏ bọc bên ngoài cứng rắn, và mạnh mẽ.....### em xin lỗi khi không thể chia sẻ với anh những điều mệt mỏi của chính bản thân mình, em chỉ để trong lòng và tự gặm nhấm nỗi buồn......
### nếu một ngày nào đó anh có biết được những vụn vặt đời thường của em, thì cũng đừng giận em sao không chia sẻ với anh nhé, vì có những thứ không nên làm cho người khác thêm buồn lòng.......### cuộc sống, vẫn biết chẳng bao giờ được như mong muốn, nên phải cố gắng ( mặc dù em cố gắng cũng chẳng biết để làm gì), cố gắng, cố gắng, cố gắng....và cũng chỉ biết cố gắng mà thôi.
-
mọi chuyện sẻ tốt đẹp hơn nhé ...
thư giản và nghe bài nì đi .. bít đâu sẻ tốt hơn thì sao
http://www.nhaccuatui.com/nghe?L=oO6bSYk18QSm -
" *Đã gần 8 năm kể từ ngày lần đầu tiên em gặp anh, đã gần 8 năm với anh em chỉ là người xa lạ chưa từng quen biết. Mấy đêm trước nằm ngủ tự dưng em mơ thấy anh chết, chợt giật mình tỉnh dậy, thấy nước mắt lăn dài trên má, không biết giờ này anh ra sao.
Anh đã không biết và cũng không bao giờ biết tình cảm em dành cho anh, em muốn mang hạnh phúc đến cho anh, nhưng em không có cơ hội làm việc đó, mà là một người đàn bà khác, em ngoan ngoãn chấp nhận không một chút ghen tị, em đánh mất những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ rong tình yêu đơn phương dành cho anh. nhưng nếu có thể làm lại em vẫn muốn được gặp anh, yêu anh, và rồi đau khổ suốt mấy năm trời mà không hề hối hận, em sẽ luôn cầu nguyện cho anh được bình an và hạnh phúc....." trích dẫn trên Radio.Phân đoạn trên em đã nghe đi nghe lại nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe lại em đều khóc, em thấy mình dù gì vẫn hạnh phúc hơn người con gái đó. em tự hỏi mình tại sao, đã biết là đau khổ, nếu cho cơ hội làm lại, người con gái đó vẫn chọn được gặp, được yêu, và rồi đau khổ, mà không hề hối tiếc. chẳng lẽ trong cái đau là niềm hạnh phúc.....
cho dù cuộc đời sau này ra sao, em cũng vẫn không tiếc và hối hận khi được quen anh, và yêu anh. dù sao em vẫn hạnh phúc hơn người con gái đó vì anh luôn biết em yêu anh....
Ngày mai là ngày chúng ta không hề biết trước sẽ ra sao, nhưng có ra sao đi chăng nữa em vẫn cầu mong cho anh được hạnh phúc và bình an....
*
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập